Chương 88: BỆNH BỐ KHƯU TRỞ NẶNG.
Biên Nam cảm thấy mình nằm mơ suốt đêm, nhưng cụ thể mơ cái gì, cậu không nhớ rõ lắm.
Dù sao cũng có Khưu Dịch trong đó.
Khưu Dịch hệt như diễn viên chính xuất hiện xuyên suốt trong giấc mơ rối loạn của cậu.
...
Biên Nam rửa mặt xong rồi cắn vài miếng bánh mì, lúc ra cửa, Khưu Dịch gửi tin nhắn qua.
Tôi ra ngoài đây, hôm nay lạnh quá, nhớ mặc nhiều một chút.
Biên Nam cười cười, hồi âm cho Khưu Dịch.
Đúng lúc tôi cũng ra ngoài đây.
Tuy rằng hôm qua vẫn còn cảm thấy Khưu Dịch lên thuyền quả là chuyện khó mà chịu đựng với mình, nhưng đến ngày Khưu Dịch lên thuyền thật, cậu phát hiện thì ra cũng không có gì.
Quả nhiên người không thích nghĩ nhiều mà bắt đầu suy nghĩ rất dễ tẩu hỏa nhập ma.
Hôm nay Biên Nam rất bận, thực tập đã được một thời gian, đối với nội dung công việc thường ngày cậu đã nắm rõ gần hết, Cố Vĩ bắt đầu từ từ ném không ít chuyện cho cậu làm một mình.
Ví dụ như viết bản kế hoạch cho một giai đoạn.
"Cái này em cũng phải làm à?" Biên Nam ngơ ngác, đừng nói viết bản kế hoạch, viết tờ giấy nhắn mà cậu còn tốn sức nữa là, chưa kể cậu có nhiệm vụ rất nặng nề, viết nhật ký... à không, thư tình cho Khưu Dịch thậm chí chưa được nửa trang giấy.
"Cậu viết, tôi chỉnh sửa một chút là được," Cố Vĩ phất tay, "Bên chỗ tôi có bản kế hoạch viết hồi xưa đấy, cậu có thể tham khảo."
"Anh à," Biên Nam bước đến bên người Cố Vĩ, "Anh Vĩ, chắc chắn anh không hiểu rõ học sinh trường Thể thao rồi."
"Vớ vẩn, tôi là học sinh trường Thể thao mà!" Cố Vĩ liếc xéo.
"Anh là học sinh của Học viện thể thao! Không giống trường Thể thao bọn em," Biên Nam thật sự có cảm giác sắp chết ngay tắp lự, "Lúc em thi, trên bài thi chỉ viết tên mình và ABCD..."
La Dật Dương ở một bên cầm vợt nhưng không tìm được người đánh chung, buồn chán đi lòng vòng nửa ngày rồi đặt mông ngồi xuống bên cạnh Biên Nam: "Tôi viết giùm cậu."
Biên Nam quay đầu nhìn chằm chằm La Dật Dương chừng hai phút, cắn răng hỏi: "Nói đi, muốn tôi đánh mấy trận với anh?"
"Thứ năm tuần tới tôi về trường rồi," La Dật Dương nói, "Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày một tiếng là đủ."
"Má," Biên Nam nhe răng, "Được."
"Ầy ầy ầy, còn đang ở trước mặt tôi đấy," Cố Vĩ tặc lưỡi, "Ngang nhiên bàn bạc chuyện trốn việc à?"
"Trốn việc là anh thì có," La Dật Dương đập banh xuống đất rồi chụp lấy, "Lẽ ra cái này hẳn do anh viết mà?"
Cố Vĩ lại tặc lưỡi, đứng lên, vỗ vai Biên Nam một cái: "Chừng nào đưa tôi đây?"
"Chừng nào vậy?" Biên Nam quay đầu hỏi La Dật Dương.
"Thứ hai." La Dật Dương nói.
Học viên sắp bắt đầu vào học, La Dật Dương khiêng vợt đi tìm sân trống, Biên Nam hơi lo ngại nhìn Cố Vĩ: "Anh ta viết được không thế?"
"Được chứ, thằng nhóc cậu cũng giỏi tạo quan hệ thật, có thể nhờ cậu hai viết bản kế hoạch giùm cậu," Cố Vĩ nở nụ cười, "Lúc thi tốt nghiệp trung học, cậu ta là thủ khoa ban khoa học xã hội của thành phố chúng ta đấy."
"Thủ khoa?" Biên Nam không khỏi giật mình, càng giật mình hơn là, "Lại còn là ban khoa học xã hội?"
"Ừ," Cố Vĩ đứng dậy, "Bắt đầu đi, lát nữa tôi sắp xếp công việc hôm nay cho cậu, cậu xem qua là được, hôm nay còn vài người mới chưa tới, tạm thời không gom đủ một lớp, sau khi họ tới thì cậu dẫn đi tập trước."
"Ừm." Biên Nam cởi áo khoác, đứng lên khởi động.
La Dật Dương nhìn vậy mà lại là thủ khoa ban khoa học xã hội, mặc dù chỉ là thủ khoa thành phố nhưng cũng đủ khiến Biên Nam hết hồn.
Lại còn là ban khoa học xã hội nữa chứ, Biên Nam nhất thời cảm thấy tiếc thay cho chòm ria mép bị cạo của La Dật Dương...
Cậu tựa vào lưới sân nghe Cố Vĩ giảng giải bài học hôm nay cho học viên, trong đầu cứ nghĩ ngợi lung tung.
Thủ khoa ban khoa học xã hội cũng đâu có gì ghê gớm, Khưu Dịch cũng là học sinh giỏi đây này, nếu không phải vì điều kiện gia đình không cho phép, cậu ấy sẽ có thể học tiếp lên trung học phổ thông, giật danh thủ khoa chắc chắn chỉ là chuyện nhỏ.
Đang suy nghĩ miên man, Khưu Dịch lại gửi tin nhắn qua.
Tổng cộng có ba thực tập sinh, lát nữa mở buổi gặp mặt nhỏ, làm quen với quy tắc và điều lệ một chút rồi lên thuyền.
Vậy không thể chơi di động hả? Biên Nam hồi âm.
Ừ, khi nào rảnh gửi thêm tin nhắn cho cậu.
Mãi đến chiều Biên Nam tan tầm, tin nhắn đó vẫn chưa gửi tới. Biên Nam nhẩm tính thời gian, hẳn là Khưu Dịch đã lên thuyền, đoán chừng người mới không thể tùy tiện chơi di động.
Lúc vừa đến Triển Phi thực tập, chưa đến giờ cơm cậu cũng không dám lấy di động ra.
"Một tiếng!" La Dật Dương chẳng biết chui ra từ đâu, đập vai cậu một cái, "Đi thôi!"
"Ầy..." Biên Nam bất đắc dĩ đi theo anh ta, hai người tìm một sân bóng không người.
Với Biên Nam mà nói, đánh cho tên gà mờ La Dật Dương tâm phục khẩu phục là chuyện dễ như trở bàn tay.
Mọi khi chơi bóng với La Dật Dương, cậu không dùng hết sức mình, miễn cưỡng xem như tập chung thôi, phần lớn thời gian đều đánh theo trình độ của La Dật Dương, nhưng hôm nay cậu không nương tay nữa.
Chắc vì dạo này có không ít chuyện phiền lòng, cậu vẫn một mực đè nén cũng như không có chỗ giải tỏa, lúc ở trường thì có thể mượn huấn luyện để bộc phát một chút, còn bây giờ chỉ có thể nặng tay với La Dật Dương.
Đánh nghiêm túc như khi cậu thi đấu.
Đừng nói giao bóng cho La Dật Dương, bóng mà La Dật Dương đón được cậu cũng chẳng đánh bao nhiêu cái, đánh đến nỗi La Dật Dương chạy khắp sân.
Một tiếng kết thúc, La Dật Dương ném vợt xuống đất: "Mẹ nó!"
"Nhớ viết bản kế hoạch đấy." Biên Nam nói, lau mồ hôi trên trán rồi mặc áo khoác vào. Một tiếng qua đánh rất sướng tay, cậu có cảm giác như vợt nên được khâu lược lần nữa vậy.
"Tôi có thù oán gì với cậu chứ!" La Dật Dương đá vợt, "Đánh bóng cũng không cho người ta đánh thoải mái!"
"Anh thoải mái thì tôi không thoải mái, tôi không thoải mái lâu như vậy rồi, anh không thể cho tôi thoải mái một lần à," Biên Nam phì cười, xoay người đi ra khỏi sân bóng, "Đi đây."
"Lúc trước tôi đã cảm thấy cậu đánh rất cừ rồi," La Dật Dương nhặt vợt lên đuổi theo, "Không ngờ lại đạt đến trình độ này, cảm giác như có thể đánh một trận bất phân thắng bại với Dương Húc."
"Hả?" Biên Nam nhìn La Dật Dương, "Anh từng đánh với Dương Húc luôn cơ à?"
"Lúc tôi còn học cấp ba ấy, bây giờ anh ta không chơi bóng nữa," La Dật Dương cử động cánh tay, "Cảm giác như bây giờ anh ta chỉ nấu cà phê nướng bánh..."
Thử tưởng tượng dáng vẻ Dương Húc cầm vợt tennis đứng trên sân bóng, Biên Nam cảm thấy hơi khó tả.
Hôm nay La Dật Dương chưa nói đưa cậu về, song cậu cũng không có xe để đạp, xe còn đang vứt trong sân nhà Khưu Dịch.
Biên Nam nhìn đồng hồ, lúc này chắc bạn nhỏ Khưu Ngạn đang ở bệnh viện, nếu bây giờ ngồi xe bus qua đó, lúc mình đến nơi có lẽ Khưu Ngạn đã về nhà làm bài tập rồi.
Hiện tại đã qua giờ cao điểm, tốc độ xe lưu thông chậm lại, cũng không bị kẹt xe, một đường coi như thuận lợi.
Chẳng qua nhà Khưu Dịch vẫn còn tắt đèn, Biên Nam bước đến bên cửa sổ xem thử, xác nhận Khưu Ngạn còn chưa về nhà, nhưng chắc là sắp về rồi, cậu bèn xoay người ra khỏi sân, đi bộ đến trạm xe bus ở đường nhỏ, ngồi xổm ở cạnh đó.
Hôm nay lạnh thật, nhất là bây giờ trời đã tối đen, gió thổi vù vù.
Biên Nam ngồi xổm ở trạm xe bus chừng mười phút đồng hồ, có cảm giác mình sắp sửa biến thành tượng băng, lúc Khưu Ngạn ăn mặc như quả bóng cầm hộp đựng cơm nhảy xuống khỏi xe bus, cậu vội nhào qua ôm chầm lấy nhóc.
Một nửa là vì muốn ôm Khưu Ngạn, nửa khác là vì muốn... sưởi ấm.
Khưu Ngạn bị cậu dọa giật cả mình, lúc giơ hộp cơm chuẩn bị đập vào mặt cậu mới nhìn rõ, nhóc vừa mừng vừa sợ hô to một tiếng: "Đại hổ tử! Anh hù chết em rồi ——"
"Chờ em nãy giờ," Biên Nam mỉm cười bế nhóc đi về nhà, "Hôm nay tình trạng bố em sao rồi?"
"Vẫn ăn không vô ạ," Khưu Ngạn ôm cổ cậu, "Chỉ hớp vài ngụm cháo trắng."
"Không sao đâu, em đừng lo, bị bệnh thường không thích ăn gì mà, khỏe rồi mới nuốt trôi." Biên Nam vỗ lưng nhóc.
"Sao anh lại chạy tới đây?" Khưu Ngạn hỏi.
"Một mình anh ở nhà chán lắm nên đến tìm em chơi," Biên Nam gãi đầu nhóc cách lớp nón, "Tối nay anh không về, thế nào?"
"Được!" Khưu Ngạn lập tức phấn khởi hẳn lên, "Được ạ!"
Thật ra qua nhà Khưu Dịch cũng không có gì làm, Khưu Ngạn ở trong phòng làm bài tập, Biên Nam vào phòng bếp ăn cơm tối bằng điểm tâm sáng ngày mai của Khưu Ngạn, sau đó nằm dài trên sô pha xem TV.
Xem TV một hồi, cậu lẳng lặng đi vào nhìn Khưu Ngạn, nhóc ấy đang cúi đầu viết bài một cách chăm chỉ, Biên Nam nhìn mà cảm khái, nếu chỉ có một mình Khưu Ngạn ở nhà thì cô đơn biết bao.
Tuy bình thường ăn cơm xong bố Khưu ngồi ngoài phòng khách chưa bao lâu đã phải về phòng nghỉ ngơi, nhưng bây giờ trong nhà không có bố Khưu, cảm giác trống vắng hơn nhiều.
Có lẽ Khưu Ngạn cảm nhận còn rõ ràng hơn cậu, sau khi làm bài tập xong, nhóc cũng không quấy lên đòi chơi, chỉ cuộn người ngồi cạnh Biên Nam ngoan ngoãn xem TV.
Gần đến 10 giờ, di động của Khưu Ngạn đặt trên bàn reo một tiếng.
"Là anh hai!" Khưu Ngạn nhảy phắt xuống sô pha, nhào qua cầm di động, nhấn vài cái rồi cất cao giọng, "Hôm nay có ngoan không? Nên đi ngủ rồi!"
"Mau trả lời anh hai em đi," Biên Nam cười, mặc dù tin nhắn này không phải gửi cho cậu, nhưng những gì liên quan đến Khưu Dịch đều khiến tâm trạng cậu tốt lên, "Cơ mà hôm nay em ngoan thật."
Lúc Khưu Ngạn cúi đầu trả lời tin nhắn, điện thoại của Biên Nam reo một tiếng.
Hôm nay mọi việc đều suôn sẻ, mấy người bọn tôi chung một phòng, không gọi cho cậu được, tín hiệu cũng không tốt lắm.
Biên Nam nhếch miệng bấm trả lời, nhưng ngón tay lơ lửng ở khung nhập chữ cả buổi lại không biết nên trả lời thế nào.
Tin nhắn thứ hai của Khưu Dịch nhanh chóng gửi tới.
Cậu đang ở nhà tôi?
Ừ, ở một mình chán quá, tôi nghĩ chắc nhị bảo cũng cô đơn như tôi nên mới tới đây .
Cậu điên à.
Rồi sao.
Khưu Dịch còn chưa trả lời, di động của Khưu Ngạn lại reo tiếng nữa.
"Anh hai nói em ngủ ngon ạ!" Khưu Ngạn hớn hở hô to.
"Vậy lát nữa em ngoan ngoãn ngủ đi," Biên Nam cười nói, "Ngày mai anh dẫn em đi ăn sáng."
"Dạ." Khưu Ngạn thả di động xuống, chạy đi rửa mặt.
Di động của Biên Nam lại reo lên, Khưu Dịch gửi tấm hình qua.
Biên Nam vừa nhìn liền bật cười, Khưu Dịch mặt mày nghiêm túc giơ ngón giữa với cậu, đoán chừng bên cạnh có người nên không tiện bày ra biểu cảm gì.
Nhưng bất luận biểu cảm của Khưu Dịch thế nào, mặt cậu ấy vẫn... đẹp như thế.
Nhớ lại trước đây hễ thấy mặt Khưu Dịch là tức anh ách, Biên Nam mỉm cười một lúc lâu, thế mà bây giờ lại trở thành thế này.
Đúng là không ngờ luôn.
Biên Nam phát hiện tuy rằng Khưu Ngạn rất sợ Khưu Dịch, nhưng mỗi khi Khưu Dịch không ở nhà, rõ ràng nhóc nghe lời hơn bình thường, rửa mặt xong là ngoan ngoãn lên giường nằm ngủ.
Biên Nam lại ngồi tán dóc với Khưu Dịch thêm vài câu, nói cục cưng ngủ ngon rồi mới duỗi lưng đứng dậy đi vào phòng.
Khưu Ngạn đã bọc chăn nằm ngay ngắn, đang mở to mắt thừ người ra, Biên Nam ngồi xuống bên giường, nhóc lập tức xoay người sáp lại gần Biên Nam.
Biên Nam xoa mặt Khưu Ngạn, cảm thấy nhóc thấp thỏm hệt như động vật nhỏ vừa rời xa mẹ mình.
Bạn thấy sao?