Chương 72: Thiếu gia học cách tiết kiệm. Tiểu thư đi làm thêm.
Đôi lần Biên Nam muốn gọi hỏi Biên Hinh Ngữ xem nhỏ có chuyện gì, nhưng do dự một lát cuối cùng vẫn không gọi, quan hệ giữa cậu và Biên Hinh Ngữ không phải là dạng bình thường có thể hòa nhã gọi điện thoại trò chuyện với nhau.
Chuyện Biên Hinh Ngữ lén lút đến nhà hàng xin việc khiến Biên Nam hết sức phiền lòng, Khưu Dịch là bạn cậu, cả nhà ai cũng biết, Biên Hinh Ngữ thích Khưu Dịch cũng là chuyện cả nhà đều biết, bây giờ nhỏ bỗng nhiên tự ý chạy đến xin vào nhà hàng Khưu Dịch đang làm thêm, Biên Nam thật sự không biết người trong nhà sẽ phản ứng thế nào.
Cậu không dám nói với bố.
Ca huấn luyện buổi chiều không bận lắm, mấy cô bé lớp này không thích nói chuyện, chỉ cắm đầu luyện bóng, Biên Nam chỉ cần tập chung với bọn họ theo yêu cầu của Cố Vĩ là được.
Thế nhưng luyện tập chưa được bao lâu, ngay trước giờ giải lao, cậu hai nhà La tổng lại tới, tới là chạy thẳng vào sân của Biên Nam, đặt mông ngồi xuống cạnh Biên Nam.
Biên Nam nhìn anh ta một cái, không nói gì.
Cậu hai nhà La tổng tên La Dật Dương, Biên Nam nghe nói, La Dật Dương lớn hơn mình hai tuổi, đang học đại học năm hai, chỉ cần được nghỉ thì hầu như sẽ ngâm mình trong sân bóng ở Triển Phi.
Biên Nam vẫn cảm thấy với hàng râu kia, anh ta lớn hơn mình năm sáu tuổi, có điều mấy ngày nay râu đã bị cạo, có thể nhìn ra tuổi không lớn lắm.
"Nghỉ rồi à?" La Dật Dương hỏi.
"Ừ." Biên Nam trả lời.
"Qua bên kia đi," La Dật Dương chỉ sân trống kế bên, "Đánh với tôi mấy set."
"Tôi mệt," Biên Nam không nhúc nhích, trình độ của La Dật Dương chả ra làm sao, trước đó Biên Nam từng đánh với anh ta hai lần, chẳng thú vị gì, "Không muốn cử động."
"Không dám hả?" La Dật Dương đứng lên.
"Có gì mà không dám, anh thắng được tôi chắc," Biên Nam nói, cái tên La Dật Dương này hơi ngốc, thoạt nhìn có vẻ giỏi giang lắm, nhưng tiếp xúc vài lần mới biết không giống như bề ngoài, Biên Nam nói chuyện với anh ta cũng tùy tiện hơn, "Cho dù đánh trái tay hết anh cũng không thắng được."
"Xì," La Dật Dương khinh bỉ, "Vậy đánh trái tay hết nhường tôi đi."
"Hầy..." Biên Nam thở dài, đứng lên cầm vợt, "Mười phút thôi, lát nữa bên này còn phải huấn luyện."
"Biết rồi." La Dật Dương xoay người đi qua bên kia.
Chẳng có chút hồi hộp nào, trình độ của La Dật Dương so với người bình thường thì cũng khá, nhưng trước mặt Biên Nam chỉ có thể chạy theo bóng.
Mười phút sau, La Dật Dương gác vợt lên vai: "Thôi được rồi, không đánh nữa."
"Ờ." Biên Nam quay đầu định về sân bên kia tiếp tục tập với mấy cô bé.
"Ê, tôi nói này," La Dật Dương gọi Biên Nam, "Cậu học trường Thể thao?"
"Ừ." Biên Nam trả lời.
"Đánh tốt như vậy sao không theo tiếp? Cạnh trường bọn tôi là Học viện Thể thao, tôi thấy trình tennis của mấy người đó còn chẳng bằng cậu." La Dật Dương nói.
Biên Nam cũng không biết nên nói gì, sau khi tới đây thực tập không bao lâu, vấn đề này đã bị hỏi ba lần rồi, Thạch Giang hỏi, Cố Vĩ hỏi, giờ đến La Dật Dương cũng hỏi.
Đánh tốt như vậy sao không theo tiếp.
Ngoảnh lại nhìn thành tích thi đấu của mình, quả thật khá là tốt, nếu theo tiếp có lẽ sẽ tiến xa hơn, song tuy rằng cậu không biết mình thích cái gì, nhưng bản thân cậu vẫn rõ mình không thích tennis.
"Không thích tennis." Biên Nam buồn bực nói.
"Vậy cậu học tennis làm gì?" La Dật Dương hỏi.
Biên Nam quay đầu nhìn anh ta: "Không biết."
"Thật đáng buồn," La Dật Dương nói, "Thật đáng buồn."
Biên Nam nhìn vẻ mặt xót xa của anh ta mà buồn cười: "Định làm thơ hay viết văn đây?"
"Sống mà không có chí hướng, thật đáng buồn biết bao." La Dật Dương nhìn cậu.
"Má," Biên Nam tặc lưỡi, "Ai nói tôi không có chí hướng."
Trước đây có lẽ không có, giờ thì thật ra đã lâu cậu chưa nghĩ tới vấn đề này, nhưng tạm thời vẫn có mục tiêu.
Làm tổng huấn luyện viên như Thạch Giang.
Cố Vĩ rất hài lòng với cậu, mỗi lần kết thúc huấn luyện sẽ qua vỗ vai cậu: "Bạn nhỏ thông minh, có nhiệt huyết, tốt hơn..."
"Tốt hơn trợ lý cũ của anh nhiều." Biên Nam nói thay Cố Vĩ.
"Đúng thế," Cố Vĩ cười nói, "Lát về nhà hả? Hay là đừng về, hai chúng ta uống một ly đi."
"Phải về, em đã nói với bố sẽ về ăn cơm rồi." Vừa nghĩ đến về nhà, Biên Nam lại nhớ tới chuyện của công chúa phản nghịch Biên Hinh Ngữ, thế là không khỏi phiền muộn.
"Vậy để hôm khác, dù sao bây giờ ngày nào cậu cũng tới mà." Cố Vĩ cười cười.
"Được." Biên Nam cũng nhe răng cười.
Lương của thực tập sinh rất ít, không bằng phân nửa lương của nhân viên chính thức. Trong mắt Biên Nam, số tiền chưa đến hai ngàn đồng này quả thật có cũng như không, tiền tiêu vặt của cậu lúc còn đi học đã nhiều hơn nhiêu đây rồi, nhưng mà Khưu Dịch nói chi phí cơ bản trong một tháng của cả nhà ba người cậu ấy tốn cũng tầm đó.
Vì vậy Biên Nam định bụng thử xem mỗi tháng mình chỉ dùng khoản tiền lương này thì có thể sống nổi không, hiện giờ tan ca về nhà cậu toàn chen lấn trong tàu điện ngầm, nếu là trước đây, chỉ ra ngoài mua đồ ăn vặt thôi mà cậu cũng đón taxi.
Cảm giác chen lấn trong tàu điện ngầm vào giờ cao điểm chẳng dễ chịu gì cho cam, hông cậu bị cấn bởi cặp da của ai đó, trước mặt là một chị gái cứ xoay 180 độ, mới có một trạm mà đã xoay bốn lần nhưng vẫn chưa tìm được tư thế hợp ý, mái tóc bay lòa xòa vì tĩnh điện dính hết lên mặt cậu.
"Chị ơi," Biên Nam thật sự không chịu nổi nữa, "Chị cột tóc lên được không?"
"Sao thế?" Chị gái giật mình nhìn cậu.
"Em không muốn ăn phải tóc của chị nữa." Biên Nam bất đắc dĩ nói.
Chị gái ngẩn người, vội kéo tóc mình lên nhìn nhìn rồi sờ sờ, sau đó mới lục dây thun trong túi ra cột tóc lên.
Biên Nam vừa thở phào nhẹ nhõm thì tàu điện ngầm đến trạm, hành khách lập tức ùa ra cửa, Biên Nam thiếu kinh nghiệm, đứng gần cửa quá, chưa có cơ hội giãy dụa thì đã bị đoàn người đẩy luôn ra ngoài sân ga.
"Má!" Biên Nam sửng sốt, đợi đến khi cậu muốn quay lại chen lên tàu, trong tàu đã đầy người.
"Ê!" Biên Nam trơ mắt nhìn tàu chạy vào đường hầm, quả thật không biết nên hình dung tâm trạng lúc này của mình thế nào.
Đang buồn bực, di động trong túi reo lên, cậu móc ra xem, Khưu đại bảo.
"A lô!" Biên Nam nhấc máy.
"Sao hùng hổ vậy, dọa tôi giật cả mình." Khưu Dịch ở đầu bên kia cười cười.
"Cậu tan ca rồi à?" Biên Nam hỏi, nghe giọng của Khưu Dịch, lòng cậu dễ chịu hơn nhiều.
"Tan ca cái gì, đang sắp bận đây, tới giờ cơm tối rồi, tranh thủ còn rảnh gọi cho cậu," Khưu Dịch cười nói, "Đang ở đâu đấy?"
"... Trạm tàu điện ngầm, nửa đường bị đẩy xuống không lên lại được," Biên Nam nhắc tới lại tức mình, "Cậu nói xem tàu điện ngầm là cái quái gì vậy, giờ này mà vẫn còn một đống người đang chờ nó, lát nữa làm sao tôi lên?"
"Chen lên, bộ cậu tưởng đang ngồi taxi à? Giờ cao điểm muốn bắt taxi cũng phải giành, một vận động viên như cậu mà chen không nổi sao?" Khưu Dịch cười nửa ngày.
"Nhiều người quá..." Biên Nam đau đầu vô cùng, "Có con gái nữa, lát nữa đang chen liệu có ai gào lên đồ dê xồm không?"
"Thì cậu cũng gào lên," Khưu Dịch bắt chước giọng điệu của Biên Nam gào lên, "Đậu má đứa nào sờ mông bố đấy!"
"Má, cậu đúng là không biết xấu hổ." Biên Nam bật cười.
"Từ từ chen lên, sau này sẽ có kinh nghiệm," Khưu Dịch ngừng một chút, chắc là đang hút thuốc, "Cậu về nhà nhớ nói với bố cậu chuyện Biên Hinh Ngữ đó."
"Ầy, biết rồi, cậu gọi cho tôi chỉ vì vậy thôi à?" Biên Nam tựa vào cây cột bên cạnh.
"Tôi sợ cậu không nói." Khưu Dịch đáp.
Biên Nam im lặng, cậu thật sự không dám nói cho lắm.
"Tôi đã nói với cậu rồi," Thấy Biên Nam không trả lời, Khưu Dịch nói thêm một câu, "Chuyện này cậu nhất định phải nói, phải nói trước khi bố và dì của cậu biết chuyện, nếu không chúng ta sẽ trở thành tòng phạm, đến lúc đó bố cậu mà giận sẽ lây đến cậu, hiểu chưa."
"... Ài, hiểu rồi." Biên Nam thở dài, Khưu Dịch bao giờ cũng nghĩ sâu xa hơn cậu nhiều.
Chuyến tiếp theo, Biên Nam nhanh chóng chen vào đám người, nhào tới trước như kéo bè đánh nhau, đến khi bị kẹp giữa đám đông thì dễ thở rồi, chỉ cần chờ bị kéo theo vào trong như lúc nãy là được.
Cậu cố chen vào giữa, phòng hờ lát nữa tới trạm kế tiếp lại bị đẩy ra ngoài sân ga.
Đến trạm cuối cùng rồi xuống tàu, cậu có cảm giác quần áo trên người mình xoắn lại hết cả rồi.
Về đến nhà, bảo mẫu đang bận rộn trong nhà bếp, bố và dì đang nói chuyện trong phòng khách, Biên Hạo ngồi một bên xem TV,
"Sao vậy? Sao áo con rách rồi?" Dì thấy cậu liền đứng lên.
"A?" Biên Nam sửng sốt, cúi đầu mới phát hiện tay áo của áo khoác bị rách một lỗ, chắc là bị cặp da của ai móc trúng, cậu thở dài, "Con chen tàu điện ngầm về nhà."
"... Đúng là tự rước mệt vào thân mà." Bố cũng thở dài.
"Thì cũng như Hinh Ngữ đòi đi làm thuê thôi." Biên Hạo cũng thở dài theo.
Đối với việc hôm nay Biên Hạo không xỉa xói mình như mọi khi, Biên Nam hơi ngạc nhiên, nhưng lời này lại nhắc nhở cậu phải nói cho bố biết chuyện của Biên Hinh Ngữ, vì thế cậu gắng gượng nói một câu: "Bố, con có chuyện muốn nói với bố."
Bố theo cậu lên lầu, vào phòng cậu.
"Biên Hinh Ngữ về chưa?" Cậu liếc qua cửa phòng Biên Hình Ngữ đang đóng kín ở đối diện.
"Nó bảo sẽ về trễ, đi dạo phố với bạn, sao vậy?" Vừa nghe đến tên Biên Hinh Ngữ, bố lập tức căng thẳng.
Bạn thấy sao?