🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 81: NÓI DỐI BỊ PHÁT HIỆN

  Nhìn nụ cười trên mặt Khưu Dịch, Biên Nam sững người cả buổi vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Tên khốn này đã phát hiện từ sớm rồi phải không!

Nhưng làm sao cậu ấy phát hiện được! Sao mình lại bị phát hiện chứ?

Rõ ràng mình đã vờ như không có chuyện gì mà...

Có chút xấu hổ, có chút không phục, còn có chút cảm giác thở phào nhẹ nhõm.

"Cẩn thận thế nào cũng có sơ sót nha!" Khưu Ngạn ở bên cạnh vừa uống trà vừa bắt chước nói theo.

"Im lặng! Người lớn nói chuyện con nít không được xen vào!" Biên Nam lườm nhóc rồi quay đầu nhìn Khưu Dịch, "Má, có phải cậu biết từ sớm rồi không?"

"Cũng không hẳn là sớm," Khưu Dịch vẫn còn cười, chậm rãi cầm bút đánh dấu lên menu, "Muốn một phần see you tomorrow không?"

"Cái gì?" Biên Nam ngẩn ra.

"Nấm kim châm, ăn không?" Khưu Dịch nhìn cậu.

"... Mẹ nó!" Lúc này Biên Nam mới theo kịp, "Không ăn! Nói vậy xong ai mà nuốt trôi được gì nữa!"

"Vậy gọi một ít..." Khưu Dịch tiếp tục xem menu.

"Cậu chọn món cậu muốn ăn là được, thịt, miến, tần ô, tôi ăn lẩu dê chỉ cần ba thứ này thôi," Biên Nam nói, suy nghĩ một chút lại hỏi, "Sao cậu biết hay vậy?"

"Hôm đó cậu đón taxi, tôi nghe được tiếng của phần mềm trên chiếc taxi đó," Khưu Dịch lại đánh dấu thêm mấy món, đưa menu cho nhân viên, "Nhà trẻ Đóa Đóa gì đó, chẳng phải nằm ở cửa đông phố ăn vặt sao, Thật Nhàm Chán nằm ngay đó mà."

"Má..." Biên Nam trừng mắt, "Tai cậu thính thế?"

"Không phải cậu ở Thật Nhàm Chán thật chứ?" Khưu Dịch uống hớp trà, chống cằm nhìn Biên Nam.

"Không," Biên Nam thở dài, "Đêm đó ra ngoài không có chỗ đi nên chạy đến Thật Nhàm Chán ở nhờ một đêm, sau đó... Dương Húc cho tôi thuê nhà của ổng, uầy, nhắc tới cái nhà của ổng phải nói là..."

"Khoan nói tới nhà," Khưu Dịch cắt ngang, "Tại sao lại ra ngoài?"

"Bố bảo tôi biến," Biên Nam lầm bầm, nghĩ đến tình cảnh hỗn loạn đêm đó là phiền lòng, "Cậu đừng hỏi chi tiết quá, tôi còn chẳng nói được mấy câu." Biên Nam úp sấp lên bàn.

"Vậy cậu đã nói gì?" Khưu Dịch gãi gãi đầu Biên Nam.

"Không nhớ, thật ra còn chưa thành câu hoàn chỉnh nữa, bố à... con... kiểu thế," Biên Nam nhíu mày, "Đại khái là cuối cùng bố hỏi tôi có chịu sửa không, tôi nói chừng nào sai tôi mới sửa, chắc câu này đã làm bố giận."

"Biết sai chịu sửa mới là bé ngoan." Khưu Ngạn ngồi một bên lại chen vào.

"Anh không sai," Biên Nam bật cười, chọt mặt nhóc, "Nhị bảo ngoan thật."

Khưu Dịch cười cười không nói gì nữa.

Biên Nam chọc ghẹo Khưu Ngạn một lúc, nhân viên bưng nồi lên, là một nồi lẩu uyên ương, Khưu Ngạn sốt sắng quơ đũa chấm vào phần nước lẩu cay, bỏ vào miệng: "Oa! Cay! Quá!"

"Có phải tôi nói sai rồi không?" Biên Nam không nhịn được lại hỏi Khưu Dịch.

"Không," Khưu Dịch cười đáp, "Chỉ không đúng lúc thôi, nhưng đang nóng giận, nói gì cũng không đúng lúc."

"Hầy." Biên Nam tựa vào ghế thở dài.

"Sau này có chuyện gì cứ nói cho tôi biết, tôi có thể cảm nhận được, cậu không nói tôi sẽ lo." Khưu Dịch nói.

"... Chủ yếu là tôi không muốn cậu cảm thấy áp lực, cậu nói xem, vì ở bên cậu mà tôi..." Biên Nam nhìn thoáng qua Khưu Ngạn bên cạnh đang vùi đầu trộn tương, "Tóm lại là không muốn gây thêm chuyện cho cậu."

"Không sao," Khưu Dịch gắp miếng thịt dê nhúng vào nồi lẩu rồi bỏ vào chén của Khưu Ngạn, "Chuyện của tôi lúc nào cũng nhiều, quen rồi, thêm một hay bớt một cũng thế."

"Má," Biên Nam tặc lưỡi, "Biết rồi."

Khưu Dịch lại nhúng mấy miếng thịt bỏ vào chén Biên Nam, nói nhỏ một câu: "Cảm ơn."

"Cậu..." Biên Nam biết Khưu Dịch cảm ơn điều gì, tiếng cảm ơn này khiến cậu thấy ấm lòng, nhưng không biết nên đáp lời thế nào, ăn xong miếng thịt rồi mới nói, "Khách sáo quá."

"Cậu thôi đi," Khưu Dịch cười nói, "À mà, cái nhà kia bừa bộn lắm hả?"

"Ầy! Đứng nhắc tới nữa!" Nghe Khưu Dịch hỏi vậy, Biên Nam buông đũa xuống ngay, "Dương Húc nói nếu tôi dọn dẹp cho ổng, ổng sẽ không thu tiền nhà, cho tôi ở không mấy tháng. Tôi nghe vậy thấy cũng được, ai ngờ lúc tới nhìn, rõ là chưa từng dọn dẹp bao giờ, cảm giác cứ như chuyển nhà được phân nửa thì ngừng vậy, chẳng có thứ gì hoàn chỉnh hết! Được cái hệ thống sưởi hơi và khí đốt thiên nhiên đã được lắp đặt, cậu nói xem ổng có bị khùng không..."

"Nếu không mai tôi qua giúp cậu dọn," Khưu Dịch cười nói, "Tiện thể xem thử nhà thế nào."

"Mai thì gấp quá, mấy ngày nữa đi," Biên Nam nhất thời cảm thấy vui vẻ, "Nhà lầu lửng đó, tôi đã nói Dương Húc chắc chắn không thiếu tiền, mua nhà lại không ở, mở quán lại không buôn bán đàng hoàng, ép mua ép bán thích tới thì tới không tới thì thôi..."

Tâm trạng của Biên Nam tốt hay không sẽ thể hiện trên sức ăn, cậu vùi đầu ăn một tăng, thịt bò xắt lát, thịt dê, thịt bò, thịt dê, thịt bò, thịt dê...

Ăn xong đếm lại, bò xắt lát sáu dĩa, dê tám dĩa, Biên Nam xoa bụng: "Nửa chỗ này đã vào bụng tôi."

"Nửa còn lại vào bụng em!" Khưu Ngạn cũng xoa bụng, ợ một tiếng.

"Phải rồi, còn tôi thì đến nhìn hai người ăn," Khưu Dịch gọi nhân viên đến tính tiền, "Nhìn hai người ăn xong còn phải trả tiền nữa."

"Thảm ghê." Biên Nam cười hề hề.

"Tối nay còn ăn nữa không anh?" Khưu Ngạn rất quan tâm đến chuyện này.

"Ăn chứ!" Biên Nam vỗ tay.

"Vậy mai thì sao?" Khưu Ngạn hớn hở hỏi tiếp.

"Mai là ba mươi rồi, ăn sủi cảo." Biên Nam ôm Khưu Ngạn, xoa mớ tóc xoăn trên đầu nhóc.

"Dạ," Khưu Ngạn tựa lên người Biên Nam, nhìn Khưu Dịch, "Vậy mai có mang sủi cảo cho mẹ không anh?"

Biên Nam sửng sốt, tay ngừng xoa.

Khưu Dịch gật đầu, nhìn Biên Nam: "Mai là ngày giỗ mẹ tôi."

"Ồ," Biên Nam hơi giật mình, "Mẹ cậu vào ngày ba mươi..."

"Năm nay vừa trúng ba mươi thôi," Khưu Ngạn lướt mắt nhìn Biên Nam, "Cậu không phân biệt được lịch âm lịch dương à?"

"Cậu mới không phân biệt được đấy!" Biên Nam nói.

Ra khỏi quán lẩu, ba người lại đi siêu thị mua đủ nguyên liệu cho nồi lẩu dê nhúng buổi tối, cả đống đồ suýt nữa cầm không hết, ngay cả bạn nhỏ Khưu Ngạn cũng xách ba túi to.

Ba người đành phải đứng ven đường đón taxi, bây giờ gió đang lớn, cả ba đứng sát bên biển quảng cáo tránh gió, liên tiếp ba chiếc đầu vì xách quá nhiều đồ đi lại không tiện mà bị người khác chiếm mất.

"Mẹ nó!" Biên Nam nổi nóng, "Thứ gì thế không biết!"

"Không sao, đường này nhiều xe, đón lần nữa là được," Khưu Dịch không để ý, "Dù sao ăn cũng nhiều, đứng một lát cho tiêu bớt thức ăn, không thì gọi một chiếc Didi ..."

*Didi Taxi: ứng dụng bắt taxi tương tự như Uber.

"Không, tôi sẽ dùng tuyệt chiêu." Biên Nam nghiến răng.

Lại đứng thêm vài phút, chiếc thứ tư chạy đến, Biên Nam vội vàng nhảy cẫng lên vẫy chiếc túi trong tay.

Xe dừng ở đằng trước cách bọn họ vài mét, Biên Nam vừa định xông tới thì một người đàn ông chạy đến kéo cửa xe.

"Mẹ nó mày muốn chết phải không!" Biên Nam rống lên.

Người nọ giật mình, quay đầu nhìn cậu.

"Xe bố bắt, mày dám lên thử xem! Có tin bố đánh mày không!" Biên Nam hung tợn xách mấy cái túi hùng hổ đi tới.

Trên mặt người nọ hiện nét sợ hãi, Biên Nam nhìn mà khoái chí, hù chết mày!

Đang đắc ý, người nọ đột nhiên nhảy lên xe, đóng sầm cửa, nụ cười đắc ý còn chưa thuận lợi hiện lên mặt Biên Nam, xe đã vèo một cái lái đi mất.

"Ông nội mày!" Biên Nam quát lên với đuôi xe, không tài nào chấp nhận được sự thật như thế.

"Tuyệt chiêu của cậu đó hả?" Khưu Dịch cười không ngừng được, lấy di động ra gọi Didi, "Mẹ ơi làm người ta sợ muốn chết."

"Làm người ta sợ muốn chết hà!" Khưu Ngạn bắt chước hô to một tiếng.

Chiếc thứ năm là Khưu Dịch gọi tới, cuối cùng ba người cũng thành công lên xe.

Biên Nam tóm Khưu Ngạn ra ghế sau ngồi, cửa xe vừa đóng, cậu đã túm lấy Khưu Ngạn bóp nặn một phen: "Vật nhỏ, cả ngày hôm nay em cứ xỉa xói anh hoài nhé!"

Khưu Ngạn nhắm mắt ngồi trên người Biên Nam vừa cười vừa lắc, tiếng cười ầm ĩ vang khắp xe.

"Cổ họng tốt thật," Biên Nam nặn một hồi thì thả tay ra, nhéo mặt nhóc, "Đáng tiếc vừa mở miệng hát là lái phi thuyền bay vù vù mất tiêu."

"Em buồn nôn." Khưu Ngạn vừa thở hổn hển vừa cười, đột nhiên nhíu mày.

"Ấy! Bạn nhỏ đừng nôn lên xe!" Tài xế nghe thế vội la lên, "Túi ở sau lưng ghế có bao nilon, lấy cho nó một cái đi."

Biên Nam vội vàng luống cuống tay chân moi ra một cái bao nilon đưa đến trước mặt Khưu Ngạn. Khưu Ngạn ngắm nghía bao nilon một hồi, cuối cùng ngẩng đầu lên: "Hết rồi ạ."

Giày vò mấy lần, lúc về tới nhà Khưu Dịch, Biên Nam cảm thấy mình ngả người xuống sô pha là ngủ được ngay.

"Về rồi hả?" Bố Khưu ngồi bên máy sưởi xem TV.

"Bố ơi! Đại hổ tử mua khăn quàng cổ cho bố nè!" Khưu Ngạn lôi cái khăn quàng cổ màu đỏ ra từ một đống túi, nhào lên người bố Khưu, "Bố xem đi!"

"Ầy, sao lại để đại hổ tử mua chứ." Bố Khưu mỉm cười cúi đầu, để Khưu Ngạn quấn khăn vòng vòng lên cổ mình.

"Tết mà," Biên Nam ngồi xuống bên cạnh bố Khưu, giúp ông chỉnh lại khăn quàng cổ, "Cũng không biết mua gì nên mua cho mỗi người một cái."

"Tốt lắm tốt lắm, tốt hơn áo bông nhiều." Bố Khưu rất vui, nhưng cười một hồi lại ho khù khụ.

Biên Nam vỗ vỗ lưng ông, có điều bố Khưu ho rất dữ dội, mãi vẫn không thấy dừng, mặt cũng đỏ gay.

"Anh hai!" Khưu Ngạn gọi với ra ngoài cửa.

Khưu Dịch đang mang đồ cất vào bếp chạy tới, vừa đấm vừa xoa lưng bố Khưu, hỏi: "Bố nghẹn đàm hả?"

Bố Khưu vừa ho vừa lắc đầu, Khưu Dịch vỗ vai Biên Nam một cái: "Rót hộ tôi ly nước."

"Ừ." Biên Nam chạy đi lấy ly rót nước ấm.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...