🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 74: Valentine

Anh..." Biên Hinh Ngữ trợn lớn mắt, nước mắt vẫn đảo quanh hốc mắt, "Sao anh lại... như thế..."

Khưu Dịch không nói gì, chỉ tựa vào tường nhìn nhỏ.

Biên Hinh Ngữ trừng mắt nhìn Khưu Dịch hồi lâu, cuối cùng xoay người chạy trở vào nhà hàng.

Khưu Dịch nhìn bóng lưng của nhỏ, thở ra một hơi dài thượt, cảm giác cả người mình như nhũn ra.

Thế mà lại nói ra!

Thế mà lại nói ra như vậy!

Lại còn là với Biên Hinh Ngữ!

Trong đầu Khưu Dịch loạn tùng phèo, cũng chẳng bình tĩnh hơn Biên Hinh Ngữ là bao.

Sau vài phút ngẩn ngơ, Khưu Dịch bỗng nhiên phục hồi tinh thần lại, móc di động ra, ngón tay khẽ run rẩy khi lướt qua màn hình.

Cậu bấm số của Biên Nam, đầu bên kia reo nửa ngày, Biên Nam mới bắt máy: "Ây, tôi đang chơi bóng với người ta đây, sao thế, nhớ tôi à?"

"Biên Nam," Khưu Dịch cầm điện thoại, giọng vẫn còn hơi khàn, cất lời một cách gian nan, "Tôi... xin lỗi, tôi vừa làm một chuyện... hơi manh động."

Phải, có lẽ là manh động, trong khoảnh khắc đó, cậu chưa từng nghĩ mình sẽ đẩy Biên Nam vào thế khó.

"Gì vậy? Cậu đánh Biên Hinh Ngữ hả?" Biên Nam cười hỏi.

"Nghiêm trọng hơn thế nữa," Khưu Dịch hít vào một hơi, chậm rãi thở ra, "Tôi nói cho nhỏ biết tôi thích con trai, nói với nhỏ tôi có bạn trai..."

Khưu Dịch kể lại sơ lược mọi việc cho Biên Nam nghe một lần, Biên Nam ở đầu bên kia đột nhiên im thin thít. Khưu Dịch chờ chốc lát, đang định mở miệng thì nghe Biên Nam bật cười: "Tôi thật sự không ngờ cậu lại nói ra như thế, Khưu đại bảo cậu ngầu lắm! Qua đây thơm một cái."

Biên Nam hôn cái chụt vào điện thoại, Khưu Dịch đang bối rối, cũng đành phải làm theo Biên Nam hôn vào điện thoại.

"Cậu lo lắng cái gì chứ?" Biên Nam hỏi, "Sợ Biên Hinh Ngữ đoán được là tôi sao?"

"Hẳn là rất dễ đoán, nhỏ biết quan hệ giữa hai đứa mình không tệ." Khưu Dịch cau mày nói, trong lòng đang cân nhắc nên xử lý chuyện sau này như thế nào, trong đầu thì vẫn còn vài tiếng 'ông ông' vang vọng.

"Cậu với Thân Đào mới thân kìa, vả lại biết thì thôi có sao đâu," Biên Nam ngẫm nghĩ, dửng dưng nói, "Chẳng lẽ nó ăn được tôi?"

"Hiện giờ không thể biết được," Khưu Dịch nói, "Trong khoảng thời gian này không thể để cho người nhà của cậu biết, cậu vừa mới bắt đầu thực tập, lại sắp đến Tết nữa, chuyện này không phải đùa, tôi sợ bên cậu xảy ra chuyện."

"Lo lắng cho tôi hả?" Biên Nam cười hỏi.

"Hỏi thừa," Khưu Dịch thở dài, "Lúc đó tôi nóng đầu nên buột miệng thốt ra, tôi chưa nghĩ đến việc nhỏ là em gái cậu..."

"Khưu Dịch à," Biên Nam không cười nữa, đổi sang giọng điệu nghiêm túc, "Cậu biết bây giờ tôi cảm thấy thế nào không?"

"Cảm thấy thế nào." Khưu Dịch hỏi.

"Má! Nói rồi! Ngầu! Sướng!" Biên Nam cất cao giọng hét lên, sau đó lại giảm nhỏ âm lượng, "Tôi cảm động lắm luôn, thật đó."

"Cậu đúng là đồ ngốc," Khưu Dịch mỉm cười bất đắc dĩ, "Biên Nam, cậu nghe tôi nói đây."

"Ừ." Biên Nam đáp lời.

"Trong khoảng thời gian này, cậu hãy cố gắng đừng để người nhà biết, hiện giờ cậu vừa bắt đầu thực tập, đón Tết cũng bận rộn nhiều việc, đợi khi mọi việc ổn định lại mới có đủ tinh lực xử lý chuyện này, hiểu chưa?" Khưu Dịch nói.

"Hiểu rồi," Biên Nam trả lời, "Nếu như, tôi nói nếu như thôi, nếu như họ biết thì sao?"

Khưu Dịch im lặng một lát: "Lập tức nói cho tôi biết."

"Rồi sau đó?" Biên Nam lại hỏi.

"Tôi nói chuyện với bố cậu." Khưu Dịch đáp.

"Ơ hay, còn tôi thì sao?" Biên Nam bất mãn tặc lưỡi.

"Thì cậu ngồi yên ở bên cạnh nhìn đi." Khưu Dịch cười cười.

"Vậy mới là ngốc đó, không làm." Biên Nam uống hớp nước, lại tặc lưỡi một tiếng.

"Vậy thì chúng ta cùng nhau." Khưu Dịch nói.

"Thế còn nghe được, vốn dĩ nên là như vậy, mà nè Khưu đại bảo, tôi hỏi cậu," Biên Nam cười hề hề, "Cậu có hối hận không? Hối hận đã nói ra như thế."

"Không, những chuyện không thể nào thay đổi, chẳng có gì phải hối hận cả. Cho dù tôi buột miệng thốt ra thì cũng là vì trong lòng tôi nghĩ như vậy mới manh động như thế," Khưu Dịch cười cười, "Bây giờ tôi chỉ muốn giải quyết chuyện này cho tốt thôi."

Cúp điện thoại xong, Khưu Dịch đứng ở cửa sau hút thêm điếu thuốc để ổn định tâm tình.

Hiện tại tâm tình của mình như thế nào, rồi thì phải làm sao để ổn định, cậu thật sự không biết.

Có chút rối trí, có chút hưng phấn, có chút thoải mái, cũng có chút bất an, hệt như máu toàn thân vì những ưu tư này mà xộc thẳng lên não, khiến cho tay chân lạnh toát.

Nếu có Biên Nam ở bên cạnh thì tốt rồi, dụi dụi vào thân thể bao giờ cũng nóng hầm hập của cậu ấy là ấm ngay.

Trở vào nhà hàng, không thấy Biên Hinh Ngữ đâu, Khưu Dịch đến phòng nghỉ dạo một vòng cũng không thấy bóng dáng của nhỏ.

Cậu đành phải đi lòng vòng tìm quanh những nơi trong nhà hàng mà nhân viên có thể nghỉ ngơi một lát, cảm thấy mình cứ như sát thủ chấp hành nhiệm vụ bị bại lộ đang đi khắp thế giới tìm người diệt khẩu.

Cuối cùng lúc cậu chuẩn bị đi WC thì chạm mặt Biên Hinh Ngữ mới vừa ra khỏi WC nữ.

Hai mắt Biên Hinh Ngữ đỏ bừng, thoạt nhìn như mới vừa khóc, trên mặt còn chút bọt nước do rửa mặt chưa lau khô.

Đáng nhẽ Khưu Dịch chỉ định xem thử tình trạng của Biên Hinh Ngữ thế nào thôi, nhưng bỗng dưng đối mặt với nhau như vậy, cậu không biết có nên mở miệng nói chuyện không.

Biên Hinh Ngữ cũng không nói gì, chỉ giương mắt nhìn Khưu Dịch một lát, vuốt vuốt tóc mỉm cười rồi bỏ đi.

Khưu Dịch quay đầu lại nhìn Biên Hinh Ngữ, cảm xúc phức tạp trong ánh mắt của Biên Hinh Ngữ không truy hỏi thêm cũng không khóc la ầm ĩ với mình khiến Khưu Dịch có chút không nỡ.

Biên Hinh Ngữ yên tĩnh đến lạ, cả buổi trưa đều nghiêm túc làm việc.

Hôm nay là cuối tuần, khách khứa buổi tối đông nghìn nghịt, phòng riêng cũng đầy kín. Biên Hinh Ngữ tất bật chạy tới chạy lui, ngoại trừ trông thấy Khưu Dịch không còn cười nữa thì chưa nhìn ra có gì khác thường.

Buổi tối đông khách, bọn họ tan ca khá muộn, đặc biệt là phòng riêng.

Đợi đến khi dọn dẹp xong xuôi rời khỏi nhà hàng đã gần mười hai giờ, Khưu Dịch bước ra cửa chính, chuẩn bị đón chuyến xe đêm về nhà, mấy ngày nay không đạp xe vì nơi cậu thường đỗ xe đang sửa chữa đường ống ngầm, không có chỗ đỗ xe đạp.

Vừa ra khỏi cửa chính nhà hàng, Khưu Dịch đã thấy một chiếc xe vi phạm luật lệ đậu ở ven đường, chưa có tắt máy.

Sau đó Biên Hinh Ngữ từ sau lưng cậu chạy tới, kéo cửa ghế lái phụ vào trong ngồi xuống.

Khưu Dịch thấy được người lái xe là Biên Hạo.

Lúc Biên Nam tan ca về đến nhà đã gọi điện thoại cho cậu, trong nhà không có việc gì, hẳn là Biên Hinh Ngữ chưa nói chuyện này với mọi người.

Nhưng mà khi công chúa nhỏ không giấu được cảm xúc trên mặt đụng phải kẻ cuồng em gái cho rằng khắp thế giới này chỉ có em gái của mình là đáng yêu nhất thông minh nhất, vậy thì chưa chắc.

Bây giờ Khưu Dịch không quan tâm Biên Hinh Ngữ nhìn mình thế nào, cũng không quan tâm người nhà Biên Nam nhìn mình thế nào, điều duy nhất cậu lo lắng chính là bọn họ biết cậu và Biên Nam đang hẹn hò.

Biên Nam thì vẫn bình chân như vại, sở trường đặc biệt của cậu ấy chính là chưa xảy ra chuyện tuyệt đối không nghĩ nhiều.

Khưu Dịch cười cười, làm riết mình cứ như bà thím vậy...

Về đến nhà rửa mặt xong, Khưu Dịch nằm dài trên giường.

Khưu Ngạn đã ngủ rồi, nhóc bọc chăn nằm sấp trên gối ngáy khò khè. Khưu Dịch lật người Khưu Ngạn lại, sờ mặt nhóc: "Hôm nay ngủ thật cơ đấy, hiếm thấy ghê."

Cảm giác được bên cạnh có người, Khưu Ngạn bèn duỗi tay ôm lấy Khưu Dịch, mơ mơ màng màng lầm bầm một tiếng: "Anh hai..."

"Ngủ đi." Khưu Dịch vỗ lưng nhóc.

Chẳng mấy chốc Khưu Ngạn lại chìm vào giấc ngủ.

Nhìn đồng hồ, đã hơn mười hai giờ, Khưu Dịch lấy di động gọi điện thoại cho Biên Nam.

"Khưu đại bảo." Bên kia truyền đến giọng nói lẫn với giọng mũi của Biên Nam.

"Đang ngủ à?" Khưu Dịch hỏi.

"Ừa," Biên Nam cười nói, "Cậu mới về đến nhà hả?"

"Về được một lát rồi, đang nằm trên giường đây," Khưu Dịch kéo chăn, "Biên Hinh Ngữ về nhà chưa?"

"Về rồi, anh nó đi đón nó, nó chẳng nói gì cả, về nhà là vào phòng ngay," Biên Nam nhỏ giọng nói, "Chắc nó không nghĩ tới tôi đâu, cậu đừng lo."

"Tôi chỉ lo lắng theo thói quen thôi," Khưu Dịch cười cười, "Chiều mai đừng sắp xếp chuyện gì, tôi đến Triển Phi tìm cậu, buổi tối hai chúng ta ra ngoài đón lễ."

"Ăn tiệc lớn tình nhân hả?" Nhắc tới chuyện này, Biên Nam lại hào hứng trào dâng, giọng nói cũng không còn lờ đờ buồn ngủ nữa.

"Ừm, ăn, sau đó có thể đi xem phim." Khưu Dịch nói.

"Lúc xem phim có thể làm chút chuyện không?" Biên Nam nói nhỏ.

Khưu Dịch phì cười: "Cậu nghĩ gì thế, cậu không biết rạp chiếu phim giám sát bằng camera hồng ngoại à?"

"Thế hả? Tôi không biết thật đấy," Biên Nam ngẫm nghĩ một lát rồi cười rộ lên, "Không sao, chúng ta tìm bộ phim buồn ngủ nào đó, đoán chừng chẳng mấy ai nghiêm túc xem phim đâu, camera giám sát chiếu không đến, chúng ta lẫn vào bên trong cùng quậy tập thể."

"Được." Khưu Dịch cười nói.

...

Vào ngày Valentine, nhà hàng bận rộn hơn bình thường nhiều, lượng khách buổi trưa cũng ngang ngửa với buổi tối, cặp tình nhân nào cũng gọi theo phần.

Vừa nghĩ tới việc mình và Biên Nam cũng phải chạy đến nhà hàng chọn phần ăn tình nhân như thế, Khưu Dịch có chút cảm khái.

Buổi trưa ở phòng riêng không đông khách lắm, Biên Hinh Ngữ vẫn chạy xuống dưới lầu phụ giúp.

Khưu Dịch nhìn Biên Hinh Ngữ, mắt nhỏ hơi sưng, tinh thần cũng không tốt lắm, thấy cậu vẫn lặng thinh như cũ.

Khưu Dịch chưa từng yêu đơn phương, lại càng chưa từng yêu đơn phương thất bại, nhìn trạng thái của Biên Hinh Ngữ, cậu cũng không biết phải diễn tả cảm giác của mình thế nào, chỉ cảm thấy cô nàng có lẽ khó chịu lắm đây.

Sau buổi trưa bận rộn, Khưu Dịch nói với tổ trưởng một tiếng, rời khỏi nhà hàng.

Lúc chen lên xe bus, Khưu Dịch lấy balô đeo trên lưng đổi sang xách trên tay, tuy rằng hai chú heo nhỏ được đựng trong hộp sắt không phải sợ chen chúc, nhưng Khưu Dịch vẫn không yên tâm.

Quà sinh nhật đã vỡ một lần rồi, quà Valentine không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa.

Dọc đường đi đều có thể nhìn thấy những cô gái rạng ngời hạnh phúc cầm hoa hồng, Khưu Dịch không khỏi tưởng tượng, nếu mình làm theo ý kiến của Thân Đào... vậy thì Biên Nam cầm một bó hồng lớn trông sẽ như thế nào...

Trong mắt người khác, đoán chừng chỉ có thể là một anh bạn trai đang trên đường đi tặng hoa cho bạn gái.

Đi đến cổng Triển Phi, Khưu Dịch hơi bất ngờ khi thấy Biên Nam đang ngồi chồm hổm trên bồn hoa ngoài cổng, thấy cậu thì vội vã nhảy xuống chạy tới trước mặt cậu, lớn giọng hô một tiếng: "Chào cục cưng!"

"... Chào...," Khưu Dịch buồn cười, nhìn xung quanh, "Cục... cưng, sao cưng lại chạy ra đây ngồi?"

"Trốn La Dật Dương đó, chiều nay tôi không có công chuyện, anh ta lại muốn lôi tôi đi chơi bóng," Biên Nam kéo áo, "Đi thôi, chúng ta tìm chỗ nào phơi nắng uống chút gì trước, sau đó đi ăn, cuối cùng đi xem phim?"

"Ừm," Thấy có xe taxi chạy tới, Khưu Dịch vẫy tay đón xe, "Valentine mà La Dật Dương còn ngâm mình trong sân bóng à? Anh ta không có bạn gái sao?"

"Yêu xa," Biên Nam nhe răng cười, "Nghe đâu bạn gái anh ta không được vui khi anh ta cạo mất chòm râu, bảo là mê râu của anh ta."

"Gu này đặc biệt thật." Khưu Dịch lên xe, nói địa chỉ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...