🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 79: Làm một kẻ lang thang

Biên Nam cảm thấy thật ra lòng mình to lắm, rõ ràng mấy hôm nay vẫn thấp thỏm không yên, hôm qua và hôm nay lại xảy ra chuyện lớn như vậy, thế mà cậu chỉ thừ người nhìn cửa sổ một lát rồi bọc chăn đang ngủ thiếp đi, trước khi ngủ cậu còn nhìn lướt qua di động, vẫn chưa đến 11 giờ.

Đã thế ngủ một phát giống như uống nhầm thuốc ngủ vậy, ngủ đến tỉnh không nổi, hẳn là do hôm trước mất ngủ cả đêm.

Sáng sớm Dương Húc xốc chăn của cậu, đá cậu mấy cái, cậu mới mơ mơ màng màng mở mắt ra: "Má, anh làm gì vậy?"

"Hôm nay cậu có đi làm không?" Dương Húc khoanh tay, "Dậy nhanh lên, tôi phải buôn bán."

"Anh buôn bán cái khỉ khô," Biên Nam miễn cưỡng ngồi dậy, "Em chưa bao giờ thấy quán anh có người khác."

"Ai bảo thế?" Dương Húc tựa hờ vào bên tường, đưa tay chỉ vài chỗ kế bên cậu, "Nhiều người như vậy mà cậu không thấy à?"

"Ai chứ?" Biên Nam ngẩn ra, sau đó chợt thấy sau lưng lạnh run, tóc gáy dựng hết cả lên, cậu nhảy bật dậy, vừa liều mạng xoa lưng mình vừa mắng: "Ông nội anh!"

"Đây là địa chỉ," Dương Húc đưa một tờ giấy nhắn cho cậu, "Buổi chiều tan tầm cậu qua đó luôn đi, hệ thống sưởi hơi khí đốt thiên nhiên đều có đủ, nhớ phải dọn dẹp, nếu không dọn một tháng trả sáu ngàn tiền thuê nhà."

"Biết rồi," Biên Nam cầm giấy nhắn xem thử, viết rất chi tiết, địa chỉ này có vẻ không xa Triển Phi lắm, nếu đạp xe ước chừng nửa tiếng là tới nơi, "Anh Dương chữ anh viết khó coi quá, nói gà bới là còn biểu dương đó..."

"Mau dọn đồ đi đi," Dương Húc xoay người đi ra ngoài, "Bộ bàn chải đánh răng dùng một lần đặt trên quầy, cậu lấy dùng đi."

"Ồ," Biên Nam mặc quần áo vào, "Chỗ anh còn có thứ này à?"

"Lúc trước ở trọ tiện tay mua." Dương Húc trở vào phòng.

Có lẽ tối hôm qua tuyết rơi khá nhiều nên lúc rời khỏi Thật Nhàm Chán, Biên Nam phát hiện trên lề đường toàn là tuyết, đạp lên nghe sồn sột.

Đoạn đường từ Thật Nhàm Chán đến Triển Phi không biết nên đón xe thế nào, Biên Nam tìm bản chỉ dẫn tuyến đường xem thử, thế mà chỉ có một chuyến xe, hơn nữa còn không đúng hướng.

Cậu do dự một hồi, nên đi ra đường lớn tìm trạm xe, hay là...

Sau khi đi vài bước, trước mặt có một chiếc xe taxi lái tới, Biên Nam vội vẫy tay cản xe lại, hôm nay thật sự quá lạnh, cậu còn quên đeo khăn quàng cổ, gió trút ào ào vào cổ làm cậu không tài nào chịu nổi.

Vừa lên xe, Khưu Dịch đã gọi điện thoại qua: "Hôm qua ngủ thế nào?"

"Ngủ ngon lắm," Biên Nam cười cười, "Ngủ một mạch tới sáng, giống như cạp thuốc vậy."

"Còn sợ cậu mất ngủ vì đống chuyện kia chứ..." Khưu Dịch nói được một nửa thì ngập ngừng, "Hôm nay cậu đón taxi?"

"Phải," Biên Nam đoán có lẽ Khưu Dịch nghe được thông báo của phần mềm trên xe taxi, "Tôi ngủ quên nên dậy trễ, sợ không kịp."

"Vậy cậu đi trước đi," Khưu Dịch cười nói, "Hôm nay bên tôi phải dọn dẹp tổng vệ sinh, buổi sáng bận lắm, trưa rảnh tôi gọi cho cậu."

"Ừa." Biên Nam đáp một tiếng cúp điện thoại, vốn dĩ định nói hôn cái đi, nhưng tiếc là tài xế ở ngay bên cạnh.

"Tiểu Khưu," Tổ trưởng ở đằng sau gọi Khưu Dịch: "Cậu dẫn vài bạn nam ra ngoài vườn hoa dọn đi, lạnh quá đừng để con gái đi."

"Được." Khưu Dịch gật đầu.

Khưu Dịch cầm túi rác lớn, dẫn theo vài nhân viên phục vụ đi đến cổng vườn hoa, vườn hoa này là do nhà hàng tự xây, công nhân vệ sinh không phụ trách dọn dẹp, thông thường đều do bọn họ tự dọn.

Quét dọn xong, Khưu Dịch trở vào nhà hàng, cảm thấy bàn tay tê rần vì nhiễm lạnh.

Lát nữa còn phải lau chùi, Khưu Dịch vào phòng nghỉ định tìm một bộ bao tay, vừa chuẩn bị bước vào thì đụng phải Biên Hinh Ngữ đi ra từ bên trong.

Thấy Biên Hinh Ngữ, Khưu Dịch hơi bất ngờ, cậu không nghĩ rằng Biên Hinh Ngữ vẫn tiếp tục tới làm.

"Chào buổi sáng." Tinh thần của Biên Hinh Ngữ không được tốt cho lắm, thấy Khưu Dịch chỉ nhỏ giọng chào hỏi một tiếng.

"Chào buổi sáng." Khưu Dịch đáp lời, do dự có nên nói thêm vài câu không, nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng.

Cậu muốn hỏi Biên Hinh Ngữ có phải Biên Nam không còn ở nhà hay không.

Trong cuộc điện thoại hồi sáng, cậu nghe thấy tiếng thông báo trên xe taxi, tuy rằng không quá rõ ràng, chỉ loáng thoáng nghe được một cái địa chỉ, nhưng địa chỉ này không nằm trên đoạn đường từ nhà Biên Nam đến Triển Phi, cho dù sợ kẹt xe đi đường vòng cũng không lết tới đó.

Đó là nơi mà đón taxi từ trường Thể thao mới đi qua.

Tối hôm qua Biên Nam không có ở nhà, nhưng vì nguyên nhân nào đó, Biên Nam chưa nói cho cậu biết.

Không biết Biên Nam chỉ chạy ra ngoài một đêm, hay là bỏ nhà ra đi, hay là... bị đuổi ra ngoài.

Mặc dù rất lo lắng, nhưng Khưu Dịch vẫn không hỏi thẳng Biên Nam.

Biên Nam không phải là con nít, ở vấn đề này cậu ấy ắt sẽ không quá manh động, vả lại nếu so với manh động, Khưu Dịch càng để tâm sự nhạy cảm của Biên Nam, cậu không muốn Biên Nam khó chịu vì mình truy hỏi quá nhiều.

Sau buổi trưa bận rộn, tổ trưởng gọi từng người một vào văn phòng của Tiêu Mạn.

Còn mấy ngày là đến Tết, Tiêu Mạn muốn phát lì xì, ngoại trừ tiền lương và phí tăng ca, trước Tết chị ta sẽ đích thân phát cho mỗi nhân viên một bao tiền lì xì.

Lúc Khưu Dịch đi vào văn phòng, Tiêu Mạn cười vẫy tay: "Ngồi đi."

Khưu Dịch ngồi xuống đối diện Tiêu Mạn, Tiêu Mạn lấy ra một bao lì xì trong ngăn kéo, đưa tới trước mặt cậu: "Cực khổ rồi."

"Cảm ơn chị Mạn." Khưu Dịch nhận bao lì xì, cậu không biết bao lì xì của người khác chứa bao nhiêu, nhưng bao của cậu thì dày cộm.

"Tôi nghe tổ trưởng nói, sau Tết cậu vẫn dự định không làm nữa phải không?" Tiêu Mạn nhìn Khưu Dịch.

"Phải ạ, đi thực tập trước." Khưu Dịch gật đầu.

"Vậy thôi được, tôi sẽ không níu kéo nữa, cậu cũng không phải dạng người nói vài câu là chịu đổi ý," Tiêu Mạn cười cười, "Chỉ là sau này đến chỗ mới, có gì cần giúp cứ liên lạc với tôi, đừng đi xong rồi làm như không quen biết nhau là được."

"Không đâu," Khưu Dịch cất kỹ tiền lì xì, đứng dậy, "Thật ra em mới phải cảm ơn chị thời gian quan vẫn luôn giúp đỡ em."

"Chậc, đừng nói những lời này, tôi đã quen với việc bình thường cậu chẳng bao giờ nói thế rồi," Tiêu Mạn mỉm cười phất tay, "Được rồi, đi mau lên, mấy ngày Tết còn phải nhờ nhân viên kỳ cựu các cậu giúp đỡ nhiều, có cả khối việc đấy."

Vừa ra khỏi văn phòng, Khưu Dịch lủi thẳng vào nhà vệ sinh, lẽ ra cậu định nhịn một lát rồi xem trong bao lì xì có bao nhiêu tiền, nhưng rốt cuộc vẫn không nhịn được.

...

Mấy ngày nay Biên Nam sống vô cùng thanh nhàn, sắp đến Tết rồi, bây giờ chỉ còn một lớp chơi bóng, lượng công việc giảm đi rất nhiều.

Cuối cùng hôm nay Biên Nam đã nhớ tới việc gọi điện thoại cho Miêu Nguyên để nhắn hộ Cố Vĩ, thật ra Miêu Nguyên vẫn còn nhớ Cố Vĩ, cũng bằng lòng thử làm quen với Cố Vĩ.

"Là anh huấn luyện viên mặt tròn phải không, kết bạn thì được, đưa số điện thoại của em cho ảnh đi," Miêu Nguyên rất thẳng thắn, "Nam thần đã mở miệng, đành phải nể mặt thôi."

"Nghe em nói kìa." Biên Nam cười cười.

"Tết này có thời gian rủ nhau ra chơi đi, rủ anh mặt tròn luôn, kể từ khi được nghỉ em cứ nhàn rỗi ở nhà suốt." Miêu Nguyên nói.

"Được, hẹn ngày xong sẽ gọi cho em." Biên Nam cúp điện thoại, giơ hai ngón yeah với Cố Vĩ đang hồi hộp đứng bên cạnh nhìn cậu gọi điện thoại.

"Đồng ý không?" Cố Vĩ hỏi.

"Đồng ý kết bạn, không phải đồng ý kết môđen." Biên Nam nhấn mạnh, bấm mở số điện thoại của Miêu Nguyên cho Cố Vĩ xem.

"Tôi biết mà," Cố Vĩ vỗ vai cậu, lưu lại số điện thoại của Miêu Nguyên, "Cảm ơn nhé."

Bữa sáng chưa ăn, bữa trưa Cố Vĩ khao, hai người đi ăn lẩu, Biên Nam vùi đầu ăn ngấu nghiến, sau khi ăn uống no nê rời quán, cậu cảm thấy mình không dựng eo đứng thẳng nổi.

Lúc Khưu Dịch gọi đến, cậu đang một tay vịn lưới sắt bên sân bóng, một tay xoa bụng.

"Ầy, tôi ăn nhiều quá," Biên Nam nhấc máy liền nói ngay, Bây giờ tôi không dám há miệng luôn."

"Vậy lát nữa tôi gọi lại, cậu tiêu hóa tiếp đi." Khưu Dịch bật cười.

"Đừng đừng, điện thoại của cậu thì tôi vẫn chịu được," Biên Nam tựa vào lưới, "Cậu hết bận rồi hả?"

"Ừ, bây giờ có thể nghỉ ngơi một lát," Khưu Dịch nói, "Ngày mai cậu được nghỉ phải không? Qua đây đi sắm đồ Tết với tôi đi, tôi lên danh sách hết rồi."

"Ừ," Biên Nam lập tức đồng ý, "Bên cậu mới phát tiền lương hả?"

"Hôm qua đã phát tiền lương rồi, hôm nay phát tiền lì xì," Khưu Dịch cười nói, "Đoán xem được bao nhiêu?"

"Một ngàn?" Biên Nam ngẫm nghĩ.

"Một ngàn mà tôi lại mừng như vậy à," Khưu Dịch tặc lưỡi, "Đoán lại đi."

"Đậu má, người mê tiền như cậu, tôi thấy dù là năm trăm cậu cũng mừng," Biên Nam cười ha ha, "Ba ngàn?"

"Sáu ngàn sáu trăm sáu mươi sáu," Khưu Dịch nói, "Cái này có thể xem như lộc ngoài ý muốn, ban đầu tôi nghĩ chắc cho khoảng một hai ngàn thôi, thật sự không ngờ cho tận sáu ngàn."

*Số 6 mang ý tốt lành lợi lộc, bởi vì "lục: đọc lái đi là lộc.

"Có phải bà chủ của cậu có ý đồ gì không," Biên Nam nhíu mày, "Thực tập sinh bên Triển Phi còn chưa được phúc lợi như vậy!"

"Tôi đâu phải thực tập sinh, tôi thuộc hàng nhân viên kỳ cựu rồi," Khưu Dịch cười cả buổi, "Tết này tôi sẽ lì xì cho cậu và nhị bảo."

"Tôi nhớ kỹ đấy nhé." Biên Nam cười nói, cười xong lại có chút phiền muộn, thường thì mỗi dịp Tết đến cậu sẽ nhận được bao lì xì khủng của bố, năm nay miễn bàn rồi.

Trước đây tiền tiêu vặt tiền lì xì tiền này nọ cậu đều tiêu như nước, nếu biết sớm đã tiết kiệm một chút rồi.

... Vậy tám mươi ngàn có phải là tiền lì xì của bố không?

"Biên Nam," Khưu Dịch thấp giọng nói, "Thương lượng với cậu chuyện này tí."

"Nói đi, hai đứa mình còn có chuyện gì phải dùng từ thương lượng chứ." Biên Nam vừa xoa bụng vừa nói.

"Chiều đêm 30 tôi đi làm, buổi tối thì không cần, nhưng sẽ về nhà muộn, cho nên cơm tất niên cũng ăn muộn, chắc khoảng hơn 9 giờ," Khưu Dịch nói, "Tôi nghĩ là, nếu cậu chuồn ra được, hay là tới nhà tôi dùng cơm đi?"

Biên Nam sửng sốt, hồi trưa ăn lẩu cậu còn rầu rĩ không thôi, đêm 30 không thể về nhà được, đến nhà Khưu Dịch ăn lại sợ Khưu Dịch nghi ngờ, cũng sợ bố Khưu nghĩ lệch đi, lần trước còn nói mùng một mới qua chơi...

Bây giờ nghe Khưu Dịch nói thế, cậu nhất thời cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, thiếu điều phá lên cười nữa thôi.

"Được!" Biên Nam nói ngay, nói xong thấy lộ liễu quá nên giả vờ suy tư một lát, "Nhà tôi ăn xong cơm tất niên trước 8 giờ, thông thường tôi sẽ ra ngoài chơi... vậy, hơn 9 giờ tôi qua nhé?"

"Ừ, nếu cậu muốn, cậu qua đây đón tôi về chung cũng được." Khưu Dịch nói.

"Tôi đến đón cậu." Biên Nam cười ha ha.

Sau khi cúp điện thoại, Khưu Dịch khẽ thở dài, Biên Nam đúng là chẳng biết nói dối, vừa nói dối là cách nói chuyện khác hẳn bình thường ngay, nghiêm trang y như đồ ngốc vậy.

Coi bộ thật sự không phải chỉ chạy ra một đêm, Khưu Dịch tung điện thoại di động, hiện giờ ký túc xá trường học không ở được nữa, không biết cậu ấy thuê phòng hay là chi mạnh tay ở khách sạn đây.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...