Chương 86: Bệnh tương tư của tôi quả thật hết thuốc chữa rồi
Biên Nam vùi đầu ăn hết mì, lẽ ra nếu chỉ có cậu và Khưu Dịch, cậu nhất định chẳng muốn rửa chén, nhưng có câu vừa rồi của Khưu Dịch, cậu vào phòng bếp bỏ chén đũa và nồi nấu mì vào bồn rửa chuẩn bị xắn tay áo làm việc.
Nước rửa chén trước đó dùng để giặt quần áo hết rồi, bây giờ đâu thể dùng bột giặt rửa chén, cậu bèn lục lọi mấy ngăn tủ trong phòng bếp, phát hiện ngăn tủ ở dưới cùng thế mà lại có bốn chai nước rửa chén.
"Đây là kiểu sống chuẩn mực mà," Biên Nam cầm một chai nước rửa chén đi ra, "Sao lại vứt nhà không ở thế nhỉ?"
"Bởi mới nói bên trong chắc chắn có vấn đề, cậu đừng nhiều chuyện hỏi là được," Khưu Dịch đứng bên cạnh nhìn, "Cũng đâu có thân đến mức đó."
"Rất thân là khác," Biên Nam tặc lưỡi, quay đầu chần chờ nhìn Khưu Dịch, "Ổng... còn nhìn ra hai đứa mình... gì gì đó."
"Hả?" Khưu Dịch ngẩn người.
"Thì... nhìn ra hai đứa mình quen nhau." Biên Nam nói.
"Vậy sao," Khưu Dịch suy tư, "Chắc tại rõ ràng quá."
"Ổng cũng nói hai đứa mình rất rõ ràng, có lẽ lúc ở Thật Nhàm Chán tôi hơi thả lỏng một tí nên mới rõ," Biên Nam quay đầu vừa rửa chén vừa nói, "Chỉ là hình như ổng không thấy bất ngờ gì mấy, cũng không có nói gì... giờ nghĩ lại, ổng và Thạch Giang đúng là hơi... thôi quên đi không nhiều chuyện nữa."
Khưu Dịch không lên tiếng, im lặng tựa vào tủ lạnh.
"Sao vậy?" Rửa bát xong, Biên Nam quay sang nhìn Khưu Dịch.
"Cậu ở nhà tôi cũng thả lỏng lắm phải không?" Khưu Dịch hỏi.
"Đúng rồi, bầu không khí ở nhà cậu rất thoải mái, tôi chắc chắn sẽ thả..." Biên Nam nói đến phân nửa mới kịp phản ứng, cái bát cầm trong tay như đóng đinh trong bồn rửa, "Thả lỏng..."
"Nói không chừng bố tôi cũng nhìn ra rồi." Khưu Dịch cười cười, vỗ mông Biên Nam một cái, xoay người đi vào phòng khách.
Biên Nam đứng tại chỗ sửng sốt cả buổi mới ì ạch cất xong chén đũa, sau đó lại tựa vào bên tường thừ người ra.
Sau khi trải nghiệm chuyện xảy ra ở nhà, bây giờ suy đoán này khiến lòng cậu hoảng hốt từng đợt.
Trước đây lông nhông chỉ cho rằng nói thì nói, biết thì biết, có gì ghê gớm đâu, có gì gánh không nổi chứ.
Nhưng giờ đây lại không còn nghĩ như xưa nữa.
Nhất là với bố Khưu sức khỏe vẫn luôn không được tốt.
Thừ người chừng vài phút, cậu mới ra khỏi phòng bếp.
Trong phòng khách không một bóng người, Biên Nam lại nhất thời hoảng hốt, vội hô to một tiếng: "Khưu Dịch!"
"Trên lầu nè!" Giọng Khưu Dịch từ trên lầu truyền xuống.
"Chạy lên lầu chi vậy?" Nghe được giọng Khưu Dịch, Biên Nam lập tức cảm thấy yên tâm trở lại, cậu chạy vài bước lên cầu thang.
"Xem thử trong mấy phòng này còn gì sử dụng được không," Khưu Dịch bưng một chiếc hộp ra từ một căn phòng, "Trong đây có một cái máy tạo dộ ẩm, chắc là dùng được."
"Khưu Dịch à," Biên Nam bước qua ôm lấy Khưu Dịch, "Tôi thấy hơi... nếu bố cậu biết thì làm thế nào đây?"
"Sớm muộn gì cũng biết thôi," Khưu Dịch vỗ lưng Biên Nam, "Tôi sẽ xử lý."
"Vấn đề không phải là có xử lý hay không," Biên Nam cau mày, "Tôi chỉ lo lắng cho sức khỏe của ông ấy."
Một lát sau Khưu Dịch mới nói khẽ: "Không sao đâu, bây giờ chưa thấy gì mà, cậu đừng nghĩ lung tung."
"Chẳng phải cậu nói tôi không chịu nghĩ mấy chuyện này sao, bây giờ mới nghĩ một chút lại bảo tôi đừng nghĩ... " Biên Nam buông Khưu Dịh ra, cầm máy tạo độ ẩm xem thử, "Còn mới tinh nè."
"Bảo cậu đừng nghĩ lung tung thôi, nếu cậu không nghĩ ra được cách giải quyết thì đừng nghĩ, nghĩ nhiều quá mắc công lại chuyển hướng tự dằn vặt chính mình," Khưu Dịch lấy di động ra nhìn đồng hồ, "Tôi phải về rồi, hôm nay nhị bảo đưa cơm cho bố tôi."
"Gì cơ," Biên Nam sửng sốt, "Tôi còn tưởng hôm nay cậu đặt cơm ở bệnh viện cho bố cậu chứ!"
Khưu Dịch cười cười: "Bảo nó đưa rồi, cũng đâu phải con nít nữa, đưa cơm đâu có khó, lúc tôi không ở nhà nó cũng phải..."
"Cậu không có ở nhà thì còn tôi này, sao lại bắt một đứa con nít vất vả như thế," Biên Nam tặc lưỡi, "Được rồi cậu mau về trước đi, à thôi, cậu gọi điện thoại hỏi thăm nhị bảo trước đi."
"Về nhà hỏi sau." Khưu Dịch đi xuống lầu.
"Vậy để tôi gọi." Biên Nam lấy di động ra bấm số Bé Lông Xoăn.
Điện thoại chỉ reo một tiếng đã có người nhấc máy, giọng nói mừng rỡ của Khưu Ngạn vang lên: "Đại hổ tử!"
"Nhị bảo ngoan," Biên Nam nói, "Em đang ở nhà hả?"
"Vâng ạ," Khưu Ngạn trả lời lớn tiếng, "Em đưa cơm cho bố rồi! Em ngồi trong bệnh viện một lát rồi mới về, em đón xe bus về ạ, chuyến này chạy đến tám giờ rưỡi là nghỉ nên em về nhà luôn."
"Giỏi quá ta, cơm nhà nấu hay mua thế?" Biên Nam hỏi.
"Hồi sáng anh hai làm xong rồi, em hâm nóng mang đi là được." Khưu Ngạn nói.
"Mấy hôm nữa anh hai em phải lên thuyền không về nhà được, em nhớ chờ anh qua đi đưa cơm chung đó," Biên Nam dặn dò, "Biết chưa?"
"Em tự đưa cũng được nha." Đối với việc mình làm việc độc lập, Khưu Ngạn rất hào hứng.
"Nhưng anh lo." Biên Nam cười nói.
"Vậy anh có thời gian thì tới đi," Khưu Ngạn thở dài, "Anh như vậy sao dạy dỗ con nít được."
"Ài, nghe em nói kia," Biên Nam bật cười, "Em học cái giọng điệu ông già con này từ anh hai em đấy hả?"
"Bây giờ em lớn hơn nhiều rồi nha." Khưu Ngạn có chút không phục.
"Ừ ừ ừ, chừng vài năm nữa anh phải gọi em là anh mất." Biên Nam cười nói.
Trò chuyện đôi câu với Khưu Ngạn rồi cúp điện thoại, Biên Nam thấy Khưu Dịch đã mặc áo khoác đứng trong phòng khách.
Đột nhiên có một loại cảm giác nuối tiếc mãnh liệt, cậu chạy tới ôm Khưu Dịch dùng sức cọ mấy cái lên mặt đối phương: "Má, bệnh tương tư của tôi quả thật hết thuốc chữa rồi, xem ra chỉ có thể chờ sau này hai đứa mình ở cùng nhau mới khỏi được..."
Khưu Dịch nở nụ cười rồi cũng ôm Biên Nam cọ cọ người cậu: "Đừng có nói quá, câu mất tôi thì làm sao đi được nữa."
Biên Nam lập tức im lặng, vốn định nói câu thì câu, phòng ngủ trên lầu mặc ngài làm...
Nhưng chuyện xảy ra ở phòng tắm vẫn còn vướng trong đầu cậu, Khưu Dịch chắc chắn muốn làm rồi, còn cậu thì... chưa biết là già mồm hay vẫn còn xoắn xuýt hay chưa tiếp nhận được, nói chung đây vẫn là điểm mấu chốt chưa thể vượt qua... mẹ nó sao lại lắm chuyện thế chứ, có thôi không thì bảo!
"Ầy," Khưu Dịch dùng trán cốc nhẹ lên trán Biên Nam, "Tôi hỏi cậu cái này."
"Hỏi đi." Biên Nam và Khưu Dịch trán kề trán.
"Cậu không tiếp nhận được chuyện này hay không tiếp nhận được chuyện nằm dưới?" Khưu Dịch nhỏ giọng hỏi.
"Hả?" Biên Nam giương mắt nhìn Khưu Dịch, qua vài giây mới nhảy dựng lên như bị ai quất cho một roi, "Đậu má, tôi không biết, đừng hỏi tôi cái này."
Khưu Dịch tặc lưỡi, cầm balô của mình ném ra sau lưng: "Vậy không hỏi nữa, tôi về đây, ngày mai gọi cho cậu."
"Là về đến nhà gọi cho tôi mới đúng." Biên Nam sửa lời Khưu Dịch.
"Về đến nhà gọi cho cậu." Khưu Dịch cười nói.
Sau khi tiễn Khưu Dịch vào thang máy, nhìn chữ số nhảy xuống lầu một, Biên Nam mới xoay người trở về nhà.
Thời gian vẫn còn khá sớm đối với cậu, chẳng qua cậu vẫn rửa mặt rồi quay lại phòng ngủ nằm xuống giường.
Trong lòng Biên Nam chẳng mấy khi buồn phiền vì chuyện gì, dù sao những trải nghiệm từ nhỏ đã giúp cậu quen với việc gặp chuyện thì vứt ra sau đầu mặc kệ.
Nhưng chuyện đang gặp phải hiện giờ càng ngày càng không phải là chuyện vứt ra sau đầu là có thể vứt được.
Cho dù không thường suy nghĩ nhiều cũng không lờ được chuyện này.
Tình trạng sức khỏe của bố Khưu như vậy, cho dù Khưu Dịch quyết định phải nói cậu cũng sẽ ngăn cản, nhưng cản xong thì sao, cứ tiếp tục lén lút lo lắng đề phòng như thế ư?
Nếu không như thế thì phải làm sao?
Biên Nam trở mình, ngay cả Khưu Dịch cũng chưa nghĩ ra cách nào tốt để giải quyết chuyện này, cậu chỉ càng bó tay.
Vậy đổi sang nghĩ chuyện khác đi.
Phảng phất như vẫn còn nghe được tiếng thở dốc của Khưu Dịch kề sát lưng mình trong phòng tắm, nghĩ đến đây cả người Biên Nam nóng rần lên, nhưng chuyện tiếp theo thì chưa sẵn lòng.
Cậu không tiếp nhận được chuyện này, hay là không tiếp nhận được chuyện nằm dưới?
"Má." Biên Nam lật người nằm úp sấp trên giường.
Đây quả là câu hỏi làm người ta hãi hùng.
Biên Nam cảm thấy mình vẫn còn xoắn xuýt ở quá trình làm chuyện đó, nếu Khưu Dịch không hỏi, cậu vốn dĩ sẽ không nghĩ cụ thể, ví dụ như nằm trên hay nằm dưới...
Lại còn có vấn đề đó tồn tại cơ đấy!
Quên đi không nghĩ cái này nữa!
Biên Nam chổng mông ủn giường mấy cái, trong lòng có chút bực bội.
Cái tên Khưu Dịch này thế mà lại sắp đi thực tập, sắp lên thuyền, sao nhanh thế không biết?
Khưu Dịch từng nói mình thực tập trên thuyền nội mậu gì gì đó, Biên Nam nghe không rõ lắm, có điều may là thời gian không quá lâu, hai ba ngày ba bốn ngày đúng là cắn môi một cái sẽ qua ngay, nếu thật sự đi mười ngày nửa tháng chắc không thể chịu nổi quá.
Nhưng mà vậy cũng đủ phiền rồi, hai ngày, ba ngày, cho dù một ngày cũng khó ở!
"Ầy!" Biên Nam rúc đầu trong gối thở dài, không nghĩ nửa, ngủ thôi.
Chẳng đợi cậu tìm ra thằng buồn ngủ không biết đang nhởn nhơ ở nơi nào, Khưu Dịch đã gọi điện thoại qua.
"Về đến nhà rồi hả?" Biên Nam bắt máy.
"Ừ," Khưu Dịch đáp lời, "Cậu ngủ à?"
"Không ngủ còn biết làm gì nữa, ở đây chẳng có gì cả," Biên Nam phiền muộn vô cùng, "Cậu nói xem tôi có nên mua một cái laptop không, nhà Dương Húc chắc cũng có gắn mạng."
"Tôi có một cái đây, bây giờ tôi không cần dùng, ngày mai cậu qua lấy đi." Khưu Dịch nói.
"Cậu có laptop luôn à?" Biên Nam tặc lưỡi mấy tiếng, "Người mê tiền như cậu mà chịu chi tiền mua laptop?"
"Trước đây dạy thêm cho người ta dùng để ra vẻ ấy mà, làm powerpoint này nọ chiếu lên giảng bài, sau đó thấy không cần thiết nên không làm nữa." Khưu Dịch cười cười.
"Vậy ngày mai tôi qua lấy, có gì không thể để người ta nhìn thấy thì tranh thủ xóa đi." Biên Nam nói.
"Chẳng hạn như?" Khưu Dịch cười hỏi.
Bạn thấy sao?