Chương 83: Đại Bảo à, đón năm mới với cậu thật ấm lòng.
Biên Nam ngồi chồm hổm trên bậc thang, thấy Khưu Dịch nâng tay sờ nhẹ lên bia mộ, vị trí đó hẳn là ảnh chụp của mẹ Khưu Dịch, Biên Nam có chút xung động muốn đi qua xem thử.
Cậu muốn xem thử người mẹ sinh ra hai đứa con trai vừa đẹp vừa hiểu chuyện như vậy trông như thế nào...
Đương nhiên chỉ là nghĩ thế thôi, cậu cảm thấy Khưu Dịch chịu cho cậu theo đến đây đã là chuyện chẳng dễ dàng gì rồi.
"Mẹ ơi," Khưu Dịch nhìn ảnh chụp, "Chúc mừng năm mới."
Giọng Khưu Dịch rất nhỏ, nhưng vì Biên Nam ngồi ở cuối chiều gió nên vẫn nghe được loáng thoáng.
Cậu vô thức dựng lỗ tai lên nghe, muốn nghe Khưu Dịch sẽ nói gì với mẹ.
Khưu Dịch dừng một lát rồi lại mở miệng.
Vẫn là giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi trầm thấp, nhưng lần này Biên Nam nghe không hiểu nửa chữ.
Sửng sốt một hồi cậu mới nhận ra Khưu Dịch không nói tiếng phổ thông mà nói tiếng Nga.
Ha! Đúng là biết tiếng Nga thật!
Lực chú ý của Biên Nam tức khắc chệch hướng.
Cậu ngồi trên bậc thang, nhìn từng dãy bia mộ trên sườn dốc trước mắt.
Hiện giờ gió thổi nhẹ hơn, không còn lạnh như vậy nữa, cậu quay đầu nhìn Khưu Dịch.
Tốc độ nói chuyện của Khưu Dịch rất chậm, tuy rằng Biên Nam nghe không hiểu, nhưng cậu vẫn cảm thấy êm tai đến lạ. Cậu từng nghe Khưu Dịch dạy kèm tiếng Anh cho người khác, lúc ấy đã cảm thấy Khưu Dịch nói tiếng Anh êm tai lắm rồi, bây giờ lại cảm thấy Khưu Dịch nói tiếng Nga mới thật sự êm tai.
Như khẽ cất giọng hát vậy.
Biên Nam nhắm mắt lại, nghe đến mê mẩn.
...
"Uầy," Khưu Dịch đá mông cậu một cái, "Vậy cũng ngủ được à?"
"Hả? Đâu có." Biên Nam nhảy bật dậy, cậu không biết mình từ từ nhắm mắt lại nghe đã bao lâu, nhưng hẳn là không có ngủ, cậu cảm thấy mình vẫn có thể nghe được giọng nói của Khưu Dịch.
"Đi thôi," Khưu Dịch vỗ lưng Biên Nam, "Về ngủ tiếp."
"Không biết có ngủ được không nữa," Biên Nam đi theo sau Khưu Dịch, bỗng quay đầu nhìn bia mộ của mẹ Khưu Dịch lần nữa, "Cậu nói gì với mẹ cậu vậy?"
"Không phải cậu nghe nãy giờ sao." Khưu Dịch cười nói.
"Nhưng tôi nghe không hiểu," Biên Nam tặc lưỡi, nhảy vài bước khoác vai Khưu Dịch, "Cậu cố ý không muốn cho tôi nghe hiểu chứ gì."
"Không phải," Khưu Dịch vân vê ngón tay của Biên Nam, "Tôi vẫn luôn nói chuyện với mẹ tôi như vậy, mẹ nói chuyện với bố toàn là nói bồi, sau khi nói sõi tiếng Trung thì dùng tiếng Trung luôn, nhưng mẹ đã quen nói vậy với tôi, lúc ấy còn bảo mai mốt lớn học chuyên ngành tiếng Nga nữa..."
Nói đến đây, Khưu Dịch không nói tiếp nữa, Biên Nam cũng không hỏi thêm, nói tiếp nữa chắc sẽ tới chuyện mẹ Khưu Dịch gặp tai nạn xe cộ.
"Biên Nam, tôi nói chuyện này với cậu." Khưu Dịch nghiêng mặt qua nhìn Biên Nam.
"Ừa?" Biên Nam cũng nhìn Khưu Dịch.
"Hôm nay tìm thời gian gọi điện thoại cho bố cậu đi," Khưu Dịch nói, "Dù sao cũng là đêm giao thừa, ông ấy còn giận không hoặc cậu có về nhà không cũng nên liên lạc một chút."
"... Ồ," Biên Nam cúi đầu, "Biết rồi."
Khưu Dịch cười cười: "Ông ấy vốn đã giận, con trai chạy mất càng giận hơn, chạy mất tăm mất tích càng giận hơn nữa, đêm giao thừa mà không có tin tức gì lại càng..."
"Lại càng giận giận giận nữa." Biên Nam tiếp lời.
"Ừ, chuyện này không thể nói rõ ai đúng ai sai, nhưng người đó là bố cậu, nói sao cũng không thể chờ ông ấy nhượng bộ trước." Khưu Dịch đưa tay búng mũi Biên Nam một cái.
"Khụ!" Biên Nam cúi đầu hắt xì một hơi.
Ra khỏi nghĩa trang, Khưu Dịch đứng ở trạm xe bus chỉ tuyến đường quay về nhà Dương Húc cho Biên Nam, sau đó đi thẳng đến nhà hàng.
Trên tuyến xe bus này gần như không có ai, Biên Nam chọn vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, trong xe rất ấm, cậu ngồi chưa được vài phút đã thấy buồn ngủ, đầu đập vào kính thủy tinh suốt chặng đường mà vẫn ngủ say sưa.
Lúc tỉnh lại đã ngồi lố trạm, cậu không dám tùy tiện đổi tuyến xe, sợ lạc đường, chỉ đành xuống xe đi ngược về một đoạn rồi lại đón xe theo lời Khưu Dịch.
Về tới nhà Dương Húc, cậu gửi tin nhắn cho Khưu Dịch nói mình đã về đến nơi, sau đó cầm di động bắt đầu thừ người ra.
Gọi điện thoại cho bố.
Nhưng để gọi cú điện thoại này cần gom hết tất cả dũng khí trong người.
Biên Nam ngồi bên giường nhìn chằm chằm di động đến xót cả mắt, bấy giờ mới bấm mở danh bạ, cắn răng chọn tên bố.
Lúc này chắc bố đã rời giường, thông thường vào ngày nghỉ bố sẽ ngồi trong phòng sách uống chút trà...
Tiếng chờ máy tẻ nhạt vang lên trong ống nghe, một tiếng rồi một tiếng, Biên Nam có cảm giác lòng bàn tay ứa mồ hôi.
Nhưng mãi đến khi điện thoại tự động ngắt, bố cũng không bắt máy.
Cậu hơi do dự, bấm gọi lại lần nữa.
Lần này chỉ reo vài tiếng đã dập máy.
Biên Nam giơ di động ra trước mắt, nhìn một lúc thật lâu mới ngả người ra sau, nằm xuống giường.
Bố không nhận điện thoại của cậu, chắc vẫn còn đang giận.
Thật ra cậu vẫn không biết rốt cuộc bố giận cái gì.
Hoặc nên nói, việc cậu thích con trai và sự kiện lần này làm bố nghĩ rằng cậu lại gây rắc rối, không biết cái nào chọc bố giận đây.
Biên Nam khẽ thở dài.
Lúc trước nóng đầu quyết định tỏ tình với Khưu Dịch, cậu thật sự chưa bao giờ nghĩ rằng chặng đường phía sau lại có nhiều trở ngại đến thế.
Lúc Khưu Dịch không muốn cho người nhà biết, cậu chưa từng nghĩ chuyện này có gi đáng ngại... hoặc nên nói cậu vốn chưa từng nghĩ bao giờ.
Nằm trên giường nhắm mắt suy nghĩ miên man như thế, cuối cùng thiếp đi hồi nào không hay.
Ngủ một giấc thẳng tới chiều, Biên Nam bị tiếng chuông điện thoại ồn ào đánh thức, cậu lia mắt nhìn thời gian, đã hơn bốn giờ chiều.
"Mẹ nó..." Biên Nam nhíu mày, không ngờ mình ngủ lâu như vậy.
Điện thoại là Khưu Dịch gọi tới, nghe giọng nói lờ đờ của Biên Nam, Khưu Dịch hỏi: "Gọi điện thoại chưa?"
"Gọi rồi," Biên Nam dụi mắt ngồi dậy, "Gọi hai cuộc, bố tôi không thèm bắt máy, cuộc thứ hai dập máy luôn."
"Không sao, không bắt máy cũng không có gì, chủ yếu là ông ấy biết cậu có gọi là được," Bên Khưu Dịch nghe được tiếng gió thổi, "Bây giờ tôi đang nghỉ ngơi, lát nữa sẽ bận lắm, tất cả các bàn đều có khách đặt, chắc tầm chín giờ tôi mới tan ca được."
"Ừm, tôi qua đó chờ cậu." Biên Nam đứng lên.
"Vậy thì sớm quá, tôi chỉ muốn hỏi cậu gọi điện thoại chưa thôi, lát nữa cậu ăn chút gì lót bụng trước đi, chờ điện thoại của tôi." Khưu Dịch nói.
"Ừ, cậu đi mau đi." Biên Nam nói.
Cúp điện thoại xong, Biên Nam thay quần áo, lấy xấp bao lì xì mua từ trước, rút ra ba cái, ngẫm nghĩ một hồi rồi thả lại một cái.
Hai bao lì xì mỗi bao nhét hai trăm đồng, một cho bố Khưu, một cho Khưu Ngạn.
Đây là tiền lì xì dựa theo thu nhập của cậu bây giờ, nếu là trước đây, trong bao lì xì không nhét trên một ngàn, cậu sẽ cảm thấy cầm không vừa tay.
Dán bao lì xì lại xong, cậu xách túi ra cửa, giờ này không còn chỗ nào để ăn, đâu đâu cũng đóng cửa, muốn ăn chỉ có thể mua về nấu, quá tốn công.
Biên Nam tìm một siêu thị vẫn còn mở cửa buôn bán, vào trong mua một phần lẩu Oden cố gắng ăn lót bụng, sau đó đón taxi đến nhà hàng nơi Khưu Dịch làm việc.
Nhà Dương Húc không có TV lẫn máy vi tính, bảo cậu ngồi ở nhà mấy tiếng đồng hồ cậu chịu không nổi, chi bằng đến chờ Khưu Dịch vậy.
Đường phố trông thật vắng lặng, hầu như không nhìn thấy người đi đường, vài chiếc xe thỉnh thoảng lái qua đều tăng tốc, ai cũng lo đua về nhà.
Biên Nam rụt cổ, nếu hôm nay không thể đến nhà Khưu Dịch, cậu thật sự không biết nên làm thế nào để vượt qua đêm giao thừa cô đơn nhất từ lúc chào đời tới nay.
Con phố chỗ nhà hàng của Khưu Dịch nhộn nhịp hơn nhiều, nhìn đâu cũng thấy nhà hàng, nhà hàng nhận đặt cơm tất niên đã bắt đầu đón khách, chỗ đậu xe ven đường đều chật kín.
Sau khi lòng vòng nửa ngày, Biên Nam trợn tròn mắt.
Trên con phố này, ngoại trừ nhà hàng ra, tất cả hàng quán đều đóng cửa, thậm chí không có siêu thị mở cửa cả năm. Cậu đi qua đi lại ba vòng trên phố, không tìm được nơi nào có thể ngồi chờ người.
"Ngu ghê." Biên Nam nhỏ giọng lầm bầm.
Đứng bên đường chốc lát, cậu quyết định chui đại vào nhà hàng nào đó, cùng lắm thì chọn vài món ăn luôn!
Nào ngờ vào ba nhà hàng đều không có bàn trống, đã có khách đặt hết, hơn nữa nhà hàng còn phải nhét thêm bàn ở đại sảnh, nhìn một mình Biên Nam chạy vào đòi ăn cơm, nhân viên phục vụ đều dùng ánh mắt kỳ quặc nhìn cậu.
Biên Nam đành phải tiếp tục lang thang trên phố, lang thang được nửa con phố thì không chịu nổi nữa, mặt trời vừa xuống núi, gió Bắc hết sức chuyên nghiệp, cậu có cảm giác mặt trời đã bị gió Bắc thổi xuống núi.
Đang nghĩ thôi thì đón xe về nhà Dương Húc vậy, Khưu Dịch lại gọi điện thoại tới.
Biên Nam bắt máy, không đợi cậu mở miệng, Khưu Dịch ở bên kia ngạc nhiên hỏi: "Cậu ở đâu đấy?"
"Tôi..." Biên Nam do dự, gió Bắc thổi mạnh đến nỗi cậu chỉ có thể lùi bước.
"Cậu tới đây rồi hả?" Khưu Dịch nghe được tiếng gió thổi, "Không phải tôi nói với cậu chín giờ tôi mới xong sao?"
"Ầy! Là tôi sơ sót, tôi ở nhà chán quá, định tới đây trước tìm chỗ chờ cậu, ai ngờ chỗ nào cũng kín khách, bây giờ tôi đang cắm cọc ngoài đường hứng gió đây," Biên Nam buồn bực nói, "Gió thật mẹ nó lớn, tôi cảm thấy mình nhảy tới trước vài bước là nó thổi tôi ngược trở về ngay."
Khưu Dịch im lặng một lát rồi bật cười, cười cả buổi mới nói: "Đồ ngốc, thôi quên đi, cậu cứ tới đây."
"Hả?" Biên Nam ngẩn ngơ.
"Đến nhà hàng bọn tôi, cậu nhây với tôi ở đây cả đêm, chắc biết nhà hàng nào nhỉ?" Khưu Dịch cười nói.
"Phải biết chứ, lần đầu tiên thấy rõ mặt mũi của cậu là ở đó mà," Biên Nam vui lên hẳn, xoay người hứng gió bắc nhảy vài cái, "Tôi tới đó có tiện không?"
"Không có gì đâu, Biên Hinh Ngữ không đi làm, cậu vào phòng nghỉ chờ tôi là được." Khưu Dịch nói.
Lúc Biên Nam chạy đến cửa nhà hàng, Khưu Dịch đang đứng ở cửa chờ cậu.
"Chậc, bộ quần áo này để lại ấn tượng sâu sắc ghê." Biên Nam nở nụ cười.
"Tôi nói với tổ trưởng rồi, cậu vào phòng nghỉ dành cho nhân viên ngồi chờ đi, có TV để xem đó," Khưu Dịch dẫn Biên Nam vào trong, "Nếu tôi không gọi điện thoại, cậu định làm thế nào đây?"
"Về nhà chứ sao." Biên Nam nhìn xung quanh, phòng khách ở lầu một đã đầy người, nhân viên phục vụ đều bận rộn chạy ngược chạy xuôi.
Khưu Dịch dẫn Biên Nam đến phòng nghỉ: "Vào đây chờ đi, tôi phải đi phụ việc, bây giờ mới bắt đầu đón khách, nhiều chuyện để làm lắm."
Bạn thấy sao?