🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 71: Hôn nhau bị người nhìn thấy.

Hôm nay tuyết vẫn rơi suốt, cho nên Miêu Nguyên ăn mặc rất nhiều, khăn quàng cổ quấn quanh đầu, ngoài miệng còn bịt cái khẩu trang to đùng, nếu không phải cô nàng giật mình kéo khẩu trang xuống, Biên Nam thật sự không nhận ra nhỏ là Miêu Nguyên.

Mặc dù mới đây cậu rất khó chịu với việc Khưu Dịch có vẻ không muốn cho người khác biết quan hệ giữa hai người, nhưng đột nhiên quay đầu trông thấy nét mặt kinh ngạc của Miêu Nguyên, cậu bỗng dưng cảm thấy hoảng loạn, có lẽ là vì hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý, lại còn giữa ban ngày ban mặt ngay trong khu dân cư của người ta.

Tay của Miêu Nguyên vẫn còn giữ nguyên tư thế kéo khẩu trang, mắt trợn thật lớn.

"Miêu... Miêu?" Biên Nam cố gắng làm cho bản thân bình tĩnh trở lại, nhìn Miêu Nguyên.

"A," Nghe Biên Nam nói xong, Miêu Nguyên mới đáp một tiếng giống như vừa tỉnh ngủ, còn hơi lúng túng nhảy tại chỗ một cái, giơ cao chiếc túi trong tay, "Em... em mua bộ đồ mặc không vừa nên đi... đổi."

"Ồ," Biên Nam quay đầu lại nhìn Khưu Dịch, phát hiện tuy rằng khẩu trang của Khưu Dịch đã bị mình kéo xuống, nhưng khăn quàng cổ vẫn che nửa khuôn mặt, cùng với mũ ép thật thấp, nhìn lướt qua chưa chắc nhận ra là ai. Cậu thở phào nhẹ nhõm, đối với người không muốn cho ai biết như Khưu Dịch mà nói, bộ dạng này biết đâu sẽ giấu diếm được, "Đây là..."

Chẳng đợi Biên Nam phịa ra một người nào đó, Khưu Dịch đột nhiên kéo khăn quàng cổ xuống, lộ ra cả khuôn mặt, gật đầu cười với Miêu Nguyên: "Chào."

Chào ông nội cậu!

Biên Nam suýt nữa đã hét ra tiếng, cậu trừng mắt nhìn Khưu Dịch hồi lâu không nói nên lời.

"Chào!" Miêu Nguyên cũng vội vàng cười vẫy tay, "Là Khưu... Khưu Dịch ư, thật... trùng hợp."

"Khi nãy," Biên Nam cảm thấy bầu không khí lúc này rất quái dị, nhưng cậu vẫn nghĩ đến vấn đề mấu chốt nhất bây giờ, "Miêu Miêu, thì, khi nãy..."

"A, em sẽ không nói lung tung, không nói đâu," Miêu Nguyên lập tức liều mạng xua tay, "Không nói không nói đâu, đây là... việc riêng, không liên quan đến người khác."

"Cảm ơn." Khưu Dịch đứng một bên nói.

"Không có gì không có gì, nên mà," Miêu Nguyên cười lớn vài tiếng, "Ha! Ha ha! Ừ thì, em đi trước nha, em còn phải đổi quần áo mà, bái bai!"

Không đợi hai người nói tạm biệt, Miêu Nguyên đã xách túi quần áo túi xoay người chạy đi nhanh như chớp.

"Đậu má," Biên Nam cảm thấy lưng mình ứa mồ hôi lạnh, bèn đưa tay lau trán, "Chắc nhỏ ấy sẽ không nói ra đâu nhỉ?"

"Hẳn là không," Khưu Dịch chỉnh khăn quàng cổ lại, đeo khẩu trang lên lần nữa, thấp giọng nói, "Làm tôi sợ hết hồn."

"Tôi mới sợ hết hồn đây!" Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, Biên Nam kéo Khưu Dịch qua, "Mặt cậu bị che hết sao tự dưng lại kéo khăn quàng cổ xuống, rõ ràng trước đó nhỏ ấy đâu có nhận ra cậu!"

"Vậy cậu định nói ai, Vạn Phi à." Khưu Dịch nói, ho khù khụ vài tiếng.

"Nói ai cũng được, trong ký túc xá bọn tôi thiếu gì người có vóc dáng cỡ tôi, nói Tôn Nhất Phàm cũng được, thằng đó cũng trắng lắm, vả lại đâu nhất thiết phải nói là ai." Biên Nam cau mày.

"Cần gì chứ," Khưu Dịch vỗ vỗ vai cậu, "Đi thôi, ăn chút gì đi, ăn xong theo tôi đến bệnh viện."

"Không phải cậu không muốn để cho người khác biết sao." Biên Nam buồn bực nói.

"Ừ, đúng là.. không muốn," Khưu Dịch cười cười, "Nhưng mà cậu đã bị nhỏ ấy nhận ra rồi."

Biên Nam nhìn Khưu Dịch, mặc dù trên phương diện có sợ người ta biết hay không, cậu và Khưu Dịch một mực chệch tần số, nhưng lời này của Khưu Dịch vẫn làm cho lòng cậu ấm áp như muốn nhũn ra.

Thật Nhàm Chán vẫn không một bóng người như cũ, Biên Nam hoài nghi nếu không có mình và Khưu Dịch ghé qua, chắc cả tháng ông chủ cũng không đón được một người khách.

"Anh à," Lúc ông chủ bưng cà phê và bánh ngọt tới, Biên Nam gọi với lại, "Anh tên Dương Húc hả?"

"Ờ," Dương Húc đứng tại chỗ nhìn cậu, "Thực tập thế nào?"

"Khá tốt, à mà anh Dương," Biên Nam cười hỏi, "Có phải anh và huấn luyện viên Thạch quen thân lắm không?"

Dương Húc suy nghĩ một lát: "Không biết nữa."

"Ha," Biên Nam bật cười, "Có ai như anh không, chuyện này mà cũng không biết?"

"Có chứ, tôi không biết đây này." Dương Húc xoay người đi ra ngoài.

"Quen thân lắm phải không, điểm tâm sáng của Thạch Giang đều là bánh bà xã của tiệm anh," Biên Nam đuổi thêm một câu, "Chú."

"Muốn nói gì đây?" Dương Húc dừng bước.

Bình thường Biên Nam gọi anh, Dương Húc đều hờ hững, gọi chú thì có thể giả vờ trưng ra bộ mặt tươi cười, cậu cười ha ha: "Không có gì, chỉ là nhỡ sau này em làm sai gì đó, anh nhớ giúp em nói đỡ vài lời."

"Được, nhưng mà không dám đảm bảo hiệu quả," Dương Húc cười cười, đi ra ngoài, ra tới ngoài lại nói với vào, "Biết đâu nói xong cậu bị đuổi thẳng cổ luôn."

...

"Cậu uống sữa tươi nóng không?" Biên Nam cầm bánh bà xã cắn một miếng, nhìn Khưu Dịch, sắc mặt Khưu Dịch vẫn không tốt lắm, trông chẳng có tinh thần mấy, cậu đưa tay sờ mặt Khưu Dịch, "Bổ sung chút năng lượng và chất dinh dưỡng."

"Ở đây chắc không có đâu, đó giờ chỉ có cà phê và bánh bà xã thôi mà." Khưu Dịch nói.

"Để tôi đi hỏi thử." Biên Nam đứng lên, đi ra phòng tiếp khách.

Tới quen rồi cậu mới biết, Dương Húc bình thường không thấy bóng dáng toàn núp trong căn phòng bên cạnh quầy thu ngân để ngủ, cậu bước tới kêu to một tiếng: "Anh Dương, chú Dương, có sữa tươi nóng không?"

"Không." Dương Húc ở bên trong trả lời.

"Quán này của anh đổi tên thành Cà phê và Bánh cho rồi đi, có còn gì khác đâu," Biên Nam tặc lưỡi, tiện tay mở tủ lạnh nhỏ kế bên, lập tức nhìn thấy một hộp sữa tươi lớn bên trong, "Vậy mà nói không có!"

Dương Húc kéo cửa phòng, nửa sống nửa chết tựa vào khung cửa: "Đó là của tôi."

"Cho em mượn một ly đi," Biên Nam lấy hộp sữa tươi kia ra, "Ngày mai trả lại anh hai ly."

Dương Húc không để ý đến cậu, đóng cửa phòng lại.

Biên Nam tìm ly rót một ly sữa tươi, dùng lò vi sóng hâm nóng, đặt trước mặt Khưu Dịch: "Nếu không muốn ăn bánh bà xã, tôi ra ngoài mua chút gì cho cậu ăn nhé?"

"Không cần đâu," Khưu Dịch cầm ly uống một ngụm sữa tươi, nhéo nhéo tay Biên Nam, "Tôi không có khẩu vị, ăn bánh cũng được."

"Chắc không phải bị dọa đến mất khẩu vị chứ?" Biên Nam nhìn Khưu Dịch.

"Chưa đến mức đó," Khưu Dịch nở nụ cười, suy nghĩ một lát lại hỏi Biên Nam, "Cô bạn Miêu Miêu kia, chắc là thích cậu lắm."

"Tôi cũng thấy thế," Biên Nam nhe răng cười, "Cậu nhìn ra luôn à?"

"Ừ," Khưu Dịch gật đầu, "Hôm nay coi bộ nhỏ sẽ không dễ chịu gì."

"Vậy tôi có nên an ủi nhỏ không?" Biên Nam hơi do dự.

"Tôi chỉ nói vậy thôi." Khưu Dịch cầm bánh lên.

...

Ngồi trong Thật Nhàm Chán chốc lát, ăn xong bánh trái, hai người quyết định bây giờ đến bệnh viện. Biên Nam đặt tiền lên quầy thu ngân, gọi với vào phòng trong: "Anh Dương, tiền đặt ở đây, lo mà thu đi, đừng để lát nữa bị người ta lấy mất."

"Lấy đi lấy đi," Dương Húc ở bên trong lười biếng trả lời, "Cũng có ai đến đâu."

"Anh nghĩ thoáng quá ha..." Biên Nam tặc lưỡi vài tiếng, đi ra khỏi cửa.

Ra cửa rồi mới phát hiện tuyết rơi dày đặc, gió cũng thổi ào ào, tầm nhìn bị thu hẹp không ít, Biên Nam chạy một đoạn về phía trước, chặn một chiếc taxi ở cổng khu dân cư, chạy qua đón Khưu Dịch.

"Lạnh không?" Biên Nam ngồi ở ghế sau phủi bông tuyết trên mũ.

"Không lạnh," Khưu Dịch nói, đoạn nhích lại bên tai cậu nhỏ giọng nói, "Cậu phục vụ chu đáo đến mức tôi có cảm giác mình sắp mắc bệnh nan y vậy."

"Đừng nói bậy bạ," Biên Nam liếc xéo, "Tôi nói với cậu rồi, bị cảm là phiền nhất đấy, cậu còn bị ho nữa, không phục vụ chu đáo một chút sao được, tôi sợ đến lúc đó cậu lại vác bệnh đi dạy thêm hay làm thêm này nọ."

Buổi trưa có khá đông người ở bệnh viện truyền nước biển, ngồi trong phòng truyền dịch đợi cả buổi mới đến phiên Khưu Dịch, Lúc Khưu Dịch duỗi tay cho y tá ghim kim, Biên Nam mới phát hiện trên mu bàn tay Khưu Dịch bầm tím một mảng lớn.

"Sao lại thế này, mấy ngày nay đâu có ghim," Biên Nam giật mình, sau khi y tá ghim kim xong bỏ đi cậu mới hỏi một câu, Khưu Dịch da trắng, vết bầm này trông nổi bật một cách đáng sợ.

"Vẫn luôn vậy mà." Khưu Dịch thờ ơ nói.

"Cậu không nhấn đủ thời gian đúng không?" Biên Nam cau mày.

"Nhấn đủ rồi, từ bệnh viện về nhà mới bỏ ra," Khưu Dịch cười cười, "Bác sĩ nói chườm nóng một lát là ổn thôi."

"Tội nghiệp cưng quá," Biên Nam xoa tay Khưu Dịch, "Vậy có chườm nóng không?"

"... Quên mất rồi." Khưu Dịch nói.

"Vậy nhớ tôi là ai không?" Biên Nam nhìn Khưu Dịch.

"Nhớ chứ," Khưu Dịch cũng cười nhìn cậu, "Đại hổ tử phiền chết người."

Biên Nam cười ha ha nửa ngày: "Cậu mới là phiền chết người đó."

Sau khi Khưu Dịch hạ sốt, bệnh cảm không còn nghiêm trọng nữa, có điều vẫn còn ho khan.

Tuần này sẽ thi cuối kỳ, trước khi thi Khưu Dịch vừa ho vừa gọi điện thoại cho Biên Nam: "Dù sao cũng phải đọc sách, ít nhiều gì cũng nhớ được đôi chút, cố đạt tiêu chuẩn được không?"

"Má, bình thường thiếu gia đây cũng đạt tiêu chuẩn rồi!" Biên Nam không phục.

"Vậy cậu thi xong tôi sẽ chờ xem." Khưu Dịch nói.

Biên Nam bị lời của Khưu Dịch làm cho ngượng chín mặt, nếu nói đạt tiêu chuẩn, số lần đúng là không nhiều lắm, thông thường toàn được thi lại. Đối với học sinh có thành tích chuyên ngành tốt, yêu của của nhà trường cũng lơi lỏng hơn. Mỗi lần thi lại, Biên Nam lọ mọ một chút là có thể lết đến mức đạt tiêu chuẩn.

Bây giờ nghe Khưu Dịch nói vậy, hiếm lắm cậu mới cầm lên quyển sách đại cương mới toanh vài ngày trước khi thi.

Nhìn một lát đã đặt xuống, quay đầu giật sách của Tôn Nhất Phàm, trong phòng ký túc xá của bọn họ chỉ có thành tích của Tôn Nhất Phàm là coi được, cậu ta cũng là người duy nhất đánh dấu từng dòng trong sách.

Cầm sách của Tôn Nhất Phàm, Biên Nam cắn răng nhịn suốt bốn buổi tối, học được bao nhiêu thì chưa biết, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu ôn bài trước khi thi trong biết bao năm đến trường.

Thi xong chừng vài ngày đã có kết quả, Vạn Phi hết hồn: "Anh Nam!"

"Gì vậy?" Biên Nam nhìn phiếu thành tích của mình, trong lòng không dằn được cảm giác hưng phấn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...