🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 7: NHỊ BẢO VÀ ĐẠI HỔ TỬ

  Khưu Dịch cảm thấy hôm nay mình không nên đổi ca với người khác.

Đầu tháng sau là sinh nhật Khưu Ngạn, tuy rằng thời gian còn sớm, nhưng Khưu Dịch muốn tranh thủ thời gian rảnh đi mua quà trước, vì thế khi cô bạn cùng tổ nói muốn đổi ca, cậu lập tức đồng ý, định mua quà xong vừa lúc về nhà hàng.

Lúc rời trường, Thân Đào còn muốn đi cùng, nhưng Khưu Dịch không cho Thân Đào đi theo, giờ này học sinh trường Thể thao vừa huấn luyện xong, chắc đang lo ăn cơm nghỉ ngơi, hẳn là không đụng nhau.

Kết quả vừa đi tới trạm xe bus thì đụng phải Phan Nghị Phong.

Lúc nhìn thấy Phan Nghị Phong đi ra từ tiệm trà sữa bên cạnh, Khưu Dịch mắng thầm một câu trong lòng.

Cái thằng Phan Nghị Phong đúng là quá cố chấp, nếu dùng phần sức này đi theo đuổi con gái, có lẽ đã sớm bị người ta bắt đến đồn cảnh sát.

Phan Nghị Phong dẫn theo ba người, nếu có chuẩn bị, Khưu Dịch cũng chưa chắc chịu thiệt, nhưng hôm nay cậu đi tay không, cũng không muốn lãng phí thời gian, vì vậy chọn cách bỏ chạy.

Thi chạy với học sinh trường Thể thao, Khưu Dịch không có ưu thế gì, cậu vừa chạy vừa lia nhanh ven đường, muốn xem thử có thể tìm được cục gạch hay gậy gỗ gì đó không.

Chẳng qua không đợi Khưu Dịch tìm được thứ gì đó dùng được, Vạn Phi đã xông tới từ đằng trước.

"Mẹ kiếp." Đường chạy bị chặt đứt, Khưu Dịch đành phải xoay người đạp hai cái lên tường rào trường Thể thao, định bụng trèo vào trước rồi nghĩ cách thoát thân sau.

Khi đụng phải Biên Nam ở đầu tường đối diện, Khưu Dịch thật sự có chút bất ngờ, trong khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, Khưu Dịch thậm chí còn nghĩ mình có nên chào một tiếng hay không.

Nhưng nếu con đường trèo tường này cũng bị Biên Nam cản trở, hôm nay cậu sẽ gặp phiền phức.

Tư thế của Biên Nam không thuận lợi lắm, lúc nhảy xuống Khưu Dịch không có dùng quá nhiều sức, nhưng khi chạm đất vẫn nghe được tiếng trầm đục do Biên Nam té ngã tạo nên.

Khưu Dịch không quay đầu lại nhìn mà chạy thẳng về phía bãi tập của trường Thể thao, băng qua bãi tập nhảy ra khỏi tường rào là một con đường nhỏ, rất tối, hơn nữa địa hình tương đối phức tạp.

Chạy hết con đường nhỏ về tới cửa sau Vận tải đường thuỷ, phía sau đã không còn thấy truy binh.

Khưu Dịch gọi điện thoại cho Thân Đào: "Lái xe đạp của tao ra cửa sau đi."

"Cho người tới phụ đi!" Thân Đào nghe xong lập tức hét lên, "Tao dẫn người qua!"

"Không cần, không có ai cả," Khưu Dịch móc điếu thuốc ra, vừa định châm thì phát hiện chủ nhiệm lớp đi ra từ cửa sau, thấy điếu thuốc trên tay Khưu Dịch thì dừng bước, cũng không có nói gì, chỉ nhìn cậu chằm chằm, Khưu Dịch cười cười thả điếu thuốc vào túi quần, "Mau lấy xe tới đây, tao còn muốn đi mua đồ."

Sau khi chủ nhiệm lớp bỏ đi, Thân Đào mang theo vài người đẩy xe đạp của Khưu Dịch ra khỏi trường học: "Có phải mày tới bến xe bên trường Thể thao không."

"Ừ." Khưu Dịch gật đầu.

Quanh mấy trường học này có hai trạm xe bus, một cái mới mở gần trường Thể thao, một cái ở cửa Vệ giáo.

Học sinh Vận tải đường thuỷ đi bên nào cũng phải đi một đoạn đường, bình thường cho dù không đạp xe Khưu Dịch cũng không muốn chạy tới Vệ giáo chờ xe bus.

"Nếu không thì..." Thân Đào còn định nói gì đó, Khưu Dịch không đợi Thân Đào nói xong, vỗ vỗ vai cậu ta, nhảy lên xe lái đi.

Lúc Vạn Phi leo tường nhảy vào, đúng lúc Biên Nam vừa bò dậy từ dưới đất, hai người không nói năng gì, vừa nhảy bật dậy đã đuổi theo hướng Khưu Dịch bỏ chạy.

Nhưng khi đuổi tới tường rào bên kia, đã không còn bóng người nào nữa.

"Mẹ nó!" Biên Nam vô cùng căm tức, đạp cái cây bên cạnh một cái.

"Người đâu!" Phan Nghị Phong đuổi sát phía sau, chỉ vào Biên Nam gào to.

"Chạy rồi," Biên Nam tức giận nói, vốn dĩ đã bực bội vì bị té, bây giờ chả hiểu sao lại bị Phan Nghị Phong chỉ vào mũi mà chửi, phải nói là giận sôi gan, cậu liếc Phan Nghị Phong, "Ngài chạy chậm thêm tí nữa thì có mang theo ba con chó nghiệp vụ cũng không ngửi được mùi đâu."

"Mẹ kiếp mày nói cái gì!" Người của Phan Nghị Phong chạy tới lập tức nổi sùng, nói thế nào Phan Nghị Phong cũng đã nắm trùm ở trường Thể thao suốt ba năm.

"Tao nói cái gì hả, mẹ nó tao nói chuyện như thế mười mấy năm rồi mày mới quen tao ngày đầu à!" Biên Nam vứt lại một câu, xoay người định bỏ đi.

Vạn Phi đi theo sau Biên Nam, tay còn cầm túi đựng đồ ăn, xem chừng là mì thịt bò, nhưng mà có lẽ nước lèo đã đổ hết rồi.

Hai người đi chưa được hai bước, Biên Nam bị người nào đó ở đằng sau đẩy mạnh một cái, cậu quay đầu lại không thèm nhìn mà đấm thẳng một cú vào ngực người nọ: "Không để yên đúng không!"

"Muốn đánh nhau chứ gì?" Vạn Phi chỉ chỉ sân vận động, "Nếu không qua đó chờ bọn mày?"

Người đánh lén bị trúng một đấm chính là Chu Vĩ của lớp điền kinh, Chu Vĩ lảo đảo trợn mắt nhìn Biên Nam, vừa định nhào qua thì bị Phan Nghị Phong cản lại.

Quan hệ giữa Phan Nghị Phong và Biên Nam cũng không tính là tốt, lúc nhất trí đối phó với người ngoài thì cũng được, cho dù đấu tranh nội bộ vẫn có thể duy trì hòa bình ở mặt ngoài, Biên Nam mà nóng lên thì cứng mềm đều không ăn.

Chẳng qua cái chuyện mất mặt như để Khưu Dịch xông vào trường Thể thao chạy một vòng rồi trốn mất cũng cần tìm người để trút giận, nhưng không thể trút lên đầu Biên Nam vừa nãy còn cố gắng giúp đỡ.

Hai bên không nói gì nữa, sau một hồi im lặng, Biên Nam kéo Vạn Phi: "Đi thôi."

"Mày xem nè, với tính tình của Phan Nghị Phong, trong vòng ba ngày tới tao nhất định sẽ gặp phiền phức," Vạn Phi quay đầu lại nhìn một cái, dọc đường đi cứ mắng luôn mồm, "Đậu má, hôm nay ông mày dư hơi học theo Lôi Phong làm chuyện tốt giúp người ta xử Khưu Dịch!"

*Lôi Phong là một chiến sĩ của quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Lôi Phong được miêu tả như một công dân kiểu mẫu và quần chúng nhân dân được cổ vũ học theo lòng vị tha, khiêm tốn, và hết đời hiến dâng của Lôi Phong.

Biên Nam không nói chuyện, lấy cái túi trên tay Vạn Phi mở ra xem thử, đúng là mì thịt bò không có nước lèo, vừa nãy lăn qua lộn lại mà chưa vứt luôn cái túi đúng là làm khó Vạn Phi.

"Mày sao vậy, không phải nằm phè phỡn trong ký túc xá à, sao đột nhiên lại chạy ra đây? Lại còn..." Vạn Phi tặc lưỡi một cái, không nói tiếp nữa, "Mì thịt bò này lát nữa mày lấy nước sôi pha thêm gia vị của mì ăn liền ăn đỡ đi."

"Mày một đi không trở lại, tao ra xem không được à." Biên Nam buồn bực nói.

"Tao gặp phải Hứa Nhị nên trò chuyện đôi câu." Vạn Phi ngượng ngùng gãi gãi tóc, "Mày không sao chứ?"

"Ừ." Biên Nam sờ sờ lưng mình, lần này ngã chưa đến nỗi quá nặng, chỉ là hiện giờ trời không còn lạnh như trước nên ăn mặc hơi ít, lưng bị đá vụn ngổn ngang dưới đất cấn rất đau.

Bị người ta dùng một cánh tay hất ngã từ trên tường xuống đất, nghĩ tới là thấy cáu, Biên Nam cảm giác có một ngọn lửa nhỏ đang bốc lên từ trán mình, cậu giơ tay lau trán.

Bây giờ mất thể diện ở trước mặt ai Biên Nam cũng nhịn được, nhưng không thể là Khưu Dịch.

Tiên đoán của Vạn Phi hoàn toàn trật lất, trong ba ngày tới, Phan Nghị Phong không có tìm Vạn Phi gây rối.

Không ngoài ý muốn, Phan Nghị Phong đánh qua đánh lại một hồi, cuối cùng bộ dạng trông hệt như vừa chỉnh cằm thất bại từ Hàn Quốc trở về, căn bản không dám gây sự trong trường học nữa.

Sau vụ này, cơ hội để Biên Nam và Phan Nghị Phong chạm mặt nhau cũng ít đi. Tháng sau, những học sinh lớp tennis tham gia thi đấu xếp hạng ngày nào cũng phải ngâm mình trong sân tennis tình thương mến thương với ông Tưởng, mồ hôi đổ như mưa, mệt muốn lòi bản họng, ngay cả lên lớp ngủ gật cũng cảm thấy vất vả.

"Lâu rồi không có đi tiệm net." Vạn Phi ngồi trên lưng Biên Nam nói, giọng điệu nghe rất sầu não.

"Đi quái gì," Biên Nam đang ngồi dưới đất đè chân, vùi mặt xuống đầu gối, "Có phải mày lại tăng cân không?"

"Không," Vạn Phi đè xuống thấp hơn, thở dài, "Tao và Hứa Nhị vừa có chút hi vọng, chưa gì đã bị ông Tưởng bóp chết tươi."

"Trong đầu mày chỉ có mỗi Hứa Nhị," Biên Nam cong cong lưng, "Đứng lên đi."

"Đâu phải, chỉ có mày thôi." Vạn Phi cười hô hố.

Biên Nam đứng dậy, cử động tay chân một chút, những ai thả lỏng xong cũng rủ nhau đi ăn cơm, Biên Nam đang định cầm quần áo bỏ đi, ông Tưởng ở bên kia kêu to một tiếng: "Biên Nam đi đâu đấy!"

"Thôi xong." Biên Nam nói.

"Đi ăn cơm!" Vạn Phi cũng hô to một tiếng.

"Biên Nam đúng nửa tiếng nữa quay lại đây đánh trái tay!" Ông Tưởng kêu to.

"Má!" Biên Nam cắn răng nói khẽ.

Lực đánh trái tay của Biên Nam không đủ mạnh, ông Tưởng quan sát cậu luyện tập, những người khác đều được cho về, chỉ một câu Biên Nam ở lại, kế đó ném cậu cho trợ giảng và máy phát bóng.

Biên Nam không mấy hứng thú với việc nâng cao lực đánh trái tay và kỹ thuật của mình, cũng không hào hứng gì với việc huấn luyện, nói tóm lại cậu không có nhiệt tình với tennis.

Bố bảo tới trường Thể thao thì cậu tới, bảo cậu luyện tennis thì cậu luyện, qua vài năm ông Tưởng cảm thấy Biên Nam có tư chất phát triển, cho dù cậu không hào hứng lắm, nhưng ông Tưởng sắp xếp thế nào thì cậu luyện thế nấy...

Biên Nam nhìn quả bóng bay tới, trở tay đánh một cái, thật ra nghiêm túc mà nói, cậu cũng không biết mình có hứng thú với cái gì.

Thậm chí ngay cả nhiệt tình dành cho con gái cũng chỉ kéo dài hai ba tháng, cua được xong lại thấy không còn thú vị, cua không được giống như Trương Hiểu Dung cũng không còn thú vị.

Trợ giảng không có nghiêm khắc như ông Tưởng, đánh nửa giờ rồi cho Biên Nam nghỉ ngơi.

Vạn Phi ngồi chờ ở một bên, cầm di động của cậu lắc lắc: "Mới nãy có một số mày không lưu gọi tới, tao không có bắt máy giùm mày."

Biên Nam cầm di động nhìn lướt qua: "Điện thoại quấy rầy thôi, chúng ta đi."

Hai người vừa thu dọn đồ đạc đi ra sân bóng, điện thoại di động lại vang lên, vẫn là dãy số khi nãy.

"Điện thoại quấy rầy cố chấp thật," Vạn Phi sáp lại nhìn một cái, "Không quấy rầy thành công thì không chịu bỏ qua."

"A lô." Biên Nam nhận điện thoại.

"Anh ơi anh ăn cơm xong chưa?" Đầu bên kia truyền tới một giọng nói non nớt.

"Anh?" Biên Nam ngẩn người, "Nhóc gọi lộn số à?"

"Không có nha, anh cho em mượn 400 đồng..."  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...