🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 84: Viết thư tình!

  Lớn đến bây giờ, đây là đêm giao thừa có ý nghĩa nhất trong đời Biên Nam.

Tuy vẫn theo trình tự bình thường, ăn cơm, nấu sủi cảo rồi dẫn bạn nhỏ Khưu Ngạn tới khu đất trống ở xưởng diêm bắn pháo bông... quá trình vô cùng bình dị, thế nhưng trước đây cậu chưa từng trải nghiệm bao giờ.

Lúc trước ăn cơm tất niên, cậu đều hy vọng ăn xong nhanh một chút, đặc biệt là khi thỉnh thoảng họ hàng trong gia đình qua ăn cùng, ông nội bà nội, bố mẹ của dì, cậu không biết phải xưng hô thế nào, những lúc như thế cậu càng khó sống hơn.

Cơm nước xong... có khi cậu chỉ ăn được vài miếng đã lủi về phòng, cố gắng không để ai chú ý, đỡ khiến mọi người khó chịu.

Lúc nhỏ thì trốn vào phòng, lớn hơn chút thì chạy ra ngoài, rủ bạn học bạn bè đi chơi, nếu Vạn Phi không về mừng năm mới với ông bà thì qua nhà Vạn Phi.

Vậy nên chuyện bắn pháo bông với người nhà, phải nói là chưa từng có.

Đêm nay Khưu Ngạn rất hưng phấn, nhóc cứ nhảy nhót hú hét, quấn lấy Biên Nam đòi bắn pháo bông cho mình xem. Biên Nam thấy mình hưng phấn hơn cả nhóc, bắn hết pháo bông lại chạy sang nhà hàng xóm xin mấy cây pháo kép mua vùng từ ngoại ô.

Nhưng cầm về lại không biết dùng thế nào, bèn quay sang nhìn Khưu Dịch: "Thứ này dùng thế nào? Có nổ không?"

"Chưa chơi bao giờ à?" Khưu Dịch hơi ngạc nhiên nhìn Biên Nam.

"Không, tôi chỉ thấy người khác lấy tay cầm... có nổ trúng tay không?" Biên Nam nhìn pháo kép trong tay.

"A?" Khưu Ngạn nghe mà sợ, "Không chơi không chơi!"

"Anh không cầm tay đốt pháo đâu," Khưu Dịch cười vỗ đầu Khưu Ngạn, "Qua hỏi chú Vương mượn giá pháo đi."

"Vâng ạ!" Khưu Ngạn lập tức chạy vào trong hẻm, tìm nhà chú Vương mượn giá pháo kép.

"Tiên tiến thật!" Biên Nam nghiên cứu giá pháo, "Thứ này mà cũng có..."

Cắm chân pháo vào giá, Khưu Ngạn vừa hưng phấn hét hò vừa lùi ra sau lưng Khưu Dịch, nắm áo anh hai mình ló nửa mặt ra.

Thật ra Biên Nam cũng sợ lắm, cậu giật điếu thuốc Khưu Dịch ngậm trong miệng, đang căng thẳng cúi người định châm lửa thì Khưu Ngạn la lên: "Sắp nổ rồi hả anh!"

"Đừng la!" Tay Biên Nam run cầm cập, cậu quay đầu lại, "Chưa châm sao mà nổ được."

"... Dạ," Khưu Ngạn gật đầu, lúc Biên Nam đang định vươn tay tới, nhóc lại bồi thêm một câu, "Đại hổ tử cẩn thận nha anh!"

"Ầy!" Tay Biên Nam lại run, "Biết rồi."

Pháo kép trông như kíp mìn, Biên Nam cứ có ảo giác mình châm pháo rồi cầm lên lao vào trận địa quân địch.

Khi đầu lọc sắp chạm tới dây dẫn, Biên Nam đang nghĩ lát nữa châm xong nên thong dong xoay người chạy thế nào thì không biết nhà ai bỗng nhiên đốt một cái pháo lớn.

Nổ đùng một tiếng.

Biên Nam vừa sợ vừa hoảng dúi điếu thuốc tới trước, dính ngay dây dẫn.

Tiếng xèo xèo nghe rõ mồn một.

"Má!" Biên Nam hét lên, không hiểu sao thấy sợ hết hồn, lúc xoay người chạy tay chân cũng luống cuống.

Pháo kép nổ vang tiếng thứ nhất sau lưng cậu.

"A!" Biên Nam lại hét lên, nhào thẳng vào người Khưu Dịch.

"Ấy!" Tay Khưu Dịch để trong túi quần chưa kịp rút ra, bị Biên Nam nhào tới chỉ có thể lui về phía sau, mà phía sau còn có Khưu Ngạn, thế là ba người lảo đảo quấn thành một cục lủi vào tường.

Khi tiếng nổ thứ hai truyền tới từ trên cao, Biên Nam mới kéo Khưu Ngạn bị Khưu Dịch đè ở sau tường ra: "Cục cưng không đè em chứ?"

"Không có ạ! Em mặc dày lắm!" Khưu Ngạn phấn khích đến nỗi hai mắt tỏa sáng, cười giòn vang, "Nổ to quá!"

"Cậu sao vậy..." Khưu Dịch buồn cười, "Mỗi cái pháo kép mà sợ đến thế à? Vậy mà cũng có thể là đối thủ đáng e ngại nhất nếu đấu tay đôi của trường Thể thao trong truyền thuyết..."

"Cái này đâu có giống!" Biên Nam không tài nào giải thích được lá gan bé như con gà lúc này của mình.

Pháo thứ hai khá hơn nhiều, châm xong Biên Nam không xoay người chạy mà chỉ lùi mấy bước, xem toàn bộ quá trình từ tiếng nổ thứ nhất đến tiếng nổ thứ hai ở trên trời.

"Mẹ nó, thứ này nguy hiểm quá, không thể cho nhị bảo chơi." Biên Nam xoa tay, cảm giác rất đã nghiền.

"Vốn dĩ đâu phải để nó chơi," Khưu Dịch cười nói, "Là cậu muốn chơi mà."

"Anh sai rồi," Biên Nam xoa mặt Khưu Ngạn, "Tại anh chưa từng đốt cái này, đột nhiên muốn chơi thử."

"Vậy trước đây cậu chơi gì, nhà cậu đón Tết..." Khưu Dịch không nói tiếp nữa, lấy di động ra xem đồng hồ, túm áo Khưu Dịch đang định chạy sang bên cạnh, "Sắp 12 giờ rồi, về ngủ đi."

"Bố ngủ rồi mà!" Khưu Ngạn giãy dụa.

"Bố ngủ rồi thì em không phải ngủ à?" Khưu Dịch nói, "Vậy ngày mai bố không ngủ, em ngủ giúp phần bố đi."

"Mai còn đốt pháo bông không anh?" Khưu Ngạn quay đầu hỏi.

"Em muốn đốt hay muốn xem?" Biên Nam cười hỏi.

"... Muốn xem ạ!" Khưu Ngạn ngẫm nghĩ.

"Tối mai lại dẫn em ra xem, anh đốt cho em xem." Biên Nam nói.

"Pháo nhà mình mua đốt hết rồi," Khưu Ngạn cười nói, "Chúng ta đi xem người khác đốt."

Biên Nam đột nhiên hiểu ý của Khưu Ngạn, pháo bông rất đắt, dù sao Khưu Ngạn cũng chỉ thích xem không dám đốt, vậy nên xem người ta đốt có lợi hơn.

Hiểu rõ điều này khiến cậu càng đau lòng, lúc dẫn Khưu Ngạn về cùng với Khưu Dịch, cậu nhỏ giọng nói: "Mai tôi mua thêm ít pháo bông."

"Dư tiền quá ha?" Khưu Dịch cười nhìn cậu.

"Nhị bảo xem pháo bông mà còn phải đi xem của nhà người ta..." Biên Nam thở dài.

"Thì cũng vì chỉ xem nên xem của nhà người ta mới có lợi." Khưu Dịch nói.

"Con nít đứa nào chẳng mê cái này? Chắc chắn nó thấy mua pháo tốn kém quá nên mới thích xem thôi," Biên Nam tặc lưỡi, nói nhỏ, "Đáng thương quá đi."

"Đáng thương à? Điều kiện thế nào thì sống thế nấy thôi," Khưu Dịch vỗ nhẹ lên lưng Biên Nam, "Nếu cậu không nói nó đáng thương, có lẽ nó cũng sẽ không có cảm giác gì, đây là cuộc sống tự nhiên của nó, còn cậu cứ nói đáng thương quá đáng thương quá, nó sẽ phát hiện ôi mình thật đáng thương..."

"Ngụy biện kiểu gì vậy!" Biên Nam sửng sốt.

"Đúc kết của tôi đấy, trước đây tôi không hề thấy mình cực khổ gì, cùng lắm là hơi mệt tí thôi, chẳng sao cả, nhưng nghe hàng xóm nói Khưu Dịch cực khổ quá nhỏ như vậy đã phải vất vả thế này thế nọ," Khưu Dịch cười cười, "Có một khoảng thời gian tôi thật sự cảm thấy mình sống quá mệt mỏi, tại sao tôi phải mệt mỏi như vậy chứ, con người là thế đấy, mấu chốt là cậu có nói cho họ biết cũng không giúp gì được cho họ."

Biên Nam há miệng không nói được lời nào, Khưu Dịch nói cái gì cũng rất chí lý, cậu thường không phản bác được.

Về tới nhà Khưu Dịch, bố Khưu đã yên giấc trên giường, chén đũa trên bàn vẫn chưa dọn dẹp, khung cảnh hơi bề bộn trong nhà và tiếng pháo bông loáng thoáng sau khi đóng cửa đặc biệt có cảm giác ấm áp của đêm giao thừa mệt nhọc nhưng đầy phấn khởi.

Khưu Ngạn chơi cả tối cũng mệt rồi, nhóc rửa mặt xong tự giác vào phòng ngủ.

"Tôi về đây," Biên Nam ngáp, "Cũng hơi buồn ngủ rồi, mai cậu có nghỉ không?"

"Không nghỉ, lương gấp ba lận, lại không có việc gì bận, không cầm được số tiền này lòng tôi không yên đâu." Khưu Dịch cười nói.

"Nói cậu mê tiền quả không sai," Biên Nam tặc lưỡi, "Mùng bốn tôi mới đi làm, khi nào rảnh tôi qua chơi với nhị bảo."

"Ừ," Khưu Dịch ôm Biên Nam hôn một cái, "Đón taxi về đi, hết xe bus rồi."

"Tôi nghĩ mình nên mua một chiếc đạp điện, hoặc là... không thì cậu đưa xe đạp cho tôi đi, dù sao bây giờ cậu cũng không dùng." Biên Nam suy nghĩ.

"Tôi không dùng là vì trời lạnh, đạp xe hứng gió Bắc đi làm à, cậu nghĩ sao vậy?" Khưu Dịch nói.

"Kệ, tôi muốn," Biên Nam nói, "Tôi là vận động viên, tôi không yếu ớt như cậu."

"Cậu ham mới mẻ thôi," Khưu Dịch không cản Biên Nam nữa, lấy chìa khóa và xích xe trong ngăn kéo ra, "Cầm đi chơi đi, để tôi xem cậu chạy được mấy ngày."

Đêm giao thừa đón taxi hơi khó, Khưu Dịch mất cả buổi mới liên lạc được với một chiếc, đã vậy tận hai mươi phút sau mới tới, Biên Nam chuẩn bị ra ngoài chờ thì Khưu Dịch lấy nem rán đã chiên chưa ăn, chia thành hai gói đưa cho cậu.

"Bỏ chung một gói không được à?" Biên Nam nhận gói nem.

"Một gói cho cậu, một gói lát nữa cho bác tài," Khưu Dịch nói, "Gần sang năm mới mà còn phải vất vả thế này."

Biên Nam chưa từng nghĩ đến điều đó, cậu gật đầu nhìn Khưu Dịch, cuộc sống khó khăn như vậy chắc Khưu Dịch hiểu rất rõ.

Hai người đứng đầu hẻm chờ chốc lát taxi mới đến, tài xế là một ông chú lớn tuổi.

Sau khi bỏ xe đạp vào cốp, Biên Nam lên xe, vẫy tay với Khưu Dịch. Khưu Dịch mỉm cười xoay người trở về, cậu đóng cửa xe, cười với chú tài xế: "Chú, năm mới vui vẻ."

Chú tài xế bật cười: "Năm mới vui vẻ năm mới vui vẻ, ra ngoài chơi hả?"

"Chơi đủ rồi về nhà ạ." Biên Nam cười.

Tâm trạng của chú tài xế không tệ, suốt đường đi cứ tán dóc chuyện quốc gia đại sự với cậu, chém gió mà cũng chém rất thâm ảo, cậu nghe mà ngủ gà ngủ gật.

Đến nơi mới sực nhớ tới gói nem rán trong tay, cậu vội vàng đưa qua: "Chú, cái này bạn cháu làm, ăn ngon lắm, chú thử đi."

Chú tài xế hơi bất ngờ, sau đó cười rất vui vẻ: "Sao có thể không biết xẩu hổ như thế được."

Hai người đưa tới đẩy lui một lát, chú tài xế vỗ chân: "Rồi, chú nhận, cảm ơn cậu em nhé! Chú giảm tiền xe cho cậu!"

Lúc bước xuống xe, tâm trạng của Biên Nam rất là vui.

Không biết vì sao nữa, có lẽ vì gương mặt tươi cười của chú tài xế, hoặc vì tiền xe được giảm phân nửa?

Dù sao cũng rất là vui.

Đẩy xe đạp vào thang máy, chân như bước trên lò xo.

Mãi đến khi vào nhà, nhìn gian phòng lộn xộn bừa bộn, cậu mới định thần lại.

Đẩy bàn và mấy thứ chưa thu dọn đến bên tường, tạm thời cứ vậy đi, đợi Khưu Dịch... tới dọn giúp.

Mặc dù hơi buồn ngủ, nhưng Biên Nam nằm dài trên giường vẫn không ngủ được.

Lăn qua lộn lại trong chốc lát, cậu bật dậy chạy xuống lầu, lôi bó bút trong thùng ra, rút một cây, rồi lại chộp một cuốn vở chưa từng dùng qua.

Viết thư tình!

Đây là chuyện hết sức quan trọng, dù sao hôm nay vui quá ngủ không được, để xem thử viết được chữ nào không.

Khưu Dịch.

Không được, Khưu Dịch yêu.

Không được, nhìn kỳ kỳ, cũng không đủ thân mật.

Khưu đại bảo.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...