Chương 75: CUỐI CÙNG CŨNG ĐẾN LÚC...
Lúc ra khỏi rạp đã hơn mười một giờ, nhiệt độ giảm xuống rất thấp, thế nhưng người đi từng đôi vẫn không ít.
"Đón xe về đi." Biên Nam rụt cổ.
"Ừ, đưa cậu về trước." Khưu Dịch lấy di động ra xem, trên màn hình có một cuộc gọi nhỡ của Khưu Ngạn, cậu gọi lại, nói với Khưu Ngạn mình sẽ về ngay.
"Đưa cậu về trước đi," Biên Nam nhìn Khưu Dịch, thật ra hai người chia ra tự đón xe là nhanh nhất, nhưng hình cả hai đều không có ý định này, "Nhị bảo chắc sốt ruột lắm rồi."
"Không sao, tôi nói với nó rồi." Khưu Dịch cười cười.
"Đừng dông dài nữa," Biên Nam mở cánh cửa của một chiếc taxi đang chờ ở ven đường, "Với tôi mà còn khách sáo làm gì."
"Rồi rồi." Khưu Dịch lên xe.
Tài xế taxi thường chẳng mấy ai yên tĩnh, đây là lần đầu tiên Biên Nam gặp được một người chẳng ừ chẳng hử câu nào như thế, không khỏi hoài nghi có phải người này muốn cướp giật không.
Tài xế mở radio, nghe một tiết mục tình cảm, nữ MC đang dùng giọng điệu buồn bã giả tạo kể về nỗi đau của những người đã chia tay và những người độc thân trong cái ngày mà các cặp tình nhân khắp thiên hạ ra ngoài đón lễ.
Biên Nam vừa nghe vừa cười, nói chứ cũng có phần cảm khái.
Trước đây cậu chắc chắn sẽ không quan tâm đến những nội dung này, nếu lên xe mà nghe mấy cái này, đa phần cậu sẽ bảo tài xế đổi sang Thiện Điền Phương.
*Thiện Điền Phương là tác giả nổi tiếng của thể loại Bình thư.
Tam xích Long Tuyền vạn quyển thư, thượng thiên sinh ngã diệc hà như? Bất năng trì quốc an thiên hạ, vọng xưng nam nhi đại trượng phu!
*Long Tuyền ba thước sách vạn quyển, trời sinh ta để làm gì? Không thể trị quốc an thiên hạ, đừng xưng nam nhi đại trượng phu! (Trích 'Quan đại vương một mình tới dự hội' của Quan Hán Khanh)
Hôm nay lại có hứng thú nghe cả nửa ngày, còn nhéo nhéo tay Khưu Dịch, trong lòng cảm thấy đắc ý mà sảng khoái.
Mãi đến khi về nhà, thấy xe của Biên Hạo đỗ trong gara, tâm trạng đang phấn khởi của Biên Nam mới chùng xuống một chút, rồi lại nghĩ đến việc không biết Biên Hinh Ngữ có phản ứng gì vào lễ tình nhân, tâm trạng lại càng tuột dốc.
Phòng khách vẫn còn người, bố và Biên Hạo đang trò chuyện.
Thấy cậu về, bố ngoảnh đầu nhìn đồng hồ: "Đi chơi với bạn gái hử?"
Biên Nam không biết nên trả lời thế nào, vừa đổi giày vừa ậm ờ một tiếng.
"Đi chơi với hội độc thân thì có." Biên Hạo ở bên cạnh nói xen vào.
"Đừng có đi chơi với bạn gái rồi về nói mọi người đều độc thân," Bố tặc lưỡi, lại quay đầu nhìn Biên Nam, "Sao về sớm vậy."
"Đi lung tung thôi." Biên Nam cười cười, xoay người định lên lầu, may mà Biên Hinh Ngữ không có ở nhà, nếu nhỏ ở đây, nói không chừng đề tài này sẽ làm nhỏ nổi cáu.
"Mau tìm bạn gái đi," Biên Hạo duỗi lưng, "Đỡ phải khoác tay Khưu Dịch đi chơi Valentine, khổ thế cơ."
Bàn chân đang định bước lên cầu thang của Biên Nam khựng lại, cả người giật bắn, tóc gáy dựng thẳng, cậu quay phắt lại nhìn Biên Hạo.
"Gì vậy, hôm nay anh đã thấy hai đứa mày," Biên Hạo cười giễu cợt, ngẫm nghĩ gì đó rồi đứng lên, đổi thành tươi cười, "À, mày giúp anh chuyện này đi."
"... Chuyện gì?" Biên Nam cảm thấy hơi mù mờ, ý của Biên Hạo xem ra đúng là đã nhìn thấy mình và Khưu Dịch, nhưng dường như không nghĩ sâu xa hơn.
Bình thường làm gì có ai nghĩ nhiều, song điều kiện tiên quyết là Biên Hinh Ngữ chưa nói cho Biên Hạo biết Khưu Dịch thích con trai.
Nếu Biên Hạo nói với Biên Hinh Ngữ rằng hắn trông thấy Biên Nam và Khưu Dịch lắc lư trên đường vào ngày Valentine thì... Biên Nam nhất thời có hơi căng thẳng, nhưng bây giờ không thể đột ngột bảo Biên Hạo đừng kể cho Biên Hinh Ngữ được.
"Là cái này," Biên Hạo đi đến trước mặt cậu, lấy thứ gì đó trông như miếng lót giày đặt trên tủ nhỏ bên cạnh đưa cho cậu, "Đây là miếng lót giảm chấn, anh đưa Hinh Ngữ mà nó không lấy, thôi mày đưa nó giúp anh đi, hay là... nhờ Khưu Dịch đưa cho nó? Anh thấy mấy ngày nay nó đi đứng cũng không vững."
"Ừ," Biên Nam nhận miếng lót giày, ngắm nghía, "Để tôi đưa thử, bảo Khưu Dịch đưa... không ổn lắm."
"Vậy mày thử đi, cảm ơn." Biên Hạo gật đầu, quay lại nằm ườn trên sô pha.
"Lên lầu ngủ đi," Bố phất tay với hắn, dường như hơi mất mát khi biết cậu đi chơi Valentine với Khưu Dịch, "Nghỉ ngơi sớm chút, ngày mai còn phải đi làm kìa."
"Vâng." Biên Nam cầm miếng lót giày chạy lên lầu.
Vào phòng mình đứng một hồi, cậu cất con heo mà Khưu Dịch tặng vào ngăn cao nhất của tủ quần áo, đoạn lấy di động ra gọi cho Khưu Dịch.
"Tôi vẫn chưa xuống xe đây," Khưu Dịch nhấc máy, cười nói, "Sao vậy?"
"Biên Hạo nhìn thấy hai đưa mình," Biên Nam nói nhỏ, "Má, sao thế được nhỉ?"
"... Anh ta phản ứng thế nào?" Khưu Dịch sửng sốt.
"Chẳng phản ứng gì cả, chỉ cười nhạo tôi đi chơi với cậu vào ngày Valentine," Biên Nam nhíu mày, "Chắc Biên Hinh Ngữ chưa nói chuyện của cậu cho ổng biết."
"Cậu cứ như bình thường thôi," Khưu Dịch trầm ngâm một lúc, "Nếu... không giấu được, nhất định phải nói cho tôi biết, chuyện này không được cố chống một mình, biết chưa?"
"Biết rồi," Biên Nam cười ha ha, "Còn chuyện này nữa, Biên Hạo muốn đưa miếng lót giảm chấn gì đấy cho Biên Hinh Ngữ, nó không chịu nhận, Biên Hạo đau lòng em gái, ổng bảo nó đi cũng không vững..."
"Muốn nhờ tôi đưa cho Biên Hinh Ngữ à?" Khưu Dịch lập tức hiểu ra.
"Ừ, tôi bảo cậu nhờ đưa không ổn lắm, để tôi đưa cho, ổng không nói gì nữa," Biên Nam nhỏ giọng nói, "Vừa lúc có thể làm dịu bớt quan hệ giữa tôi với Biên Hinh Ngữ, tiện thể xem thử nó sao rồi?"
"Cũng được," Khưu Dịch suy nghĩ một chút, thở dài, "Tôi mà có ông anh như vậy chắc đã phiền chết từ lâu rồi."
"Tôi thấy cậu cũng hay lo lắng nhọc lòng lắm, chỉ là không giống cách lo của Biên Hạo thôi." Biên Nam cười cười.
"Nếu tôi mà như Biên Hạo, bố tôi đã dẫn nhị bảo bỏ nhà đi từ thuở nào rồi." Khưu Dịch tặc lưỡi.
"Xem cậu đắc ý kìa," Chẳng hiểu sao tâm trạng của Biên Nam tốt hơn nhiều, "Được rồi, tôi chỉ muốn nói với cậu mấy chuyện này thôi, tôi đi ngủ trước đây, mệt quá rồi."
"Ừm, ngủ ngon." Khưu Dịch nói.
Sau khi cúp điện thoại, tay Khưu Dịch lạnh toát, cậu vẫn luôn hy vọng qua Tết rồi hẵng lộ chuyện, khi ấy việc thực tập của Biên Nam đã ổn định, qua Tết cũng không còn bận bịu nhiều việc, có thể tập trung tinh lực xử lý.
Nhưng bây giờ nhìn lại, sự việc có phần nguy hiểm.
Cậu không hiểu rõ con người Biên Hạo thế nào, nhưng nhìn cách Biên Hạo đối xử với Biên Hinh Ngữ, nếu sự thật bại lộ, cậu thật sự không dám nghĩ sẽ xảy ra chuyện gì, càng không biết nên đối mặt thế nào.
Khưu Dịch cắn môi, thân phận tế nhị của Biên Nam ở nhà khiến cho phản ứng của mỗi người trong nhà họ Biên đều khó mà đoán trước.
Đôi khi cậu rất hâm mộ tính cách hễ lòng rối bời sẽ không nghĩ nhiều của Biên Nam...
Lúc về đến nhà, đèn đã tắt hết, Khưu Dịch vào trong, trước hết vào phòng xem Khưu Ngạn, nhóc này ngủ rồi mà vẫn cầm điện thoại.
Cậu đi qua rút di động trong tay Khưu Ngạn, đặt lên bàn, đoạn xoay người ra ngoài, vào phòng bố.
"Về rồi hả?" Bố hẳn là vừa nhắm mắt, còn tựa ở đầu giường, mở máy radio nhỏ.
"Vâng," Khưu Dịch ngồi bên giường kéo chăn cho ông, "Sao bố còn chưa ngủ? Lát nữa lại ho cho xem."
"Mùa đông mà, ho là bình thường thôi," Đúng lúc đó bố nghiêng đầu ho một tràng, một lát sau mới đỡ lại, "Bố đang chờ con về báo cáo đây."
"Báo cáo gì?" Khưu Dịch vuốt nhẹ lên ngực ông, "Uống miếng nước không?"
"Không uống, uống nhiều tối lại tiểu đêm, mệt lắm," Bố lắc đầu, "Có phải con ra ngoài đón lễ không? Chờ con báo cáo đây."
"Có phải đi với bạn gái đâu, có gì để báo cáo." Khưu Dịch nhìn ông.
"Đi với Thân Đào hả?" Bố nở nụ cười, "Đón lễ độc thân sao?"
Khưu Dịch cười cười, "Không phải, đi với Biên Nam."
"À," Bố ngập ngừng một lát, "Bây giờ quan hệ giữa con với Biên Nam tốt hơn với Thân Đào luôn phải không?"
"Đều tốt cả, con có phải nhị bảo đâu, gì mà tốt với người này thì không tốt với người kia chứ," Khưu Dịch đứng lên giúp bố chỉnh lại gối đầu, tắt radio, "Bố mau ngủ đi, sắp mười hai giờ rồi."
"Con thật sự chưa bao giờ để người nhà lo lắng chuyện yêu sớm," Bố nhích xuống nằm lên gối, thở dài, "Cứ cái đà này sẽ lo con yêu muộn mất."
"Rảnh thì bố quan tâm sức khỏe của mình đi," Khưu Dịch nhíu mày, "Lần trước bác sĩ nói thế nào bố không nhớ à? Cơ thể của bố có vấn đề ở nhiều chỗ, không cẩn thận chú ý sẽ sinh bệnh, cuối tuần này hẹn bác sĩ kiểm tra, nghe xem người ta nói thế nào."
"Không đi," Bố phất tay, "Suốt ngày cứ chạy đến bệnh viện có thấy phiền không!"
"Với tình trạng của bố, nếu điều kiện tốt hơn thì nên nằm điều dưỡng trong bệnh viện, nhưng chúng ta không có điều kiện, mấy tháng mới đi một lần mà bố còn than phiền," Khưu Dịch thở dài, "Bố đúng là không sợ chết."
"Con trai mình bận rộn đến mức không quen được bạn gái, lễ tình nhân đi chơi với bạn thân, người làm bố sao có thể không phiền chứ." Bố nhắm mắt lại, rồi cũng thở dài.
"Đã bảo bố đừng lo cho con, làm gì có ai phiền hơn bố chứ," Khưu Dịch nắn vai bố, "Thôi được rồi, bố ngủ đi, ngày mai con còn có việc, con cũng ngủ đây."
"Ngủ đi ngủ đi," Bố kéo chăn, "Trai lớn không nghe lời cha nữa..."
Khưu Dịch đóng cửa phòng bố, cầm điếu thuốc ra sân châm lửa, ngậm trong miệng ngồi xổm bên cửa nhà.
Từ nhỏ đến lớn bố đều rất tin tưởng cậu, cậu quyết định thế nào, quyết định làm bất cứ chuyện gì, bố cũng sẽ không nói thêm một câu, kể cả việc đánh nhau, bố cũng ít khi trách mắng cậu.
Nhưng cậu không chắc bố sẽ tỏ thái độ gì với chuyện Biên Nam là bạn trai mình.
Giống như mẹ vậy, bố cũng từng có những tưởng tượng về con dâu, chẳng qua đàn ông không thích lải nhải mấy chuyện này như phụ nữ thôi...
Nghĩ đến mẹ, tay Khưu Dịch khẽ run.
Có phần thểu não cúi đầu, giương mắt nhìn bóng giàn nho bị ánh trăng kéo nghiêng dưới mặt đất.
Dây leo khô héo méo mó in bóng quấn bện dưới mặt đất.
...
Hiện tại Biên Nam dậy trễ hơn trước kia rất nhiều, cậu vẫn chưa quen với cuộc sống không cần phải chạy bộ mỗi sớm, ngày nào cậu cũng rời giường lúc sáu giờ hơn, xuống phòng tập ở lầu ba mà bố đã lắp đặt dụng cụ tập thể hình nhưng chưa vào lấy một lần, chạy bộ khởi động một lát.
Tám giờ cậu xuống lầu, Biên Hinh Ngữ từ phòng mình đi ra.
Bạn thấy sao?