🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 77: Nhưng mà mẹ nói tôi... ghê tởm.

Biên Nam cứ quỳ dưới đất vùi mắt vào vai Khưu Dịch khóc chừng mấy phút đồng hồ như thế, Khưu Dịch vẫn không nhúc nhích, cũng không nói gì, chỉ dùng tay vỗ nhè nhẹ lên lưng Biên Nam.

"Ầy," Biên Nam khóc một trận đã đời, cảm giác bức bối trong lồng ngực giảm đi nhiều, cậu xoa mặt lung tung mấy cái, nhe răng nhếch miệng chống đầu gối chậm rãi đứng dậy, "Quỳ đến đau xương đầu gối luôn."

"Đây không phải do quỳ mà là do hứng gió cả đêm đúng không?" Khưu Dịch cũng đứng lên, cười nói.

Biên Nam ngẩn ra, nâng mắt nhìn Khưu Dịch: "Đậu má, sao cậu biết?"

"Nghĩ là biết thôi," Khưu Dịch vỗ vỗ cánh tay của Biên Nam, "Sắc mặt nè, thời gian nè, địa điểm nè..."

Biên Nam nhếch miệng cười: "Cũng đúng."

"Ăn chút gì trước đi," Khưu Dịch khoác vai Biên Nam, nhìn ngó hai bên, "Lúc tới đây tôi thấy bên kia có một tiệm bán điểm tâm, người không nhiều lắm."

"Ừ." Biên Nam lau mặt, bây giờ cậu hoàn toàn không có cảm giác mình no hay đói, thậm chí lạnh hay không cũng chẳng biết, dường như sau một đêm lăn qua lộn lại, tất cả giác quan trên người đều tiến nhập trạng thái ngủ đông.

Trong tiệm điểm tâm không đông khách lắm, hai người tìm một chiếc bàn nhỏ sát bên tường, Biên Nam ngồi xuống.

"Muốn ăn gì?" Khưu Dịch hỏi, chuẩn bị đi bưng thức ăn.

"Không biết, cậu ăn cái gì thì lấy hai phần đi." Biên Nam nói.

"Ừa." Khưu Dịch khẩy tóc Biên Nam vài cái rồi xoay người đi ra.

Trong tiệm vô cùng ấm áp, bàn của hai người rất gần cửa lò bếp làm bánh rán, Biên Nam cảm thấy thân thể tối qua bị đông cứng thành khối băng của mình đang từ từ tan ra.

Cảm giác khó chịu trên người cũng dần dần trở nên rõ ràng, đầu gối nhoi nhói, chân nhức mỏi, eo cứng còng, chỗ bị Biên Hinh Ngữ cào tróc da trên cổ nóng rát, mặt... mặt thì không có cảm giác gì quá rõ, chỉ cảm thấy nửa bên mặt tê rần.

Bị đánh liệt nửa người rồi ư...

Khưu Dịch bưng một đống đồ ăn qua đây, nào là bánh rán, bánh bao, bánh quẩy, đậu hũ nước đường, sữa tươi, sữa đậu nành, thả đầy bàn.

"Cậu đói dữ vậy sao?" Biên Nam cười hỏi.

"Ăn đi, ăn không hết gói đem về là được." Khưu Dịch ngồi xuống đối diện Biên Nam.

"Khưu Dịch," Biên Nam cầm một cái bánh quẩy trong tay, "Tối hôm qua..."

"Ăn chút gì trước đi," Giọng của Khưu Dịch rất bình tĩnh, "Ăn xong rồi hẵng nói, lát nữa tôi gọi điện thoại hủy bỏ lớp dạy thêm buổi sáng, không cần gấp."

"Thôi, cậu đừng hủy," Biên Nam cúi đầu cắn bánh quẩy, "Cậu cứ dạy lớp của cậu, lát nữa tôi đi làm."

"Hả?" Khưu Dịch ngẩn người.

"Đâu phải chuyện gì to tát, không cần phải làm thế." Biên Nam lại nhấp một hớp sữa đậu nành.

"Cậu chắc chứ?" Khưu Dịch nhìn cậu.

"Ừ." Biên Nam gật đầu.

Biên Nam không rõ tại sao mình lại muốn làm vậy, không phải vì cậy mạnh, cũng không thể nói là vì không muốn Khưu Dịch lo lắng, đoán chừng cũng không phải là vì muốn bố thấy cậu có khả năng tự giải quyết chuyện của mình... phần nhiều hẳn là vì cậu không dám rảnh rỗi.

Cho dù là ở cùng một chỗ với Khưu Dịch, cậu cũng không dám, cậu sợ rảnh rỗi mình sẽ bồn chồn không yên.

Hôm qua chạy ra ngoài như vậy, bây giờ tình hình ở nhà thế nào cũng chưa biết, sau khi về nhà phải đối mặt với những gì, cậu cũng không dám suy nghĩ nhiều.

Tóm lại chỉ muốn cố gắng giữ nguyên nhịp độ sinh hoạt lúc trước, nắm bắt cảm giác an toàn vững vàng này.

Trong phần cảm giác an toàn ấy có công việc thường ngày của cậu và gặp gỡ Khưu Dịch mỗi ngày.

Biên Nam vùi đầu ăn không ít món, lại ngốn thêm một chén đậu hũ nước đường và một ly sữa tươi, cuối cùng mới ợ hơi.

"Má, ăn được nhiều ghê." Biên Nam tặc lưỡi.

"Bố cậu đánh cậu hả?" Bánh quẩy mà Khưu Dịch cầm trong tay từ đầu tới đuôi chỉ bị cắn một miếng.

"Ừ," Biên Nam thở dài, "Lúc đó loạn lắm, kể từ Valentine tâm trạng của Biên Hinh Ngữ vẫn không được tốt, kỹ thuật an ủi của anh hai nó lại chẳng giống ai, khi không lại lôi chuyện tôi và cậu đi chơi Valentine ra làm ví dụ... rốt cuộc để cho Biên Hinh Ngữ đoán được."

"Sau đó thì sao?" Khưu Dịch khẽ nhíu mày.

"Sau đó tôi thừa nhận luôn, rồi ầm ĩ cả lên, Biên Nam ông với mẹ ông y như nhau..." Biên Nam cười cười, tay đặt lên bàn bấu chặt vào nhau, "Bố tôi tát tôi một cái, tôi bỏ ra ngoài, hiện giờ tình hình thế nào thì chưa biết."

"Vậy cậu chạy tới đây làm gì?" Khưu Dịch nắm tay Biên Nam, vân vê ngón tay của cậu, tách ngón tay đang bấu chặt vào nhau của cậu ra.

"Tôi không biết nữa, ngơ ngơ ngác ngác chạy tới đây ngồi cả đêm, lúc định đi thì đụng phải... mẹ tôi... là tiềm thức phải không? Bị thương nên tìm mẹ?" Biên Nam cười một cách bất đắc dĩ, giọng nói khẽ run, "Nhưng mà mẹ nói tôi... ghê tởm."

Khưu Dịch không nói gì, siết tay lại, nắm chặt tay Biên Nam.

"Tạm thời là như vậy, cái khác thì chiều nay tan tầm về nhà mới biết được." Biên Nam nói.

"Buổi chiều tôi về chung với cậu nha?" Khưu Dịch nhìn Biên Nam, "Tôi..."

"Đừng," Biên Nam lắc đầu, "Bây giờ vẫn chưa cần, tôi về nhà xem thử tình hình thế nào rồi tính tiếp, giờ mà dẫn cậu về nhà, tôi sợ đổ thêm dầu vào lửa, nói không chừng bố tôi lại nghĩ tôi ra oai với ông ấy."

"Vậy cũng được," Khưu Dịch suy tư, "Về đi, nhưng mà..."

"Có việc phải báo với cậu ngay, đúng không, biết rồi," Biên Nam cười tặc lưỡi, "Dong dài quá."

Ăn xong bữa sáng đi ra, giờ dạy thêm của Khưu Dịch và giờ làm việc của Biên Nam đã gần tới, để không đến muộn, hai người quyết định tự mình đón xe.

Lúc lên xe ngồi xuống ghế, Biên Nam đưa mắt nhìn Khưu Dịch đứng ở ven đường, đột nhiên có cảm giác luyến tiếc mãnh liệt, thiếu điều muốn nhảy xuống xe chạy tới nói với Khưu Dịch hôm nay hai đứa mình đến Thật Nhàm Chán nằm cả ngày đi.

"Sao thế?" Khưu Dịch đi tới bên cửa sổ xe.

"Không có gì," Biên Nam cười cười, "Cậu mau đón xe đi."

"Ừ," Khưu Dịch gật đầu, lùi một bước rồi lại nói một câu, "Khi nào tới nơi cậu mượn điện thoại của Cố Vĩ gọi cho tôi đi, nếu không cả ngày hôm nay cũng không liên lạc được với cậu."

Biên Nam cười ha ha: "Ừa."

"Tối nay nhớ tìm hiệu thuốc mua chút thuốc cảm đề phòng đấy." Khưu Dịch nói tiếp.

"Uầy," Biên Nam phất tay, khi nãy Khưu Dịch đã định tìm hiệu thuốc, tiếc là bây giờ hiệu thuốc còn chưa mở cửa, "Biết rồi biết rồi."

"Được rồi đi đi," Khưu Dịch lùi về lối đi bộ, xe vừa nổ máy lại hét thêm một câu, "Cái mặt của cậu! Tới nơi nhớ tìm thứ gì thoa biết chưa!"

"Ài ——" Biên Nam thò đầu ra ngoài cửa sổ, "Biết rồi thím Khưu!"

Gần đến cổng Triển Phi, Biên Nam trông thấy ven đường có một hiệu thuốc, cậu vội bảo tài xế ngừng xe, xuống dưới mua một hộp thuốc cảm pha nước, nhét vào trong túi quần.

Cậu cảm thấy mình vẫn ổn, hẳn là sẽ không bị cảm, nhưng vẫn quyết định mua thuốc dự phòng, hiện giờ mọi tình huống đều rối loạn, bị bệnh sẽ phiền lắm.

Cúi đầu đi thẳng một đường tới cổng Triển Phi, cậu bị ai đó gọi lại, ngẩng đầu lên mới thấy là Thạch Giang.

"Chào buổi sáng, anh Thạch," Dạo này Biên Nam và Thạch Giang quen biết khá thân, hồi còn chưa quen, mặt mũi Thạch Giang trông rất lạnh lùng, sau khi quen rồi... mặt vẫn lạnh như thế, nhưng được cái trò chuyện thoải mái hơn trước, "Anh ăn sáng chưa?"

"Ăn rồi," Thạch Giang nhìn lướt qua mặt và cổ Biên Nam, nhíu mày, "Đánh nhau?"

"Không có." Biên Nam sờ mặt mình, chốc nữa phải tìm cái gương ngó thử mới được, sao ai liếc mắt cũng nhìn ra thế này.

"Biên Nam," Thạch Giang vẫn còn nhíu mày, "Một khi nhân viên của Triển Phi bị phát hiện có gây sự đánh nhau sẽ bị đuổi việc theo luật , ngay cả cơ hội 'chỉ lần này thôi không có lần sau' cũng miễn bàn."

"Ấy, không phải thật mà," Biên Nam hú hồn, vội bước đến trước mặt Thạch Giang, "Cái này là... bố em đánh."

"Bố cậu? Đánh cậu?" Thạch Giang hơi ngạc nhiên, "Con trai lớn đầu vậy rồi mà vẫn còn đánh?"

"Thì cũng tự em chuốc lấy thôi," Biên Nam giật nhẹ khóe miệng, "Thật sự không phải đánh nhau."

"Bố cậu còn cào cậu nữa sao?" Thạch Giang chỉ vào cổ Biên Nam, "Chiêu thức gì thế..."

"Móng tay cào, anh Thạch anh đừng hỏi nữa," Biên Nam cúi đầu buồn bực nói, "Em phiền lắm rồi."

"Thôi vậy không hỏi nữa, chỉ cần không phải đánh nhau là được, mau vào đi, hôm nay lớp các cậu có người tới sớm, bắt đầu luyện rồi đấy." Thạch Giang nói.

Biên Nam chạy vào phòng thay đồ, lúc thay quần áo có liếc nhìn gương một cái, sau đó sửng sốt bụm mặt.

"Má." Cậu nhỏ giọng mắng một câu, sớm biết thế đã không đi làm rồi, bắt mắt vậy mới chịu!

Diện tích của nơi bị bố tát không lớn lắm, chưa đến nửa khuôn mặt, nhưng sưng đỏ trông rõ mồn một, chưa kể vệt máu đỏ au trên cổ... thảo nào ông chủ tiệm tạp hóa thấy cậu y như thấy tội phạm trốn trại, chưa báo cảnh sát cũng phải cảm ơn người ta.

"Cậu đánh nhau?" Cố Vĩ đi vào phòng thay đồ, vừa nhìn thấy Biên Nam liền kêu lên.

"Không có không có, lúc nãy huấn luyện viên Thạch mới hỏi em, em bị bố em đánh..." Nhìn nét mặt của Cố Vĩ, Biên Nam lập tức đánh phủ đầu một câu, "Đừng hỏi!"

"Không hỏi," Cố Vĩ nở nụ cười, "Trong phòng nghỉ của huấn luyện viên có đá viên, cậu chườm một lát đi, không thì đến phòng y tế khám."

Biên Nam không đến phòng y tế mà vào phòng nghỉ lấy một viên đá trong tủ lạnh, dùng khăn lông bọc lại rồi lăn nhẹ trên mặt, cuối cùng lục ra một cái khẩu trang trong balô của mình, đeo lên.

Cố Vĩ cũng rất chu đáo, hôm nay không sắp xếp cho cậu tháo khẩu trang tập chung với học viên, chỉ bảo cậu giao bóng, tiện thể giúp vài việc lặt vặt. Biên Nam vô cùng biết ơn, lúc mượn di động của Cố Vĩ gọi cho Khưu Dịch, cậu còn cân nhắc mấy hôm nữa sẽ lặng lẽ nạp chút tiền điện thoại cho Cố Vĩ.

Nghĩ đến đó, Biên Nam mới sực nhớ mình còn chưa gọi điện thoại cho Miêu Nguyên truyền đạt lòng ái mộ của Cố Vĩ.

Nếu nạp tiền điện thoại cũng bằng tặng một cô bạn gái thì tốt rồi.

Buổi chiều là lớp huấn luyện hai cô bạn của Miêu Nguyên, Cố Vĩ dạy rất nghiêm túc, Biên Nam không có gì làm nên ngồi ở một bên dỏng tai lên nghe, mọi khi nghe Cố Vĩ giảng giải cho học viên, cậu sẽ không chăm chú như thế, nhưng hôm nay thì khác, chỉ cần đầu óc vừa lơi lỏng một tí là lập rối loạn, thấp thỏm và khó chịu.

Hôm nay quả thật là ngày mà cậu tập trung nhất kể từ khi đến Triển Phi thực tập.

Gần đến xế chiều hết giờ làm, Biên Nam cũng không dám xem đồng hồ, di động của Cố Vĩ vẫn đặt trên ghế, nhưng cậu không dám cầm lên xem mấy giờ rồi.

Tan tầm phải về nhà, hơn nữa còn nhất định phải về nhà, phải về giải quyết gọn gàng mọi chuyện.

Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng đối mặt với áp lực lớn như thế, cái này nằm ở một cấp bậc hoàn toàn khác so với cầm phiếu điểm về nhà ngưỡng cổ nghe mắng một chập.

"Về đi! Hết việc rồi," Sau khi dặn dò lịch huấn luyện ngày mai cho học viên, Cố Vĩ qua đây vỗ vai Biên Nam, "Tan tầm thôi, đúng rồi ngày mai sắp xếp huấn luyện buổi chiều, nếu cậu không đến được..."

"Đến chứ," Biên Nam nghe vậy thì nói ngay, "Em đến được."

"Vậy thì tốt," Cố Vĩ mặc áo khoác vào, "Tôi đi tắm đây, cậu về nhà đi."

"Ồ." Biên Nam có chút miễn cưỡng chậm chạp lê bước ra khỏi sân bóng.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...