🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 82: TRIẾT LÝ CỦA BẠN THÂN

Thân Đào đem đến không ít thứ, cộng với những thứ hôm nay mua về, coi bộ qua tháng giêng cũng ăn không hết.

"Tao về đây," Sau khi giúp thu dọn đồ đạc, Thân Đào lại trò chuyện với bố Khưu trong chốc lát rồi mới đứng dậy, "Nhà tao còn một đống chuyện phải làm."

"Tao tiễn mày." Khưu Dịch cũng đứng lên.

"Tiểu Đào, thay chú cảm ơn người nhà của con nhé," Bố Khưu nói, "Đống đồ này nhị bảo ăn thích chết luôn."

"Thích chết nhị bảo thì không sao," Thân Đào đi ra ngoài lại quay đầu nói, "Chú đừng thích là được, chú ăn ít đồ mỡ thôi, không tốt cho sức khỏe đâu."

"Con đi nhanh đi," Bố Khưu lập tức phất tay một cái, sau khi Thân Đào và Khưu Dịch ra ngoài, ông mới quay đầu nhỏ giọng lầm bầm với Biên Nam, "Thân Đào và Khưu Dịch đúng là y như nhau, cứ thích dạy đời người khác, ăn chút đồ mỡ có sao đâu, cũng đâu phải ăn mỗi ngày, con nói có đúng không?"

"Chú à," Biên Nam không biết nên nói gì cho phải, "Con không giỏi dạy đời người khác, nếu không con cũng sẽ dạy đời chú đó, chú phải chú ý sức khỏe mới được."

"Thật chẳng ra làm sao, cả con cũng như vậy." Bố Khưu bất mãn nhìn cậu.

"Lần này ăn một chút thì không sao, lần sau ăn một chút cũng không sao, lần sau ăn chút nữa cũng không sao, tích lũy lại hết mới có sao," Biên Nam thở dài, "Chú đừng bắt chước kiểu học sinh tiểu học như nhị bảo."

"Hầy!" Bố Khưu sửng sốt, sau đó bật cười, "Vậy mà con bảo không giỏi dạy đời à? Thậm chí dạy còn dữ hơn hai đứa kia nữa."

"Con thuận miệng nói chút thôi," Biên Nam cười ha ha, "Chú cũng tiện thể nghe chút vậy."

Ra khỏi cửa sân, Khưu Dịch ngẩng đầu nhìn trời: "Chưa tới bốn giờ mà đã tối đen vậy rồi."

"Chắc tối sẽ có tuyết rơi," Thân Đào kéo áo, "Tao nói mày nghe, cái món cá hun khói kia hơi mặn, lúc làm đừng bỏ muối vào."

"Ừ." Khưu Dịch gật đầu.

Thân Đào đi vài bước chợt ngừng lại: "Có phải Biên Nam gây gổ với người nhà không?"

"Chắc là thế, cậu ấy không kể chi tiết cho tao biết." Khưu Dịch cũng ngừng bước, tựa vào chân tường móc thuốc lá ra, đưa cho một điếu cho Thân Đào, tự mình châm một điếu ngậm vào miệng.

"Vì chuyện của hai đứa mày?" Thân Đào cầm điếu thuốc nhưng không châm lửa.

"Ừ, xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, bị người nhà cậu ấy phát hiện." Khưu Dịch hít một hơi thuốc lá.

"Vậy giờ nó ở đâu?" Thân Đào lại hỏi.

"Thuê nhà ở," Khưu Dịch nhìn Thân Đào, "Thẩm vấn à?"

"Thẩm thì thẩm, chuyện này mày nghĩ thế nào?" Thân Đào châm thuốc, cũng cau mày nhìn Khưu Dịch.

"Tao còn nghĩ thế nào nữa? Mày muốn nói gì thì nói đi." Khưu Dịch cười cười.

"Tao cũng không có gì muốn nói, chỉ hơi lo lắng thôi," Thân Đào nhíu mày, "Dù nó không màng bất cứ giá nào cũng được, kích động cũng được hết cách cũng được, tóm lại bây giờ người ta cũng vì mày mà không về nhà được, đúng không?"

"Ừ." Khưu Dịch đáp lời.

"Tao sợ lỡ sau này xảy ra vấn đề gì, chuyện này sẽ... là sợi dây buộc mày," Thân Đào nói, "Biết đâu chừng cũng buộc cả nó nữa."

"Mày không mong tao sống tốt chứ gì." Khưu Dịch bắn điếu thuốc về phía Thân Đào.

"Tao là bạn mày, với Biên Nam chỉ là quen biết, nhỡ xảy ra chuyện gì tao nhất định sẽ đứng bên phía mày, có lẽ như thế hơi ích kỷ, hoặc... hoặc vì tao chưa tin được tình cảm của Biên Nam, hoặc chưa tin mày sẽ gánh được bao lâu," Thân Đào nói một cách gian nan, "Nhưng tao chỉ muốn nhắc nhở mày, đừng để chuyện này biến thành gánh nặng mai sau của cả hai, tình cảm vốn phải là trao ra, bạn trao ra, tôi cũng trao ra... mày hiểu ý tao không?"

"Hiểu," Khưu Dịch gật đầu, lại vỗ vai Thân Đào, "Người không yêu đương nhưng nói năng triết lý thế, suốt ngày toàn nghĩ mấy thứ này à?"

"Đừng mỉa tao," Thân Đào tặc lưỡi, "Tao cũng nói một câu cho Biên Nam đi, tính nết cách nghĩ của nó khác mày một trời một vực, nó manh động, cũng không thích nghĩ mấy chuyện này, mai mốt có thay đổi không thì chưa biết, nhưng mày đừng có bắt bẻ nó vì chút chuyện vặt đó, dù sao mỗi khi ở bên mày nó lại như thế..."

"Uầy!" Khưu Dịch cười ngắt lời Thân Đào, "Được rồi tao hiểu ý mày mà."

"Rồi thôi tao không nói nữa," Thân Đào dụi thuốc, "Dạo này được nghỉ quanh quẩn ở nhà chẳng nói lời nào, nãy giờ nói nhiều vậy tao khát nước luôn rồi."

"Quay lại nhà tao uống hớp trà không?" Khưu Dịch bật cười.

"Về nhà uống," Thân Đào trùm mũ áo khoác lên đầu, đi về phía đầu hẻm, "Được rồi, mày trở vào đi."

Khưu Dịch đứng tại chỗ thêm chốc lát, hút xong điếu thuốc mới xoay người chậm rãi đi về.

Cậu có thể làm bạn vời Thân Đào nhiều năm như vậy, có lẽ cũng vì hai người đều thuộc tuýp người nghĩ nhiều, bố mẹ Thân Đào ly hôn tái hôn ầm ĩ mấy lần, đôi khi Thân Đào cũng dạt dào cảm xúc lắm.

Những lời Thân Đào nói, thật ra cậu từng nghĩ tới rồi, nhưng cậu cũng không lo nghĩ quá nhiều, Biên Nam quyết định giấu cậu chuyện mình bỏ nhà ra đi chứng tỏ Biên Nam không muốn cậu cảm thấy áp lực vì chuyện này. So với những chuyện đó, còn không bằng lo lắng cho bản thân mình, bởi vì ngày giỗ sắp tới mà mỗi ngày mẹ đều xuất hiện trong giấc mơ, còn bố thì tình trạng sức khỏe ngày càng không ổn định...Có lẽ chỉ có người lòng rộng đến mức chứa được cả bể cá như Biên Nam mới không cảm thấy yêu đương với mình mệt chết đi.

Lúc Khưu Dịch trở vào sân, đúng lúc Biên Nam đóng cửa phòng đi ra, vừa thấy cậu lập tức phóng tới, đẩy cậu ra khỏi sân: "Nói mau, thằng Thân Đào kia nói xấu gì tôi rồi!"

"Bộ cậu chắc chắn Thân Đào nói xấu cậu sao?" Khưu Dịch cười cười, "Sao lại chạy ra đây?"

"Bố cậu muốn đi vệ sinh, nói vì giữ gìn hình tượng huy hoàng ngày trước của chú ấy nên bảo tôi ra đây tránh mặt một lát," Biên Nam nhỏ giọng nói, "Đừng lảng sang chuyện khác!"

"Có nói gì đâu, lời hay lời chê đều nói tất." Khưu Dịch nhìn quanh thấy trong hẻm không có ai, bèn chìa tay ôm eo Biên Nam ngắt một cái thật nhanh.

"Má," Biên Nam bị nhột đến nhảy dựng, "Thằng đó mà nói lời hay được à?"

"Tại sao không thể nói lời hay." Khưu Dịch hỏi.

"Thằng đó là người nhà mẹ cậu," Biên Nam tặc lưỡi, "Làm gì có chuyện nói giúp tôi được..."

"Chờ chút," Khưu Dịch nhích đến trước mắt Biên Nam, "Người nhà mẹ tôi?"

"Ờ," Biên Nam gật đầu, "Sao vậy, cậu có ý kiến gì?"

"Tôi còn tưởng Vạn Phi mới là người nhà mẹ cậu chứ." Khưu Dịch cười cười.

"Cậu nhầm lẫn rồi," Biên Nam vỗ vỗ mặt Khưu Dịch, "Cậu là vợ tôi mà, cậu phải nhìn thẳng vào hiện thực, đây mới là đáp án chính xác."

"Ồ," Khưu Dịch nhìn Biên Nam, hỏi nhỏ bên tai cậu, "Vậy chồng yêu dấu, anh định xem em là vợ thế nào đây?"

Biên Nam ngẩn ra, lời này của Khưu Dịch làm cậu chợt nhớ lại những hình ảnh mà lúc trước cậu trốn trong chăn nhìn lén, một loại cảm giác khó mà hình dung nhất thời xộc lên đầu.

"... Mẹ nó," Biên Nam buồn bực nói, "Tôi còn... chưa nghĩ ra nữa."

"Từ từ nghĩ đi," Khưu Dịch vỗ lên lưng Biên Nam một cái, đi vào trong sân, chạy chầm chậm vài bước, đẩy cửa nhà bước vào kêu to một tiếng, "Bố ơi? Cần con giúp không?"

"Trời con kêu cái gì!" Bố Khưu ở trong phòng nói, "Không cần giúp, xong rồi!"

Biên Nam còn chưa phục hồi tinh thần đi vào nhà, sau đó lóng ngóng lủi thẳng vào phòng trong, thấy bố Khưu đang chỉnh quần mới thình lình sửng sốt, nói: "Chú ơi con giúp chú nhé?"

"... Ôi hình tượng của chú," Bố Khưu thở dài, giật nhẹ lưng quần, "Xong rồi."

"Ồ..." Biên Nam vội xoay người chạy ra ngoài, đụng phải Khưu Dịch đang định đi vào trong.

"Cậu ra chơi với nhị bảo đi." Khưu Dịch nói, vào phòng chuẩn bị giúp bố Khưu lấy bồn tiểu ra.

Biên Nam đưa mắt nhìn Khưu Ngạn đang nằm sấp trên sô pha đọc truyện tranh, bước qua xốc nhóc lên ôm vào lòng: "Xem gì đấy?"

Khưu Ngạn giơ quyển truyện lên trước mắt Biên Nam, chỉ vào hình vẽ một cô gái mặc đồ tắm: "Anh nhìn nè, gợi cảm quá!"

"Anh..." Biên Nam trợn mắt nhìn Khưu Ngạn, "Em nói cái gì?"

"Gợi cảm ạ." Khưu Ngạn đáp.

"Khưu Dịch cậu có nghe nó nói không!" Biên Nam hô to một tiếng, giật quyển truyện, "Em đọc cái quái gì thế?"

Quyển truyện trông rất bình thường, chỉ là truyện tranh phổ thông, nội dung học đường, Biên Nam cầm lật vài trang cũng không thấy nội dung gì bậy bạ.

"Em còn biết cái gì gọi là gợi cảm à." Khưu Dịch đi tới nói một câu, rồi lại mở cửa ra ngoài.

"Biết nha," Khưu Ngạn có chút đắc ý, "Đại hổ tử không biết kìa."

"Ầy," Biên Nam bất đắc dĩ rúc vào sô pha, "Nhị bảo em lớn rồi thì biết làm sao đây."

Buổi chiều không có gì làm, lẩu dê cho cơm tối cũng không có gì cần chuẩn bị, Khưu Dịch ở trong phòng cầm di động vừa xem TV vừa cân nhắc xem nên nấu sữa gạo thế nào, định bụng ăn khuya tối nay hoặc ăn sáng ngày mai sẽ nấu sữa gạo uống.

Bố Khưu còn ho một chút, nhưng không quá nghiêm trọng, Biên Nam ngồi với ông chốc lát, muốn dẫn Khưu Ngạn ra ngoài đi dạo nào ngờ Khưu Ngạn không chịu, nói tối rồi nên sợ.

"Sợ cái gì?" Biên Nam hỏi nhóc.

"Bà ngoại sói." Khưu Ngạn núp trong sô pha ôm Bumblebee nói ngay tắp lự.

*Bà ngoại sói: ý nói bà ngoại giả do con sói đóng vai để dụ cô bé quàng khăn đỏ.

Biên Nam há miệng không nói nên lời, một đứa nhóc biết gợi cảm là gì lại sợ bà ngoại sói...

Cậu đành phải ngồi xuống tiếp tục xem TV.

Thật ra nếu như cuối tuần cậu về nhà, tình cảnh người một nhà cùng ngồi xem TV cũng thường xuyên diễn ra, nhưng mỗi lần như thế cậu toàn rúc trong phòng mình chơi máy tính.

Cậu không muốn cảm thấy mất tự nhiên, cũng không muốn người khác mất tự nhiên.

Nhưng ở nhà Khưu Dịch thì không thấy mất tự nhiên như vậy, mọi người cùng ngồi xem chương trình TV nhạt nhẽo, dù không ai nói lời nào nhưng cảm giác vô cùng thoải mái, Biên Nam xem chưa được bao lâu đã nửa nằm trên sô pha, đẩy Khưu Dịch sang ngồi ghế bên cạnh.

Nhưng không biết vì sao, cậu nhìn TV một hồi đột nhiên thấy nhớ bố.

Nhớ người đàn ông lớn tuổi vĩnh viễn không thể trao đổi câu thông bình thường với mình, toàn ưa dùng cách của mình đối xử với mọi người.

Bây giờ bố còn giận không?

Còn nhốt mình trong phòng sách nữa không?

"Biết trộn tương không?" Khưu Dịch quay đầu lại hỏi cậu.

"Tương gì?" Biên Nam ngồi dậy.

"Tương vừng, lát nữa nhúng lẩu ăn." Khưu Dịch nói.

"Biết, để tôi làm cho." Biên Nam đứng lên đi vào bếp.

Khưu Ngạn cũng ôm Bumblebee chạy theo sau: "Sắp ăn hả anh?"

"Chuẩn bị tương xong đun nước là ăn được rồi," Biên Nam liếc mắt nhìn nhóc, "Có đồ ăn thì không sợ bà ngoại sói nữa à?"

"Dạ!" Khưu Ngạn cố sức gật đầu.

"Đồ ăn hồi trưa còn nghẹn ở cổ họng anh nè..." Biên Nam vừa nói vừa múc tương vừng vào bát.

"Anh muốn nôn hả?" Khưu Ngạn hỏi.

"Đừng làm anh buồn nôn!" Biên Nam tặc lưỡi.

Nấu lẩu dê rất đơn giản, mở lò vi sóng, đun nước, thả một ít gia vị xem như nước lẩu, sau đó có thể xúm vào ăn.

Tương mà Biên Nam trộn cũng không tệ lắm, Khưu Dịch dùng đũa chấm thử, hơi bất ngờ: "Cũng khá đấy chứ, tôi còn tưởng sẽ bị mặn."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...