🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 87: Nhớ mùi hương mình đã từng được yêu...

  Nhanh quá!

Biên Nam xách balô của mình chạy như bay dọc hành lang.

Chiều mai lên thuyền rồi.

Ngày mai phải đi làm cả ngày, cậu không có thời gian qua ở bên Khưu Dịch một lát, càng không có thời gian tiễn Khưu Dịch...

Nghĩ vậy, Biên Nam lại thấy buồn cười, cảm giác mình diễn hơi sâu quá.

Chỉ là lên thuyền thôi mà, vài ngày rồi sẽ về.

Với lại đây là công việc của Khưu Dịch, cậu ấy chỉ đi làm thôi.

"Biên Nam!" La Dật Dương nhảy dựng sau bồn hoa cạnh hàng lang gọi cậu một tiếng.

Biên Nam không để ý đến La Dật Dương, giả vờ không nghe thấy tiếp tục chạy về phía trước.

"Trợ lý Biên!" La Dật Dương lại cất cao giọng kêu tiếng nữa.

"Anh nhận lầm người rồi!" Biên Nam cũng kêu to một tiếng, cậu chạy dọc theo hàng lang rồi rẽ ngoặt băng qua đại sảnh phóng ra cổng.

Buổi trưa cũng có giờ cao điểm, những lúc thế này ưu điểm của đạp xe mới được thể hiện rõ, không sợ bị kẹt xe.

Ngoại trừ lạnh.

... Và mỏi chân.

Biên Nam cảm thấy dạo này đạp xe đi làm đã giúp khả năng chống lạnh và lực chân của mình tăng đáng kể.

Đạp xe từ Triển Phi đến nhà Khưu Dịch, cậu chỉ mất nửa tiếng.

Chỉ là lúc xuống xe vào sân, chân cũng run cầm cập.

"Nhớ rồi ạ!" Trong phòng truyền đến giọng lanh lảnh của Khưu Ngạn.

"Nhị bảo!" Biên Nam đứng trong sân hô to.

"Đại hổ tử tới rồi!" Khưu Ngạn mở cửa, chạy ra từ trong nhà, chỉ mặc mỗi chiếc áo len mỏng.

"Vào mau vào mau," Biên Nam vội kê xe vào tường rồi chạy tới, "Bị cảm bây giờ."

Khưu Ngạn chạy ào tới ôm Biên Nam một cái rồi xoay người chạy thật nhanh vào nhà.

Biên Nam theo vào trong, Khưu Dịch đang ngồi bên bàn, trước mặt đặt một tờ giấy, bên trên chi chít những chữ to.

"Nhanh thật," Khưu Dịch mim cười nhìn Biên Nam, đoạn dùng bút viết vài từ lên giấy, "Đón taxi tới à?"

"Đạp xe tới đấy, nhanh ha," Biên Nam kéo ghế qua ngồi xuống bên cạnh Khưu Dịch, "Viết gì thế?"

"Những việc cần chú ý ạ!" Khưu Ngạn vịn mép bàn, "Là những việc em cần làm mỗi ngày."

"Nhiều vậy sao?" Biên Nam ngẩn người.

"Không nhiều lắm ạ," Khưu Ngạn vỗ tờ giấy, "Tại chữ lớn nên nhìn mới nhiều thôi."

"Đưa anh xem xem..." Biên Nam cầm tờ giấy.

Sáng sớm ngủ dậy sau đó nấu cháo.

"Kịp không thế?" Biên Nam mới nhìn một dòng đã đặt câu hỏi.

"Tôi có mua một cái nồi ủ cho nó nấu cháo sườn heo, sườn heo tôi chuẩn bị sẵn rồi," Khưu Dịch giương cằm nhìn Biên Nam, "Bỏ hết vào nồi nhỏ đun nóng rồi cất vào nồi lớn là được, hơn một tiếng là có thể nấu xong."

sd8

Nồi ủ có 2 phần nồi lớn và nồi nhỏ. Nồi nhỏ được đem nấu trên bếp tới khi sôi, sau đó nồi nhỏ sẽ được đặt trong nồi lớn, đậy nắp lại, nhiệt lượng lưu trữ trong nồi nhỏ sẽ tiếp tục làm chín phần vật liệu đã đun nóng trong vòng vài giờ đầu, sau đó sẽ tiếp tục giữ nóng thức ăn.

"Vậy nguy hiểm lắm... đun nóng rồi cất vào nồi lớn, lỡ bị phỏng thì sao?" Biên Nam cau mày, tiếp theo là buổi trưa về nhà hấp bánh bao ăn cháo, "Mẹ nó còn phải tự hấp bánh bao nữa à?"

"Ây da ——" Khưu Ngạn ở bên cạnh thở dài, "Là bánh bao mua buổi sáng, hấp một chút cho nóng là được, sau đó đi đưa cháo cho bố rồi đến trường, buổi chiều về nhà hâm cháo còn thừa hồi trưa rồi đưa qua cho bố, buổi tối về nhà làm bài tập, vậy là xong! Còn nữa, bình thường không ở nhà thì phải tắt lửa tắt điện khóa chặt cửa, nếu ra ngoài phải nói cho chú dì hàng xóm biết."

"Tôi đã bảo để tôi đưa rồi mà?" Biên Nam liếc Khưu Dịch.

"Tôi tính rồi, không kịp thời gian, chiều nào cậu không đi làm thì mới đưa được, bình thường chờ cậu tan ca rồi tới đây nữa thì không kịp đâu," Khưu Dịch cười cười, "Thật ra cậu không cần căng thẳng như thế, nhị bảo đáng tin cậy hơn cậu nghĩ nhiều lắm."

"Vâng ạ," Khưu Ngạn gật đầu, cầm giấy vào phòng, "Để em dán lên tường."

Nghĩ đến cách Khưu Dịch dạy dỗ Khưu Ngạn từ đó đến nay, tuy rằng lòng vẫn còn lo lắng, Biên Nam cũng chỉ có thể tạm thời chấp nhận cách sắp xếp như thế.

"Bố cậu..." Biên Nam hạ thấp giọng, "Tình huống thế nào?"

"Thì là vậy thôi, người bị liệt nhiều năm sẽ bị mấy bệnh này, đó giờ bố tôi lại không có điều kiện hồi phục đàng hoàng," Khưu Dịch nói, "Hệ thống tiết niệu xảy ra chút vấn đề, cần phải trị liệu, bây giờ phiền ở chỗ phổi bị nhiễm trùng, trước mắt phải điều trị chống nhiễm trùng."

"Sao lại nhiễm trùng chứ? Có nghiêm trọng không?" Biên Nam vừa nghe liền sốt ruột, "Bác sĩ nói sao?"

"Bác sĩ không nói gì cả," Khưu Dịch cười cười, sờ tay Biên Nam, "Trước đây từng bị rồi, chắc không có gì nghiêm trọng đâu."

Biên Nam không lên tiếng, lát sau mới nhỏ giọng nói: "Cậu đang an ủi tôi đấy à?"

"An ủi cậu làm gì, thì tình huống là vậy đó," Khưu Dịch cười đứng dậy, "Cậu vẫn chưa ăn phải không? Hai đứa mình dẫn nhị bảo ra ngoài ăn chút gì đi?"

"Ừa." Biên Nam không hỏi thêm nữa, hoặc nên nói là không dám hỏi nhiều.

Khưu Dịch vào phòng thay quần áo, Khưu Ngạn đã dán tờ giấy kia lên tường.

"Mấy ngày tới em phải cực một chút đấy." Khưu Dịch vỗ đầu nhóc.

"Không sao ạ," Khưu Ngạn ngẩng đầu lên, "Lát nữa uống sữa chua được không anh?"

"Bây giờ đi uống đi, lát nữa dẫn em ra ngoài ăn cơm." Khưu Dịch nói.

"Sữa chua ——" Khưu Ngạn nhún nhảy vừa hô vừa chạy ra khỏi phòng.

Khưu Dịch cười cười, mở cửa tủ quần áo, thò nửa người vào bên trong, ụp trán lên xấp quần áo, hít một hơi thật dài.

Cậu không có an ủi Biên Nam, cậu đang an ủi chính mình.

Tình trạng của bố lần này không khả quan cho lắm, ngoại trừ phổi, ống mật cũng có vấn đề, bác sĩ nói có thể là bị viêm ống mật, nhưng còn cần tiến hành thêm một bước kiểm tra nữa.

Bố cứ nói cậu có chuyện gì cũng giấu trong lòng, chẳng bao giờ chịu nói với người ta, Khưu Dịch nghĩ chắc đó là di truyền, hơn nữa cậu di truyền kém xa bố nhiều.

Cơn đau khi ống mật viêm phát tác, cậu không biết bố chịu đựng thế nào, cậu không nhìn ra chút manh mối nào, còn bị bác sĩ mắng một trận vì chuyện này.

Cáo già, giỏi gạt người thật. Khưu Dịch nhíu mày.

"Cậu lên thuyền có cần mang hành lý không?" Biên Nam đi vào trong phòng, ngồi lên giường hỏi một câu.

"Mang một ít quần áo để thay giặt," Khưu Dịch lấy một chiếc áo len trong ngăn tủ ra mặc vào, "Chỉ có mấy ngày thôi mà."

"Quần áo của tôi giặt xong rồi hả?" Biên Nam nhìn bộ quần áo thể thao xếp gọn đặt trên giường.

"Ừ," Khưu Dịch mặc áo khoác vào, "Đây là bộ mà bình thường cậu hay mặc phải không?"

Biên Nam nằm dài lên giường: "Đúng rồi, bộ này mặc thoải mái lắm, đã thế còn có thể tôn lên dáng người hoàn hảo của tôi..."

"Cho tôi đi." Khưu Dịch ngắt lời Biên Nam.

"Hả?" Biên Nam sửng sốt, "Không phải cậu không mặc quần áo thể thao sao? Cậu muốn mặc để tôi mua một bộ mới cho cậu, bên Triển Phi bán đồ ổn lắm, tôi mua có thể được giảm giá."

"Tôi muốn bộ này, cho tôi đi." Khưu Dịch nói.

"... Được, cho cậu thì cho cậu," Biên Nam nhìn Khưu Dịch, "Sao vậy? Bộ này tôi mặc hai năm cũ mèm rồi."

"Tôi đem theo." Khưu Dịch cười nói.

Biên Nam nhìn chằm chằm Khưu Dịch hồi lâu, đột nhiên bật cười: "Cậu đem theo ngửi à?"

Khưu Dịch không để ý đến Biên Nam, xoay người đi ra ngoài.

"Nhớ nụ cười của anh, nhớ áo khoác anh mặc, nhớ đôi tất trắng anh mang và mùi hương của anh..." Biên Nam nhảy xuống giường ngâm nga chạy ra phòng khách, cười tí tởn chọt hông Khưu Dịch, "Phải vậy không?"

"Nhớ nụ hôn của anh, và ngón tay thoang thoảng mùi thuốc lá," Khưu Ngạn lập tức cất giọng lạc điệu của mình hát tiếp lời Biên Nam, sau đó bước đến bên người Khưu Dịch cầm tay Khưu Dịch ngửi ngửi, "Nhớ mùi hương mình đã từng được yêu..."

"Ầy, liên quan gì em nha nhóc con," Biên Nam bật cười, ôm Khưu Ngạn hôn mạnh một cái, "Bài gì em cũng biết hát hết."

Buổi chiều Khưu Ngạn còn phải đi học, thế nên ba người không đi ăn quá xa mà tìm một quán lẩu nhỏ gần đây.

Chọn thức ăn xong, Biên Nam nhìn Khưu Ngạn: "Nhị bảo, lúc anh hai em không ở nhà, có chuyện gì cứ gọi điện thoại cho anh, gọi chừng nào cũng được."

"Dạ," Khưu Ngạn nghiêm túc gật đầu, "Chắc không có chuyện gì đâu ạ."

"... Không có chuyện gì cũng có gọi được mà." Biên Nam tặc lưỡi.

"Vậy anh cứ nói nhớ anh thì gọi cho anh là được," Khưu Ngạn cười tít mắt, "Hai chúng ta có thể đi dạo siêu thị."

"Sở thích gì thế này," Biên Nam thở dài, "Sau đó dùng điểm đổi sữa chua hả?"

"Bây giờ không có sữa chua để đổi," Khưu Ngạn hơi rầu rĩ, "Bây giờ chỉ đổi được chén giấy dùng một lần và xà bông."

"Anh mua cho em." Biên Nam nói.

"Đừng thừa dịp tôi không ở đây chiều hư nó." Khưu Dịch chỉ vào Biên Nam.

"Biết rồi." Biên Nam cười ha ha.

Ăn xong món lẩu nóng hôi hổi, Khưu Ngạn ngồi bên bàn than buồn ngủ.

Trên đoạn đường ngắn Khưu Dịch bế nhóc ra cửa tiệm, nhóc đã nằm sấp trên vai Khưu Dịch ngủ khò khò.

"Thần kỳ thật," Biên Nam nhìn mặt Khưu Ngạn, "Đây là lần đầu tiên tôi thấy nó buồn ngủ như thế đấy."

"Hôm qua nó mất ngủ," Khưu Dịch nói khẽ, "Chắc vì lo lắng cho bố tôi."

Biên Nam nhất thời cảm thấy đau lòng, nhẹ nhàng xoa mặt Khưu Ngạn.

Về đến nhà, Khưu Ngạn ngủ trong phòng, hai người ngồi ngoài phòng khách xem TV, câu có câu không trò chuyện với nhau. Trò chuyện chưa được bao lâu, Biên Nam phát hiện Khưu Dịch không còn tiếng động gì nữa.

Quay đầu nhìn sang, cậu thấy Khưu Dịch đang co người nằm ngủ ở đầu bên kia sô pha.

Biên Nam giảm nhỏ tiếng TV, vào phòng lấy một chiếc chăn lông trùm lên người Khưu Dịch.

Tuy rằng Khưu Dịch nói về bệnh tình của bố Khưu nghe ung dung là thế, nhưng trong khoảng thời gian này chắc chắn cậu ấy mệt mỏi lắm, chưa kể cậu ấy vốn thích suy nghĩ nhiều...

Biên Nam ngồi trở lại sô pha, nhích đến gần Khưu Dịch, ngả người tựa vào ghế đờ đẫn nhìn TV, đột nhiên lo lắng nếu như bệnh tình của bố Khưu có chuyển biến gì, công việc của Khưu Dịch ắt sẽ bị dang dở.

Sau đó làm thế nào đây?

Lại quay về nhà hàng làm thêm?

Mở một cái quán nhỏ?

Tiền đâu... Thật ra bên cậu có tiền, nhưng không biết đủ hay không...  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...