🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 73: Cậu khiến tôi cảm thấy thật yên tâm.

Sau khi Biên Hinh Ngữ chạy vào nhà hàng, Khưu Dịch lại đứng ngoài cửa sau thêm một lát.

Câu hỏi của Biên Hinh Ngữ đến hơi bất ngờ, cậu trả lời cũng có phần đắn đo.

Có phải bạn gái không.

Với Khưu Dịch mà nói, vấn đề này ít nhiều gì cũng khiến cậu lưỡng lự.

Cuối cùng cậu vẫn phủ nhận.

Về việc mình không thể bình thản chấp nhận tính hướng của bản thân, Khưu Dịch vẫn luôn cảm thấy có lỗi với Biên Nam, hiện tại cậu không có cách nào thú nhận chuyện này với người nhà, cũng chưa nghĩ ra con đường nào thích hợp, cậu chỉ có thể cố gắng thay đổi bản thân.

Mặc dù mỗi lần nghĩ đến mẹ, cậu lại cảm thấy... nhưng chí ít cậu vẫn muốn mình có thể chấp nhận bản thân mình như thế.

Nói một câu 'đúng là bạn gái' cũng chẳng có gì khó, vừa dễ dàng lại đơn giản, còn có thể giảm bớt rất nhiều phiền toái.

Thế nhưng cậu vẫn nói không phải, giống như nghi thức nào đó vậy, lần đầu tiên cậu tự đóng cái mộc cho chính mình.

Khưu Dịch à mày đang quen bạn trai mà.

Thật ra rất trẻ con, nhưng với cậu mà nói thật sự không dễ dàng.

Khưu Dịch cười cười đi vào nhà hàng.

Sau buổi trưa tất bật đón lượng khách đông nhất trong ngày, bây giờ đến phiên đủ loại dọn dẹp, làm xong mọi việc là gần bốn giờ chiều, nghỉ ngơi hơn một tiếng là chuẩn bị bận rộn phục vụ cơm tối.

Biên Hinh Ngữ coi bộ cũng bận bịu dữ lắm, Khưu Dịch trông thấy nhỏ và hai cô gái khác cùng đi tới phòng nghỉ, lúc đi bước chân cứ cà nhắc, buổi sáng tới đây vẫn còn hào hứng nhún nhảy cơ mà.

Khưu Dịch đoán sau khi chịu đựng hết tối nay, đại tiểu thư Biên Hinh Ngữ về đến nhà sẽ suy nghĩ lại, ngày mai sẽ không tới nữa.

Nỗi cực đi tới đi lui và đứng lên đứng xuống suốt mấy tiếng đồng hồ, khi đó cắn môi một cái cũng chẳng có cảm giác gì quá lớn, nhưng sau khi nghỉ ngơi suy nghĩ lại mới là khó chịu nhất. Lúc vừa mới đến, ít nhất có nửa tháng ngày nào Khưu Dịch cũng không muốn đi làm.

Khưu Dịch đến phòng thay đồ thay quần áo, nói một tiếng với tổ trưởng, lúc cậu chuẩn bị đi thì đụng phải Tiêu Mạn.

"Đi gấp hả? Nếu không đi gấp thì trò chuyện vài câu được không?" Tiêu Mạn gọi cậu lại.

"Được." Khưu Dịch theo Tiêu Mạn lên lầu hai, tùy tiện vào một phòng có sân hiên.

Mỗi lần tìm nhân viên trò chuyện, Tiêu Mạn rất ít khi đến văn phòng, thông thường sẽ tìm một phòng không có ai dùng, theo lời chị ta thì làm vậy mọi người sẽ thấy thoải mái hơn, văn phòng nghiêm túc quá.

"Biên Hinh Ngữ là bạn của cậu à?" Sau khi ngồi xuống, Tiêu Mạn hỏi.

"Em gái của bạn em, cũng xem như quen biết." Khưu Dịch cũng ngồi xuống.

"Ừ, một cô bé rất lanh lợi," Tiêu Mạn cười cười, "Nhìn có vẻ là cục cưng trong nhà, nhưng cũng giỏi chịu cực lắm."

"Điều kiện gia đình rất tốt." Khưu Dịch nói.

Tiêu Mạn lại tán dóc vài câu với cậu, sau cùng mới đi vào đề chính: "Hôm đó cậu nói qua Tết sẽ không làm nữa? Lên thuyền thực tập phải không?"

"Phải ạ." Khưu Dịch gật đầu.

"Lên thuyền cực khổ lắm nhỉ?" Tiêu Mạn hỏi.

"Thuyền nội mậu, đi một vòng mất vài ngày, cũng không đến nỗi." Khưu Dịch nói, lướt mắt nhìn mặt ngoài cổ tay của Tiêu Mạn, tính xem đến Triển Phi cần bao nhiêu thời gian.

"Chưa từng cân nhắc tiếp tục làm trong ngành ẩm thực sao?" Tiêu Mạn cười hỏi.

"Sao cơ?" Khưu Dịch giương mắt nhìn Tiêu Mạn.

"Chắc cậu cũng biết sang năm chúng tôi có hai chi nhánh sắp khai trương phải không?" Tiêu Mạn nói, "Muốn tìm vài người đáng tin cậy, tôi còn định đề cử với Trần tổng đưa cậu qua đó phụ việc."

Khưu Dịch không nói gì, cậu hiểu "phụ việc" theo lời Tiêu Mạn là như thế nào, chắc chắn không chỉ dừng ở nhân viên phục vụ hay tổ trưởng.

"Có hứng thú không?" Thấy Khưu Dịch không trả lời, Tiêu Mạn hỏi thêm một câu.

Hứng thú dĩ nhiên là có, thành thật mà nói, công việc này dễ dàng hơn lên thuyền nhiều, chưa kể không cần vắng nhà vài ngày, lại còn kiếm được nhiều tiền, nhưng mà...

Từ trước đến nay Khưu Dịch vẫn cố gắng duy trì một khoảng cách với Tiêu Mạn, tuy rằng Tiêu Mạn lớn hơn cậu cả một giáp, nhưng cậu đâu có ngốc, thái độ vượt mức nhân viên bình thường mà Tiêu Mạn dành cho cậu... cậu vẫn cảm nhận được, bất luận chị ta xem cậu như con trai em trai hay cái gì khác, Khưu Dịch cũng không muốn.

Cậu muốn tránh xa tất cả phiền toái không cần thiết, loại chuyện tiến cử rõ ràng không chỉ căn cứ vào việc cho rằng cậu có năng lực, cậu tránh được thì sẽ tránh.

"Em học Vận tải đường thuỷ ba năm, lựa chọn đầu tiên vẫn là công việc đúng ngành," Khưu Dịch cười cười, "Ở nhà hàng em chỉ là nhân viên phục vụ, những gì em hiểu cũng chỉ có bấy nhiêu, em cảm thấy chị Mạn nên tìm hiểu thêm về nhân viên trong nhà hàng, em chắc chắn mình không hợp đâu, nếu như em làm không tốt, hai chúng ta đều khó xử."

Tiêu Mạn quay đầu quan sát Khưu Dịch trong chốc lát, cuối cùng nở nụ cười: "Biết ngay cậu sẽ từ chối mà, chưa từng thấy thằng bé nào như cậu, thôi vậy đi, đừng nói dứt khoát thế, cậu về suy nghĩ thêm xem sao?"

"Vâng." Khưu Dịch gật đầu, không hoàn toàn chặn kín đường.

"Được rồi," Tiêu Mạn đứng lên, cười nói, "Cậu đi đi."

"Vâng, chị Mạn chào chị." Khưu Dịch đứng lên ra khỏi phòng.

...

Khưu Dịch đứng trước bảng báo tuyến xe bus, nghiên cứu tuyến đường đến Triển Phi, sau khi lên xe lại lấy điện thoại di động ra dò bản đồ, định bụng tìm cho Biên Nam một tuyến đường về nhà mà không cần phải chen chúc.

Lúc xuống xe, Khưu Dịch đã tính toán xong cả rồi, cậu bèn ghi lại tuyến đường vào sổ tay.

Trụ sở chính của Triển Phi cách nhà ga không xa, đi chừng năm phút là thấy được cánh cổng trông như nhà câu lạc bộ cao cấp của bọn họ.

Vừa vào cửa đã có một cô nàng tiếp tân mặc quần áo thể thao bước lên tiếp đón: "Anh là khách có đặt sân trước hay tạm thời tới đây chơi bóng?"

"Tôi tìm người," Khưu Dịch đi vào trong xem thử, không biết người ta có biết Biên Nam mới tới đây thực tập chưa bao lâu không, "Biên Nam."

"Tìm Biên Nam hả," Cô gái mỉm cười chỉ cho cậu hành lang từ đại sảnh dẫn ra sân bóng, "Anh đi qua kia đi, chắc cậu ấy đang chơi bóng ở sân số 7."

"Cảm ơn." Khưu Dịch gật đầu, đi vào.

Băng qua hàng lang là một con đường nhỏ trải đất đỏ bằng phẳng và sạch sẽ, hai bên đường lần lượt là hai sân tennis lớn, đâu đâu cũng có người đang đứng trên sân vung vợt.

Khưu Dịch thuận đường đi thẳng về phía trước không bao xa là thấy sân số 7, đồng thời cũng nhìn thấy Biên Nam mặc quần áo thể thao màu xanh tung một cú nhảy đập mạnh mẽ và điêu luyện Jump smash (đập nhảy)

Biên Nam đứng trên sân tennis bao giờ cũng tràn đầy nhựa sống, mỗi một động tác đều phong độ ngời ngời.

Khưu Dịch đứng bên ngoài lưới sắt nhìn một lát, cuối cùng tặc lưỡi một tiếng, da đen thui mà mặc một thân đồng phục xanh biếc như thế trông hơi bị đáng thương.

Đối thủ của Biên Nam chính là La Dật Dương mà cậu ấy nói, qua vài nhịp là đủ thấy anh ta kém xa Biên Nam, nhưng mà đánh cũng hăng lắm, cuối cùng một chàng trai trẻ ở bên cạnh phất tay một cái: "Nhị thiếu gia, anh lại thua rồi."

"Đệt," La Dật Dương vung vợt lên không trung, "Nghỉ chút rồi đánh tiếp!"

"Thôi thôi, anh thì đánh sướng lắm, nhưng tôi thì chán chết," Biên Nam nói, nhấc tay dùng bao cổ tay chà chà trán mình, "Nhìn đi, mồ hôi còn không thèm chảy nè."

"Thêm một set nữa đi, cược râu mép của tôi!" La Dật Dương kêu to.

"Không phải râu mép của anh đã bị La tổng cạo sạch từ lâu rồi sao," Biên Nam bật cười, "Anh cược con khỉ ấy."

"Tôi cược râu mép trong một năm của tôi, năm nay tôi sẽ không để râu mép nữa, tôi yêu nhất là râu mép." La Dật Dương rất cố chấp.

"Thôi đi, anh vốn dĩ không nên để râu mép, nhìn cứ Lỗ Tấn ấy..." Biên Nam không để ý đến La Dật Dương nữa, lúc cậu xoay người lấy áo khoác, vừa quay đầu đã trông thấy Khưu Dịch đứng ngoài sân, lông mày không khỏi giương lên, nụ cười thoáng cái hiện ra, "Má, cậu vào đây hồi nào thế?"

"Chắc khoảng mười phút." Khưu Dịch cười nói.

"Vào đây, ngồi một lát đi," Biên Nam vẫy tay, giới thiệu Khưu Dịch với những người trong sân, "Đây là bạn tôi, Khưu Dịch, còn đây là huấn luyện viên hướng dẫn tôi, Cố Vĩ, người kia là tướng quân thường bại dưới tay tôi, La Dật Dương."

Khưu Dịch chào hỏi mọi người, ngồi xuống băng ghế bên cạnh.

"Cậu tên Khưu Dịch đúng không," La Dật Dương bước tới, xoay xoay vợt trong tay, "Cũng là dân đánh tennis hử? Đánh một set không? Cược râu mép."

"Tôi..." Khưu Dịch nín cười, "Tôi không có để râu mép."

"Nếu tôi thua thì cạo râu mép một năm, cậu thua thì để râu mép một năm," La Dật Dương nói, "Chơi không?"

"Tôi không biết đánh tennis." Khưu Dịch nói.

"Gì mà chán vậy," La Dật Dương tỏ vẻ không tin, quay đầu lại nói với Cố Vĩ, "Huấn luyện viên Cố, qua đánh một set đi."

Cố Vĩ bị anh ta nài nỉ đến hết cách, đành cởi áo khoác đứng lên.

"Đây là con trai của ông tổng mà cậu nói?" Khưu Dịch nhìn La Dật Dương và Cố Vĩ đang chơi bóng trên sân.

"Ừ," Biên Nam ngồi kế bên Khưu Dịch cười ha ha, "Dở hơi lắm phải không, lúc đầu nhìn anh ta tôi còn tưởng là mình tự rước phiền phức rồi chứ."

"Ngày nào anh ta cũng ở đây?" Khưu Dịch hỏi.

"Chừng nào nghỉ mới chịu về, không có gì làm đều tới đây, tới là kéo tôi chơi bóng..." Biên Nam nói phân nửa thì ngừng, quay đầu nhìn Khưu Dịch, bắt đầu cười.

"Cười ngu gì thế?" Khưu Dịch bị Biên Nam làm cho nhịn không được cười theo, "Tôi không có ghen."

"Thật sao?" Biên Nam vẫn còn cười.

"Thật mà, ít nhất bây giờ không có," Khưu Dịch cười nói, "Nếu bây giờ mà ghen thì tôi cũng quá không tin tưởng cậu rồi."

"Biết điều đấy," Biên Nam vỗ tay ra tiếng, quan sát hai người đang chạy trên sân một lát, thấp giọng nói, "Khó khăn lắm tôi mới thích một người như vậy, tôi thích cậu đến mức bản thân tôi cũng cảm thấy khó tin, có lẽ là do cậu thật sự quá tốt."

"Đang khen tôi đấy hả?" Khưu Dịch nhếch khóe miệng.

"Ừa." Biên Nam gật đầu một cách nghiêm túc.

Khưu Dịch nhớ tới thật lâu về trước, lúc mình cùng Biên Nam rời khỏi nhà mẹ cậu ấy, cậu ấy từng nói những lời này, khi đó cậu đã biết Biên Nam không tin vào tình yêu.

Vậy nên lời này đúng là khen thật.

Nhìn hai người kia đánh bóng trong chốc lát, Biên Nam đứng dậy, duỗi lưng một cái: "Chúng ta đi thôi, đi ăn cơm."

"Muốn tắm không?" Khưu Dịch cũng đứng dậy.

"Không tắm đâu, hôm nay tôi chưa từng đổ mồ hôi, về nhà tắm sau, chúng ta lo tranh thủ thời gian hẹn hò trước đi." Biên Nam nhún nhảy.

"Ừm." Khưu Dịch nói.

Biên Nam chào Cố Vĩ và La Dật Dương, dẫn Khưu Dịch ra khỏi sân bóng: "Cậu cảm thấy nơi này thế nào?"

"Môi trường làm việc khá tốt," Khưu Dịch nhìn xung quanh, "Bình thường có mệt không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...