🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 78: Ngày mai bắt đầu một cuộc sống khác.

 Chữ cuối cùng của bố thốt ra mang theo bất đắc dĩ và tức giận, Biên Nam nhìn ông, muốn nói gì đó nhưng rồi không nói gì cả.

Hai người mặt đối mặt giằng co mấy giây, bố thở dài nặng nề, lướt qua cậu rời khỏi phòng sách, đi lên tầng thượng.

Biên Nam đứng yên tại chỗ một lúc lâu, cậu không hiểu được cảm giác của bố, hẳn là bố cũng mãi mãi không hiểu được cảm giác của cậu.

Cậu từ từ xoay người, rời khỏi phòng sách.

Biên Hạo ngồi trên bậc thang đưa lưng về phía phòng sách, Biên Nam lướt qua Biên Hạo đi xuống lầu.

Bầu không khí căng như dây đàn, toàn bộ khí áp trong nhà đều thấp đến mức khiến người ta hít thở không nổi.

Là do cậu.

Biên Nam chần chừ trên hành lang lầu hai, quay về phòng mình, mở cửa tủ quần áo.

Bố bảo cậu biến.

Điều khiến cậu phân vân là mình nên cứ thế mà biến hay nên tạm thời bất động trước.

Nhưng cuối cùng cậu vẫn lấy balô trong tủ ra, nhét vài bộ quần áo vào, bỏ tượng đất và con heo Khưu Dịch tặng mình vào một chiếc túi rồi cũng nhét vào luôn.

Quần áo mà cậu thường mặc không nhiều lắm, nhìn tới nhìn lui chỉ có mấy bộ đồ thể thao, vo tròn nhét vào vừa đủ đầy cái balô.

Đóng cửa tủ quần áo, cậu lại đứng bên giường suy nghĩ thật lâu.

Còn cần mang theo gì nữa không?

Hình như là không.

Cậu sờ ví và di động trong túi quần, vác balô xoay người ra khỏi phòng, đóng chặt cửa rồi xuống lầu.

Phòng khách không có ai, TV cũng tắt, trông vô cùng quạnh quẽ.

Biên Nam nhìn thoáng qua phòng ăn, dì đang ngẩn người ngồi đối diện với đống đồ ăn còn đang bốc hơi nóng trên bàn.

Nghe tiếng chân của cậu, dì cũng không nhìn qua.

Biên Nam cắn môi, đổi giày, mở cửa hông ở hành lang phòng khách, đi vào gara.

Cậu đứng trong gara phải đến mấy phút, cậu có vài chuyện quan trọng phải làm rõ trước.

Khưu Dịch còn đang ở trong tiệm cà phê chờ cậu, bây giờ mà vác balô ra nói với Khưu Dịch, tôi bị đuổi khỏi nhà rồi, là có thể cùng Khưu Dịch về nhà.

Cậu không biết Khưu Dịch sẽ cảm thấy thế nào, cũng không biết Khưu Dịch sẽ nghĩ gì khi thấy mình bỏ nhà ra đi vì chuyện này... có lẽ Khưu Dịch cũng không đoán trước được tình huống như vậy.

Cậu rời khỏi gara, đặt balô bên cửa sân, cởi áo khoác trên người ném tới cạnh balô, sau đó hít sâu một hơi, nhảy nhảy tại chỗ mấy cái, bấy giờ mới chạy ra ngoài, thuận đường chạy về phía tiệm cà phê.

Khưu Dịch không ở trong quán mà ngậm điếu thuốc đứng ven đường, đang nhìn sang bên này.

Thấy Biên Nam chạy tới từ đằng xa thì dụi thuốc, bước lên đón.

"Sao rồi? Không sao chứ?" Khưu Dịch nắm cánh tay của cậu, nương theo đèn đường nhìn mặt cậu.

"Không sao," Biên Nam sờ mặt, cười ha ha, "Chẳng nhẽ lại đánh nữa."

"Cậu nói với bố như thế nào? Nhanh hơn nhiều so với dự đoán của tôi," Khưu Dịch bóp vai Biên Nam, "Có cãi nhau không?"

"Không có," Biên Nam cười phất tay, "Bố tôi... không hiểu cho tôi lắm, ông ấy vẫn còn rất tức giận, nhưng không làm khó tôi, chuyện này tạm thời chỉ đành vậy thôi."

"Thật không?" Khưu Dịch vẫn nhìn Biên Nam, đưa tay ôm lấy cậu, "Người lớn tuổi nếu muốn chấp nhận chuyện này thật sự rất khó khăn, nhưng cậu cứ bình tĩnh, đừng tranh cãi với bố cậu nữa là được."

"Ừ, tôi biết rồi," Biên Nam chà xát tay, "Cậu yên tâm, cứ yên tâm về nhà đi."

Khưu Dịch cười nói: "Cậu lạnh không? Ra ngoài sao không mặc áo khoác."

"Đừng lo, tôi chỉ chạy vội ra đây nói với cậu một tiếng thôi, tôi bảo tôi ra tiệm cà phê mua một ly cacao nóng rồi chạy ra đây liền," Biên Nam nhe răng cười, "Cũng không lạnh lắm, đỡ hơn tối qua."

"Vậy là cậu ra mua cacao nóng?" Khưu Dịch ôm Biên Nam, xoa mạnh lên lưng cậu mấy cái, "Thật ra cậu gọi điện thoại báo tôi biết là được rồi, trong nhà còn chưa ổn đã chạy ra ngoài."

"Thì cũng vì muốn gặp cậu thôi," Biên Nam cười nói, "Hẹn hò lén lút mới kích thích."

"Đồ ngốc." Khưu Dịch bật cười.

Biên Nam vào tiệm cà phê mua một ly cacao nóng, lại nhìn thực đơn một chút, không có sữa gạo, cậu tặc lưỡi: "Ầy, chừng nào cậu làm sữa gạo cho tôi đây?"

"Cuối tuần đi, chiều thứ bảy tuần này không có lịch dạy thêm, có thể thử xem." Khưu Dịch nói.

"Phụ huynh nhà kia cũng khiếp thật, chủ nhật là 30 rồi, vậy mà vẫn xếp lịch học tới 29..." Biên Nam lại tặc lưỡi, đưa ly cacao tới trước mặt Khưu Dịch, "Qua mùng một lại bắt đầu dạy thêm à?"

"Tạm thời chưa xếp lịch, mấy ngày nữa phải thực tập rồi, qua Tết tôi cũng xin nghỉ bên nhà hàng," Khưu Dịch uống một ngụm, "Được rồi, cậu mau về nhà đi, sắp ăn tối phải không?"

"Ừ, đồ ăn cũng dọn lên rồi." Biên Nam gật đầu, nhớ lại hình ảnh dì ngồi một mình thẫn thờ bên một bàn đầy đồ ăn.

"Vậy được, tôi cũng đói bụng rồi..." Khưu Dịch cười cười sờ bụng.

"Khưu Dịch à," Biên Nam ngẫm nghĩ, "Chuyện của chúng ta... hay là trước hết... đừng nói cho bố cậu biết."

"Hả?" Khưu Dịch sửng sốt.

"Trước đây tôi suy nghĩ quá đơn giản, cứ cảm thấy chuyện này chẳng có gì to tát, biết thì biết, nói thì nói," Biên Nam nhỏ giọng, "Bây giờ tôi mới hiểu nó sẽ ầm ĩ thế nào, bố cậu còn chưa khỏe hẳn, hay là trước hết đừng để ông ấy biết, tôi không yên tâm."

Khưu Dịch không lên tiếng, chỉ dùng sức ôm chặt bả vai Biên Nam.

Hai người ngồi trong tiệm cà phê vài phút mới ra ngoài, Khưu Dịch lại lo lắng dặn dò Biên Nam thêm vài câu, lúc này mới kéo áo khoác, xoay người đi về phía cổng khu.

Biên Nam cầm cacao nóng chạy về nhà, đứng ngoài cửa sân nhìn không thấy bóng Khưu Dịch nữa mới vào trong mặc áo khoác, đeo balô lên, đóng kỹ cửa lần nữa, đi ra cổng sau khu dân cư.

Vừa đi vừa lấy điện thoại gọi cho Vạn Phi.

"Í trời anh Nam anh mà cũng gọi cho tao à," Đầu bên kia, Vạn Phi nhấc máy rất nhanh, "Cái kiểu vừa nghỉ là mất tăm mất tích của mày thật khiến người ta đau lòng!"

"Mày đang ở đâu?" Biên Nam cười hỏi.

"Nhà bà ngoại tao, qua mừng năm mới với bà ngoại," Vạn Phi chắc đang ăn cơm, miệng đầy đồ ăn nói nghe chẳng rõ, "Mấy bữa nay mày sao rồi? Đi làm được không?"

"Được, rất thuận lợi," Biên Nam nói, Vạn Phi thế mà lại chạy về nhà ngoại, cậu nhất thời có chút buồn bực, "Chừng nào mày về?"

"Qua 15, sao thế?" Vạn Phi lập tức hiểu ra, "Mày không ở nhà hả?"

"Không sao, khi nào mày về gọi cho tao." Biên Nam nói.

"Có phải mày không có chỗ nào để đi không? Nhà Khưu Dịch cũng không được à?" Vạn Phi hơi sốt ruột, "Không thì mày tới nhà tao đi, bà dì đối diện nhà tao chắc mày biết nhỉ, nhà dì ấy có chìa khóa dự phòng của nhà tao, để tao gọi cho dì ấy..."

"Hầy, tao nói không có chỗ đi hồi nào?" Biên Nam cắt lời Vạn Phi, "Trí tưởng tượng đâu mà phong phú vậy, chỉ là mấy ngày nghỉ này tao muốn lật thẻ của mày thôi."

*Vua lật thẻ thị tẩm phi tần =))

"Mẹ mày, thật không đó?" Vạn Phi phì cười, "Vậy mày chờ đi, tao về rồi mày thích lật thì lật, lật qua lật lại, lật tới lật lui..."

"Được rồi mày ăn cơm đi," Biên Nam nói, "Mày cũng để Hứa Nhị lật mày một lần đi..."

"Đậu má! Mày có lương tâm không!" Vạn Phi hét lên, rồi lại giảm nhỏ giọng, "Bọn tao không lật, tao là người đàng hoàng."

Biên Nam nhịn không được bật cười, tán nhảm vài câu với Vạn Phi rồi mới cúp máy.

Đứng ở cổng sau khu dân cư nhìn trạm gác bên cạnh, Biên Nam suy tư hồi lâu, cuối cùng kéo cửa một chiếc taxi cạnh đó.

"Trời lạnh thế này mà còn ra ngoài à," Tài xế bị gió bắc luồn qua cửa xe thổi đến run cấm cập, "Đi đâu?"

Biên Nam nói địa chỉ của Thật Nhàm Chán.

Theo tình hình trước mắt, ngoài khách sạn ra, nơi có thể đi chỉ có Thật Nhàm Chán.

Cậu không muốn tới khách sạn.

Vì lạ lẫm và... cô đơn.

Cậu muốn tìm một chỗ có người quen ngồi nghỉ trước.

Đường đến Thật Nhàm Chán vào buổi tối cực kỳ hiu quạnh, ngay cả giữa trưa cũng chẳng thấy mấy người, giờ thì một cọng lông người cũng không có.

Biên Nam nhìn lên lầu, thấp thoáng thấy ánh đèn, cậu bèn chạy lên cầu thang.

Cửa tiệm đã đóng, nương theo ánh đèn đường mờ nhạt có thể trông thấy tấm bảng "Thật Nhàm Chán Close" treo trên cửa.

"Chú ơi!" Biên Nam đập cửa, hét lớn, "Anh Dương!"

Bên trong không một tiếng động.

Cậu lấy di động mở đèn pin rọi vào cạnh cửa, không thấy chuông cửa, đành phải tiếp tục đập cửa: "Anh Dương, Dương Húc! Mở cửa đi! Không mở em đạp đó!"

Vừa đập vừa hét chừng vài phút, cuối cùng Biên Nam cũng nghe được tiếng bước chân bên trong, thế là thở phào một hơi.

Từ khe cửa có thể nhìn thấy ánh đèn, tiếp đó cửa được mở ra, Dương Húc bực dọc đứng bên trong, vừa thấy Biên Nam liền tháo tấm bảng treo trên cửa đưa tới trước mặt cậu: "Không biết đọc chữ à?"

"Không biết," Biên Nam chen vào từ bên cửa, "Bây giờ mới mấy giờ, tiệm cà phê dưới lầu nhà em đang đầy khách kìa, chỗ anh thì lại đóng cửa..."

"Vậy cậu tới tiệm cà phê dưới lầu nhà cậu đi," Dương Húc đóng cửa, nhìn cậu, "Tới chỗ tôi làm gì."

"Chỗ anh ngủ lại được." Biên Nam vào phòng trong, đi tới vị trí cạnh cửa sổ mà mỗi lần đến đây cậu và Khưu Dịch đều thích ngồi ở đó, thả balô xuống, tựa lên đệm.

Dương Húc mở đèn trong phòng, nhìn Biên Nam hồi lâu, cuối cùng cười nói: "Hai đứa đánh nhau à?"

"Hai đứa nào?" Biên Nam hỏi, "Còn bánh không? Em chưa ăn cơm."

"Hết rồi," Dương Húc ngẫm nghĩ, "Ăn sủi cảo không?"

"Có sủi cảo cơ à? Không phải chỗ anh chuyên bán cà phê và bánh sao?" Biên Nam giật mình, nhưng nghĩ đến sủi cảo, bụng cậu lại sôi sùng sục.

"Tự lấy ăn đi, còn thừa một chút, cậu nấu lên mà ăn," Dương Húc chỉ vào tủ lạnh bên ngài, "Cậu đánh không lại cậu ta?"

"Đánh ai?" Biên Nam đứng dậy, chạy ra mở tủ lạnh, thấy một gói sủi cảo đông lạnh ăn liền.

"Bạn trai bé nhỏ của cậu chứ ai." Dương Húc tựa vào cửa phòng, cười nói.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...