Chương 8: XEM MẶT ĐẠI HỔ TỬ
Hôm nay Khưu Dịch tan tầm muộn hơn bình thường, sợ về nhà bất tiện nên vào ký túc xá nhân viên tắm một cái, vừa dắt xe đi ra thì đụng phải Tiêu Mạn, Tiêu Mạn trực tiếp dùng xe cản trước mặt cậu: "Lên xe, chị đưa cậu về."
"Không cần đâu, hôm nay cũng không lạnh." Khưu Dịch ngồi trên xe, chân chống đất không nhúc nhích, bà chủ ngày nào cũng ở cùng nhân viên tới giờ này thật là liều mạng.
"Đừng nói nhảm nữa, lên đi." Tiêu Mạn nhíu nhíu mày.
Khưu Dịch và Tiêu Mạn giằng co hai phút, Tiêu Mạn không có ý lái đi, Khưu Dịch đành phải ném xe đạp vào thùng xe lần nữa, sau đó ngồi vào ghế bên cạnh tài xế.
"Có phải con gái đâu, sao lại không dứt khoát như thế," Tiêu Mạn nhìn cậu một cái, "Cầm cái hộp lớn như vậy mà đạp xe kiểu gì."
Khưu Dịch cười cười không lên tiếng, cái hộp cũng được cậu đặt ở thùng xe phía sau, là một chiếc xe đua điều khiển từ xa mua cho Khưu Ngạn, Khưu Ngạn mong nhớ chiếc xe này gần cả năm rồi.
"Quà tặng cho người ta hả?" Tiêu Mạn hỏi, "Quà tặng bạn gái?"
"Quà sinh nhật cho em trai em." Khưu Dịch trả lời.
"Sinh nhật em trai à," Tiêu Mạn cười cười, "Chị còn tưởng tặng bạn gái cơ."
"Vâng." Khưu Dịch đáp lời, Tiêu Mạn đại khái muốn hỏi cậu có bạn gái chưa, nhưng cậu lười giải thích thêm.
Đi ngang qua một siêu thị 24 giờ, Tiêu Mạn đột nhiên ngừng xe, ném một câu chờ tôi vài phút rồi xuống xe đi vào siêu thị.
Khưu Dịch nhíu mày, nhìn thời gian một chút, hôm nay về nhà muộn hơn bình thường, không biết bố ngủ hay chưa, tuy rằng bố mình cũng có thể tự đi vệ sinh rồi lên giường ngủ, nhưng Khưu Dịch đã quen về nhà giúp bố chuẩn bị đâu vào đấy.
Một lát sau, Tiêu Mạn xách theo cái túi đi ra từ siêu thị, sau khi lên xe thì đặt cái túi trước mặt Khưu Dịch: "Tặng cho em trai cậu, giờ này cũng không mua được thứ gì tốt, con nít chắc đều thích ăn sôcôla nhỉ."
Khưu Dịch ngẩn người, do dự trong chốc lát rồi nhận lấy: "Cảm ơn chị Mạn."
"Cảm ơn cái gì, tặng chút quà sinh nhật cho người thân của nhân viên là chuyện rất bình thường." Tiêu Mạn cười nói.
Khi về đến nhà, đèn trong phòng bố đã tắt, Khưu Dịch nhẹ nhàng đẩy cửa ra, bố đã nằm ở trên giường: "Bố buồn ngủ, con mau ngủ đi."
"Vâng." Khưu Dịch vẫn vào phòng chỉnh lại chăn cho bố rồi mới cầm xe điều khiển từ xa trở về phòng mình.
Hôm nay Khưu Ngạn ngoan ngoãn ngủ, chỉ là lúc Khưu Dịch tìm quần áo, nhóc vẫn nghe tiếng động mà tỉnh: "Anh hai."
"Em ngủ đi." Khưu Dịch cởi áo ra, thay một chiếc áo thun.
"Là quà của em hả?" Khưu Ngạn dụi dụi mắt, ngồi dậy mở đèn bàn nhỏ ở đầu giường.
"Không ngoan ngoãn ngủ thì không có quà gì hết," Khưu Dịch cởi quần, tháo hộp đựng xe ra, đặt chiếc xe lên người Khưu Ngạn, "Cho nhìn chút đấy, ngày mai lại chơi tiếp."
"Xe!" Khưu Ngạn lập tức hất chăn kêu to.
"Có ngủ hay không?" Khưu Dịch búng một cái vào đùi nhóc.
"Ngủ," Khưu Ngạn lập tức rúc vào trong chăn, đưa tay rờ mó chiếc xe, "Ngày mai anh chơi với em nha?"
"Ngoan ngoãn ngủ một giấc rồi anh chơi với em." Khưu Dịch tùy tiện rút một quyển sách trong giá sách, ngồi xuống bên bàn, vừa mở sách ra thì nhìn thấy cây bút đặt trên bàn, "Ở đâu có vậy?"
"Quà sinh nhật bạn em tặng em đó." Khưu Ngạn đắc ý nói, còn nhấn mạnh chữ "bạn".
"Ô," Khưu Dịch buồn cười, nhìn nhóc một cái, "Em còn có bạn cơ đấy? Anh tưởng em chỉ có bạn cùng lớp và hàng xóm thôi chứ... Cây bút này không rẻ đâu, người bạn này mua quà cho em, gia đình người ta có biết không?"
"Bạn em không phải con nít đâu," Khưu Ngạn thả chiếc xe xuống bên gối, dùng một tay vuốt vuốt, "Anh ấy lớn cỡ anh đó nha."
"Lớn cỡ anh?" Khưu Dịch nhìn nhóc một cái, "Quen ở đâu?"
"Trên đường," Khưu Ngạn nói, "Anh ấy tốt lắm, mấy ngày nữa anh ấy sẽ thi đấu, còn bảo anh dẫn em đi xem đó."
"Thi đấu? Thi đấu cái gì?" Khưu Dịch ngồi xuống bên giường.
"Thi đấu tennis," Khưu Ngạn thò tay ra ngoài chăn vẫy vẫy, "Anh hai, anh dẫn em đi nha?"
"Cuối tuần thì dẫn em đi được," Nghe nói là thi đấu tennis, Khưu Dịch nhíu nhíu mày, "Bạn em tên gì?"
"Đại hổ tử," Khưu Ngạn ngẫm nghĩ một chút rồi nói, dường như nhìn ra Khưu Dịch không hài lòng, nhóc nhỏ giọng nói thêm một câu để lấy lòng, "Anh ấy còn nói mẹ rất đẹp..."
Khưu Dịch đứng bật dậy: "Em đưa người này về nhà?"
Khưu Ngạn run rẩy, nhanh chóng kéo chăn trùm kín đầu: "Anh hai em sai rồi, nhưng em chưa nói cho anh ấy biết em tên gì..."
Khưu Dịch kéo chăn ra: "Nhà em ở đâu người ta còn biết thì cần biết tên em làm gì nữa?"
"Em sai rồi," Khưu Ngạn liên tục nói bằng giọng mũi, "Anh hai em sai rồi, em sai rồi, em không dám nữa..."
Khưu Dịch không nói gì, xoay người bước nhanh ra ngoài, đẩy cửa phòng ngủ của bố.
"Hôm nay Khưu Ngạn dẫn người về nhà?" Khưu Dịch đứng ở đầu giường, khom lưng nhìn bố mình.
"Ừ, dẫn theo một người bạn," Bố Khưu mở mắt, "Có phải con mắng nó không?"
"Vẫn chưa, lát nữa mới xử nó," Khưu Dịch cau mày, "Người đó tên gì? Làm nghề gì? Bố có biết không?"
"Làm nghề gì thì không biết, trông giống như học sinh, còn mặc quần áo thể thao, ở lại đây không bao lâu đã về rồi," Bố Khưu thở dài, "Em trai con vui lắm nên bố không có hỏi nhiều..."
"Tên là gì?" Khưu Dịch hỏi.
"Đại... Đại hổ tử." Bố Khưu ấp úng trả lời.
Khưu Dịch dựng thẳng ngón cái với ông: "Bố đúng là bố ruột của Khưu Ngạn."
"Con đừng có như vậy, quản Khưu Ngạn nghiêm khắc quá, nó mới tám tuổi, chỉ là đứa con nít..."
"Bố à," Khưu Dịch ngồi xổm xuống bên giường, "Không phải con nghiêm khắc, bình thường con không có ở nhà, chỉ có bố và Khưu Ngạn, bố lại già yếu bệnh tật, sức chiến đấu của hai người cộng lại nhân thêm mười cũng chỉ bằng một ngón tay của con, vậy mà dám tùy tiện dẫn một người quen ngoài đường về nhà, ngay cả tên cũng không biết, bố nói con yên tâm được sao?"
Bố Khưu im lặng một hồi rồi nặng nề thở dài, nhắm hai mắt lại: "Bố xin lỗi con."
"Bố nói cái này làm gì," Khưu Dịch kéo chăn đắp cho bố, "Được rồi bố ngủ đi."
Lúc trở về phòng, Khưu Dịch thấy Khưu Ngạn không còn nằm trên giường, nhóc đang mặc áo ba lỗ quần cộc đứng úp mặt vô tường, đầu cúi gằm, nghe tiếng Khưu Dịch bước vào thì nghiêng đầu im lặng nhìn anh mình một cái.
"Em và đại hổ tử quen biết nhau thế nào?" Khưu Dịch choàng chiếc áo khoác nhỏ lên người Khưu Ngạn, ngồi xuống ghế bên cạnh, nhìn thời gian trên điện thoại di động.
"Quen nhau khi trò chuyện trên đường." Khưu Ngạn thấp giọng nói.
Khưu Dịch cau mày: "Sau đó em dẫn người ta về nhà?"
"Không có," Khưu Ngạn dùng mu bàn tay chùi chùi mắt, "Em gọi điện thoại nói chuyện với anh ấy, anh ấy nghe nói sinh nhật em nên mới tới đây..."
"Gọi điện thoại?" Khưu Dịch đứng lên, "Dùng điện thoại của bố hả?"
"Vâng ạ." Khưu Ngạn gật đầu.
Khưu Dịch đến phòng khách lấy điện thoại di động của bố, hôm nay chỉ gọi một cú điện thoại, là một dãy số chưa từng lưu bao giờ, Khưu Dịch lưu số này vào điện thoại của mình.
"Bạn học nhị bảo," Khưu Dịch ngồi xổm xuống bên người Khưu Ngạn, ôm lấy nhóc, "Anh đã nói với em, không được tùy tiện dẫn người lạ về nhà, không được nói chuyện với người không quen biết trên đường, đúng không nào?"
"Em sai rồi." Nước mắt của Khưu Ngạn rơi lã chã, từng giọt từng giọt đọng dưới cằm.
"Thế này đi," Khưu Dịch dùng ngón tay quẹt nước mắt dưới cằm nhóc, "Lần sau em muốn đưa đại... đại... đại hổ tử này về nhà, cuối tuần anh ở nhà rồi hẵng đưa, thế nào? Anh cũng muốn nhìn thấy bạn của em."
"Vâng ạ," Khưu Ngạn dùng sức gật đầu, lại quay mặt nhìn Khưu Dịch, "Anh dẫn em đi xem anh ấy thi đấu là có thể nhìn thấy rồi."
Bạn thấy sao?