🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 70: Hoàng tử ngựa đen đạp tuyết xuyên màn đêm đến thăm người yêu.

Khưu Dịch cảm thấy đầu mình vẫn còn nặng trịch, ngủ không yên giấc.

Trong lúc mê man, cậu chỉ cảm thấy cả người khó chịu, không biết rốt cuộc mình có ngủ hay không.

Tiểu Dịch...

Hô hấp của Khưu Dịch khựng lại.

Tiểu Dịch, mẹ muốn nhìn thấy vợ và con của con quá...

Xin lỗi, mẹ.

Tiểu Dịch, sao con còn bé tẹo thế này, mau lớn lên đi, mẹ muốn nhìn quá...

Xin lỗi.

Xin lỗi.

Mẹ, đừng nói nữa... con xin lỗi.

Bất luận lúc nào, bất luận trong trạng thái nào, chỉ cần nghĩ đến mẹ, theo sau nhung nhớ chính là đau đớn từng chút tràn ra, trái tim giống như bỗng dưng bị quất một cái, rét buốt từ bên trong cơ thể từ từ lan ra toàn thân, khiến cậu không có chỗ trốn cũng không chỗ núp, không rõ đây là hiện thật hay cảnh trong mơ.

Xin lỗi.

Dường như có ai đó nắm cánh tay cậu, còn vỗ nhẹ lên mặt cậu.

Khưu Dịch gắng sức muốn nhìn cho rõ.

Mẹ ơi?

Lúc Biên Nam nhảy xuống taxi chạy vào hẻm, tuyết đã bắt đầu rơi dày hơn, bầu không khí rét cóng.

Đến khi chạy vào sân, cậu trông thấy Khưu Ngạn mặc một chiếc áo bông nhỏ đang ngồi xổm trước cửa nhà chờ mình.

"Ây cục cưng!" Thấy vậy, Biên Nam vội chạy tới ôm nhóc, "Sao không chờ trong nhà? Trời lạnh thế này mà, tuyết rơi rồi kìa em không thấy sao?"

"Thấy ạ," Khưu Ngạn ôm cậu, "Bố cũng ngủ rồi, em sợ lúc anh gọi em sẽ đánh thức bọn họ."

"Tại anh tại anh," Biên Nam bế Khưu Ngạn vào nhà, nhỏ giọng nói, "Sớm biết thế mai anh mới tới, em mau đi ngủ đi, hôm nay em ngủ với ai?"

"Với bố, anh hai bị cảm sợ lây cho em, lẽ ra em đang ngủ," Khưu Ngạn cọ tới cọ lui trong lòng Biên Nam, "Lúc dậy đi tiểu thì nghe được điện thoại của anh."

"Vậy em tiểu chưa?" Mặc dù rất muốn ném thẳng Khưu Ngạn vào phòng bố Khưu, Biên Nam vẫn kiên nhẫn nhỏ giọng nói chuyện với Khưu Ngạn, thằng nhóc này hai ngày rồi không gặp cậu, cứ ôm ghì cổ cậu không chịu buông.

"Tiểu rồi, lạnh lắm," Khưu Ngạn cười nói, "Em lạnh run cả người, tiểu cũng cong vẹo luôn."

Biên Nam bật cười: "Có tiểu trúng giày không?"

"Không có nha." Khưu Ngạn cúi đầu cong chân lên kiểm tra giày của mình.

"Vậy đi ngủ đi," Biên Nam xoa mũi nhóc, lạnh ngắt, "Lát nữa anh tự về, ngủ ngon."

"Ngủ ngon," Khưu Ngạn hẳn là buồn ngủ lắm rồi, cuối cùng cũng chịu thả tay ra, "Nhớ phải đóng cửa sân luôn nha."

"Biết rồi, lo nhiều quá." Biên Nam cười cười.

Thấy Khưu Ngạn vào phòng bố Khưu rồi, Biên Nam mới bật dậy, rón rén đẩy cửa phòng Khưu Dịch.

Trong phòng vẫn còn sáng đèn, rọi vào tường trải ra một quầng sáng.

Khưu Dịch nằm nghiêng trên giường, lông mày nhíu chặt, gương mặt trắng nõn ửng đỏ.

Thấy Khưu Dịch như vậy, Biên Nam lập tức đau lòng. Trong mắt cậu, Khưu Dịch luôn rất mạnh mẽ, bất kể có chuyện gì cũng vĩnh viễn bình tĩnh và tỉnh táo, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt và mệt mỏi của Khưu Dịch khi bị bệnh.

"Ê," Biên Nam bước đến bên giường, cúi người nhìn Khưu Dịch, "Khưu đại bảo?"

Khưu Dịch không tỉnh, vẫn nhíu mày, trông chẳng dễ chịu chút nào. Biên Nam muốn sờ mặt Khưu Dịch, nhưng tay vươn ra lại vội rụt trở về, cậu chà xát hai tay một hồi cho ấm rồi mới lại vươn tới chạm nhẹ lên mặt Khưu Dịch.

"Khưu đại bảo à..." Biên Nam không biết nên gọi Khưu Dịch dậy hay cứ ngồi bên giường nhìn cậu ấy ngủ, cho nên giọng cũng không lớn lắm, nhưng gọi xong vài tiếng cậu vẫn quyết định gọi Khưu Dịch dậy, thế là cách chăn nắm tay Khưu Dịch, "Khưu đại ngốc?"

Khưu Dịch khẽ hừm một tiếng, lông mày nhíu càng chặt hơn.

"Này," Biên Nam vỗ nhẹ lên mặt Khưu Dịch, "Biên đại gia của cậu không để bụng chuyện lần trước tới thăm cậu đây, cậu mau mở mắt ra cười với gia một cái nào."

Khưu Dịch giật giật, mắt nhắm nghiền, không biết đang lẩm bẩm cái gì, nhưng Biên Nam vẫn nghe rõ hai chữ cuối cùng.

"... Mẹ ơi?" Khưu Dịch khẽ gọi.

Mẹ?

Biên Nam sửng sốt.

Khi cậu ở bên Khưu Dịch, tần suất từ 'mẹ' xuất hiện thấp đến nỗi có thể xem như không có.

Không thể đề cập quá nhiều tới mẹ Khưu Dịch, có lẽ vì sẽ gợi lên nỗi nhớ, chưa kể có lần lỡ miệng mắng đ*t mẹ mày còn bị Khưu Dịch đánh, mà mẹ Biên Nam thì... có cũng như không.

Vậy nên khi nghe Khưu Dịch trong lúc mê man thốt ra từ này, Biên Nam không biết nên phản ứng như thế nào, cậu cũng không ngờ Khưu Dịch lại thốt ra từ đó.

Mơ về mẹ à?

"Là tôi đây," Biên Nam gạt mớ tóc trên trán Khưu Dịch ra sau, "Tôi là Biên đại gia của cậu, đương nhiên nếu cậu muốn nhận tôi làm cha... nuôi, vậy cũng được."

"... Biên Nam?" Khưu Dịch mở mắt ra, giọng khàn khàn, còn mang theo âm mũi.

"Má, sao giọng cậu khản đặc vậy?" Biên Nam nghe mà giật mình, "Không phải Thân Đào đưa cậu đến bệnh viện rồi ư? Tại sao còn như vậy!"

"Hm," Khưu Dịch nhíu mày, chìa tay ra khỏi chăn vỗ lên cánh tay Biên Nam, "Không có gì, cậu đừng sốt ruột."

"Sao không sốt ruột cho được? Nghe sắp câm luôn rồi," Biên Nam tặc lưỡi, nhét tay Khưu Dịch vào trong chăn, "Đừng lộn xộn, lát nữa lại nặng thêm bây giờ."

"Giúp tôi rót miếng nước," Khưu Dịch rúc trong chăn, khàn giọng nói, "Chết khát mất."

"Đợi tí." Biên Nam xoay người chạy ra ngoài.

Lúc cậu rón rén cầm ly nước ấm trở về phòng, Khưu Dịch đã ngồi dậy, tựa ở đầu giường.

"Ơ, tôi đã bảo cậu đừng lộn xộn rồi mà?" Biên Nam bực dọc chỉ vào Khưu Dịch, "Có phải cậu nghĩ bị sốt thì hay ho lắm không?"

"Vậy tôi uống nước kiểu gì đây?" Khưu Dịch bất đắc dĩ.

"Rồi rồi rồi," Biên Nam đưa ly tới tay Khưu Dịch, "Mau uống rồi nằm xuống."

Khưu Dịch cúi đầu chậm rãi nhấp một hớp, nhìn Biên Nam: "Sao cậu lại chạy tới đây? Mấy giờ rồi?"

"Không biết, chắc hơn mười một giờ rồi," Nghe giọng nói khản đặc của Khưu Dịch, Biên Nam lại thấy cả người khó chịu, "Đừng nói chuyện với cái giọng vịt đực đó, nghe bực mình quá."

Khưu Dịch uống mấy ngụm nước, đặt ly lên tủ đầu giường, nằm xuống rúc vào trong chăn, không nói gì nữa, chỉ dùng chăn che nửa khuôn mặt, chừa ra cặp mắt nhìn Biên Nam.

"Gì mà nhìn tôi hoài vậy." Biên Nam bị Khưu Dịch nhìn mà xấu hổ, hôm qua còn chiến tranh lạnh, hôm nay lại đội gió đạp tuyết nhào tới thăm bệnh ngay trong đêm, quả là một tình lang tình sâu nghĩa nặng.

Khưu Dịch vẫn không nói gì, chỉ nhìn cậu.

"Cậu muốn bị đánh à?" Biên Nam trừng mắt chỉ vào Khưu Dịch, tiếp đó mới ngừng một chút, "À, là tôi bảo cậu đừng nói, được rồi, không nói thì không nói."

Khưu Dịch cười cười.

"Mắt cũng đỏ rồi này," Biên Nam nhích tới gần nhìn Khưu Dịch, cặp mắt của Khưu Dịch rất đẹp, nhưng bây giờ lại giăng đầy tơ máu, không biết do bệnh hay do ngủ không ngon, "Cậu nói xem cậu bị gì vậy, sao đột nhiên lại bệnh nặng thế này?"

"Cảm lạnh." Khưu Dịch cười, nói một câu.

"Sao lại bị cảm lạnh?" Biên Nam thở dài, "Cỡ như cậu thì phải cởi truồng chạy bộ mới cảm lạnh được..."

Khưu Dịch duỗi tay ra khỏi chăn, giơ ngón cái với cậu.

"Má, cậu cởi truồng chạy bộ thật à?" Biên Nam úp sấp bên mép giường, cười nói, "Tiếc là tôi không nhìn thấy."

"Muốn thấy hả?" Khưu Dịch sờ cằm cậu, "Bây giờ chạy cho cậu xem, dù sao cũng không mặc gì."

"Thôi đừng có lộn xộn," Biên Nam vội nhét tay Khưu Dịch vào trong chăn, sau đó ngẩn ra, "Không mặc gì?"

"Ừm." Khưu Dịch gật đầu nở nụ cười, nói chuyện có chút vất vả, "Mỗi khi khó chịu tôi thích ngủ khỏa thân."

"Hèn chi lại để nhị bảo ngủ với bố, sợ nó lăn qua lăn lại đá trúng bi chứ gì," Biên Nam ngẫm nghĩ một chút rồi nhích tới trước, nhỏ giọng nói, "Hây, tôi sờ cái nha?"

"Lỡ bị nhiễm lạnh thì sao." Khưu Dịch nhếch khóe miệng.

"Tôi... làm ấm trước," Biên Nam mở áo, đưa tay phải vào ấp trong ngực, lát sau lấy ra chạm lên má Khưu Dịch, "Ấm chưa?"

"Rồi," Khưu Dịch cười chịu thua, vén góc chăn lên, "Cậu muốn sờ chỗ nào?"

"Uầy, đừng hỏi vậy chứ," Biên Nam luồn tay vào trong chăn, "Cậu hỏi vậy muốn tôi trả lời thế nào đây? Sờ tiểu tiểu Dịch nhà cậu?"

"Má," Khưu Dịch cười, cười xong lại ho khan vài tiếng, "Làm gì mà đói khát vậy."

"Không biết nữa," Biên Nam nắm tay Khưu Dịch trong chăn, "Mẹ nó, mới hai ngày mà đã nhớ, nếu thật sự không để ý tới cậu, không ai hôn không ai sờ, cũng hơi bị tổn thất."

"Giận tôi à?" Khưu Dịch nhẹ giọng hỏi.

"Mới đầu giận lắm," Đầu ngón tay của Biên Nam vẽ một đường lên cánh tay Khưu Dịch, từ từ kéo đến lồng ngực, sau đó từ ngực đi xuống, dừng ở ngay bụng, "Nghĩ rằng tên này sao lại thế chứ, chán ngắt."

"... Xin lỗi." Khưu Dịch nói.

"Cũng không phải chuyện xin lỗi hay không, hai chúng ta không cần nói câu này," Biên Nam nhéo nhẹ bên hông Khưu Dịch, "Có lẽ vì hai chúng ta không suy nghĩ giống nhau, thật ra tôi... chỉ muốn xác nhận một chút."

"Tôi thích cậu, là thật." Khưu Dịch sờ tay Biên Nam.

"Này," Biên Nam tặc lưỡi, không khỏi bật cười, "Tôi nói bao nhiêu lần rồi, có thể nào đừng cướp lời không, chờ tôi hỏi rồi hẵng nói."

"Sốt choáng, lần sau sẽ chú ý." Khưu Dịch nói.

"Rốt cuộc cậu bị sao vậy, sao đột nhiên lại bị cảm, cảm rồi còn sốt nữa? Bây giờ tôi muốn cảm muốn sốt cũng không dễ." Biên Nam nhíu mày..

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...