Chương 67: Cuộc gặp gỡ thú vị
Biên Nam ngẩn người, nhìn một hồi mới nhận ra người kia là ai.
Cậu vô cùng kinh ngạc, đang há miệng chưa nói được lời nào, người nọ đã quay đầu nhìn huấn luyện viên Thạch, chỉ vào cậu: "Đây là thực tập sinh mà anh đang chờ?"
"Ừ," Huấn luyện viên Thạch liếc nhìn Biên Nam, "Hai người quen nhau?"
"Có thể xem là... quen." Biên Nam phục hồi tinh thần lại gật đầu, mặc dù cậu mất chút sức mới nhận ra đây là ông chủ của Thật Nhàm Chán, nhưng ngày thường hay đến đó chơi với Khưu Dịch, cũng có thể xem như quen biết, chỉ là cậu hơi bất ngờ với việc ông chủ biết tên mình.
"Đây là cháu trai tôi," Ông chủ vừa nói vừa phất tay, bước xuống bậc thang, "Anh nhớ chăm sóc nó đấy."
Huấn luyện viên Thạch không nói gì, xoay người đi vào trung tâm huấn luyện.
Biên Nam không rõ quan hệ giữa huấn luyện viên Thạch và ông chủ rốt cuộc tốt hay xấu, vì vậy cũng không dám nói nhiều, đi vào theo ông Tưởng.
Sân tập của Triển Phi rất lớn, cao cấp hơn sân bóng của trường Thể thao nhiều. Nhìn người người đứng trong sân bóng vung vợt tennis, chẳng hiểu sao Biên Nam cảm thấy hơi ngứa tay, muốn cùng vào đánh mấy nháy.
Huấn luyện viên Thạch dẫn cậu và ông Tưởng đến phòng làm việc ở đằng sau. Sau khi giới thiệu trạng huống của Biên Nam, ông Tưởng và huấn luyện viên Thạch lại trò chuyện đôi câu, cuối cùng mới vỗ vai Biên Nam: "Vậy trò theo huấn luyện viên Thạch đi, tôi về đây."
"Vâng." Biên Nam đáp lời.
Nhìn bóng lưng ông Tưởng rời đi, cậu có xúc động muốn nhào tới hét một tiếng anh hai anh dẫn em theo với... gương mặt thoạt nhìn còn nghiêm túc không biết gấp mấy lần ông Tưởng của huấn luyện viên Thạch khiến cậu cảm thấy áp lực vô vàn.
"Tôi dẫn cậu đi dạo trước," Huấn luyện viên Thạch nhìn đồng hồ, "Làm quen với hoàn cảnh một chút."
"Được ạ," Biên Nam gật đầu, "Phiền thầy rồi."
"Không có gì," Huấn luyện viên Thạch dẫn cậu ra khỏi phòng làm việc, "Bây giờ cậu cũng chưa phải thực tập sinh chính thức, không cần căng thẳng quá."
"Em..." Biên Nam xấu hổ gãi đầu, "Chỉ hơi căng thẳng xíu thôi."
"Huấn luyện viên Tưởng của cậu nói da mặt cậu dày lắm," Huấn luyện viên Thạch quay đầu lại nhìn Biên Nam, "Lại còn căng thẳng nữa à?"
"Phải xem... hoàn cảnh ạ," Đối với việc ông Tưởng giới thiệu mình với người khác như thế, Biên Nam không biết nói gì, "Bây giờ da mặt em rất mỏng, sau khi quen dần chắc sẽ dày thêm một chút..."
"Bên này là sân tư nhân, dành riêng cho hội viên, huấn luyện một kèm một," Huấn luyện viên Thạch chỉ vào mấy khoảnh sân ngoài văn phòng, "Cậu và Dương Húc quen thân lắm sao?"
Chủ đề của huấn luyện viên Thạch xoay chuyển quá nhanh, Biên Nam còn đang tiêu hóa câu trước, mất cả buổi mới kịp phản ứng câu sau không hề có gì liên hệ với câu đầu: "Dương Húc? Dương Húc là ai?"
"Chú... của cậu," Huấn luyện viên Thạch liếc Biên Nam một cái, dẫn cậu đi xuyên qua hành lang, chỉ vào sân tập ở bên kia, "Sân ở bên này tương đối nhiều, đều là sân công cộng, cũng có ca huấn luyện cố định."
"Ồ," Biên Nam bị kiểu nói chuyện mỗi câu mang hai nội dung của huấn luyện viên Thạch làm cho nhức cả đầu, "Chú của em?"
"Lúc thực tập cậu sẽ không trực tiếp theo tôi, tôi sẽ sắp xếp huấn luyện viên hướng dẫn cậu, chủ yếu là những ca huấn luyện ở bên này, công việc khá mệt đấy, nhưng mà muốn học thì đừng sợ mệt," Huấn luyện viên Thạch nói, "Ông chủ của Thật Nhàm Chán tên là Dương Húc."
"À... ồ," Biên Nam cũng không biết nên trả lời như thế nào, chẳng qua đến tận bây giờ cậu mới biết ông chủ của Thật Nhàm Chán tên Dương Húc, cậu vẫn ngầm cho rằng ông chủ tên Nhàm Chán, "Bình thường em hay tới đó uống cà phê."
"Tôi biết mà, chộp ai cũng bảo là cháu cậu ta." Huấn luyện viên Thạch khinh bỉ nói, ít ra lúc này không còn gộp chung hai đề tài nữa.
"Anh Thạch," Có người đi tới, chào hỏi huấn luyện viên Thạch, "Hôm nay không có ca trực à?"
"Tối nay lận, dẫn thực tập sinh đi dạo trước." Huấn luyện viên Thạch cười cười.
"Ơ hay," Người nọ dừng bước, nhìn sang Biên Nam, "Đích thân anh dẫn à, tiêu chuẩn cao nhỉ."
Biên Nam cười với người nọ, xem ra bình thường huấn luyện viên Thạch sẽ không dẫn thực tập sinh đi làm quen với hoàn cảnh, không biết là nể mặt ông Tưởng hay Dương Húc đây.
"Tôi định sắp xếp cho Cố Vĩ, nhưng cậu ta không có ở đây nên tôi dẫn người đi xung quanh trước." Nói xong, huấn luyện viên Thạch dẫn Biên Nam tới bên sân, "Cố Vĩ phụ trách hai ca huấn luyện nên bận lắm, đúng lúc dạo trước mới có trợ lý xin nghỉ, cậu vào thế chỗ đi."
"Vâng." Biên Nam nhìn những người đang huấn luyện trong sân, động tác của một vài người trông rất là chuyên nghiệp, coi bộ đã luyện tập khá lâu.
"Hôm nay cậu tự mình đi dạo, lát nữa tôi lấy chút tài liệu cho cậu xem trước," Huấn luyện viên Thạch nói, "Ngày mai là cuối tuần, hai ngày này nếu có thời gian thì cậu cứ qua đây, cụ thể thế nào Cố Vĩ sẽ nói cho cậu biết, bình thường khi nào rảnh cứ tới đây, không có thời gian thì cuối tuần hẵng tới, cuối tuần đông người, tới giúp một chút coi như làm quen với công việc."
"Được ạ." Biên Nam gật đầu, thế là cuối tuần đi tong rồi, tuy rằng cuối tuần cũng không có việc gì làm, nhưng vẫn thấy hơi tiếc nuối.
Huấn luyện viên Thạch lại dẫn cậu dạo quanh tất cả sân tập và phòng làm việc một vòng, sau đó quay về văn phòng lấy tài liệu cho cậu: "Thực tập sinh thường được sắp xếp đến phân bộ, huấn luyện viên Tưởng nói tố chất chuyên ngành của cậu không tệ, da mặt còn dày nữa, cho nên tôi xếp cậu qua bên tổng bộ, nhớ phải quý trọng cơ hội này."
"Cảm ơn huấn luyện viên Thạch," Biên Nam vội vàng nhận tài liệu, cậu thật sự nghĩ mãi cũng không hiểu rốt cuộc da mặt dày được tính là ưu điểm gì và có liên quan gì tới chuyện thực tập, chẳng qua phân bộ của Triển Phi đều nằm ở vùng ngoại ô, nếu xếp cậu đến phân bộ thì cậu khó mà đến được, vì vậy lại chèn thêm một câu, "Cảm ơn."
"Gọi anh Thạch đi, huấn luyện viên Thạch nghe nghiêm túc quá tôi không quen lắm," Huấn luyện viên Thạch nói, đoạn lấy ra một tấm danh thiếp đưa cho cậu, "Có vấn đề gì cứ gọi điện thoại cho tôi."
"Dạ anh Thạch." Biên Nam nhận danh thiếp ngắm nghía một chút, danh thiếp được in rất đơn giản, câu lạc bộ tennis Triển Phi, Thạch Giang.
Sau khi bàn giao những hạng mục công việc cơ bản, Biên Nam ra khỏi văn phòng của Thạch Giang, đi bộ đến cạnh sân tennis, tìm một băng ghế dài ngồi xuống, giở tài liệu ra bắt đầu xem.
Tài liệu toàn là giới thiệu về lịch sử, thành tích, phạm vi nghiệp vụ của Triển Phi, đọc chưa được hai dòng Biên Nam đã buồn ngủ, nhiều năm vậy rồi mà ngay cả chữ trong sách giáo khoa cậu cũng chưa bao giờ đọc kỹ.
Cậu lấy ra di động nhìn đồng hồ, bây giờ Khưu Dịch hẳn là tan học rồi, cậu gọi điện thoại qua.
"Sao rồi?" Khưu Dịch bắt máy rất nhanh.
"Uầy, bên tôi còn chưa reo mà cậu đã bắt máy," Vừa nghe giọng của Khưu Dịch, Biên Nam bỗng thấy lòng mình thêm kiên định, "Có phải nhớ tôi không?"
"Đang gửi tin nhắn cho cậu đây," Khưu Dịch cười cười, "Cậu đang làm việc hay là xong việc rồi thế?"
"Hôm nay chưa có gì làm, chỉ làm quen một chút thôi, cuối tuần tôi phải tới đây nhận việc của trợ lý cũ... à quên nói cậu nghe chuyện này, cậu đoán xem hôm nay tôi đụng phải người nào?"
"Biên Hạo." Khưu Dịch không nghĩ ngợi gì nói ngay.
"Má, cậu có thấy phiền không," Biên Nam bật cười, "Nếu thật sự là ổng thì tôi tức chết luôn rồi, tôi nói cho cậu nghe, tôi đụng phải ông chủ nhàm chán của quán Thật Nhàm Chán."
"Ổng?" Khưu Dịch cũng rất bất ngờ, "Cái kiểu lừ đừ ngắc ngoải của ổng mà cũng đánh tennis à?"
"Tôi không biết nữa, nhưng mà ổng quen với huấn luyện viên Thạch, cái vị huấn luyện viên dữ dằn mà ông Tưởng giới thiệu cho tôi đó," Biên Nam tặc lưỡi, "Tôi cũng không biết hai người bọn họ có thân nhau không nữa."
"Hôm nào tới hỏi là được chứ gì," Khưu Dịch ngẫm nghĩ, "Nếu thân thì, biết đâu chừng có thể giúp đỡ một chút."
"Thôi bỏ đi, tôi thấy ngày nào ổng cũng như chưa tỉnh ngủ, chẳng đáng tin cậy gì cả," Biên Nam cười cười, "Hôm nay còn nói với người ta tôi là cháu ổng, ai ngờ người ta hỏi cậu quen Dương Húc à, mẹ nó ngay cả Dương Húc là ai tôi cũng không biết..."
Khưu Dịch cười nửa ngày: "Ổng tên Dương Húc hả? Không phải Bông Liễu sao?"
"Nhưng mà ổng lại biết tên tôi nha, có phải kỳ lạ lắm không." Biên Nam cầm tài liệu vỗ từng cái lên đùi, nhìn một người trẻ tuổi đứng đập bóng đối diện máy phát bóng trong sân, tuy rằng đủ lực, nhưng mới đập vài cái mà động tác đã biến hình, người nọ lại hoàn hoàn toàn không phát hiện, tiếp tục thoả sức vung tay.
"Tôi phải đi hỏi xem ổng có biết tôi tên gì không." Khưu Dịch cũng tặc lưỡi một tiếng.
"Cậu tên Khưu đại bảo." Biên Nam cười nói, nhìn anh chàng còn đang đập bóng mà ngứa ngáy cả người, "Thôi không thèm nghe cậu nói nữa, tôi phải qua nói với người anh em kia một tiếng, tư thế này quá kỳ cục."
"Khi nào xong việc cậu nhớ gọi cho tôi," Khưu Dịch nói, "Tối nay tôi được nghỉ không cần đến nhà hàng, cậu qua nhà tôi ăn đi?"
"Ừm, tôi muốn ăn cơm chiên trứng." Biên Nam lập tức cảm thấy tâm tình cực tốt.
"Này, anh bạn," Cậu cúp điện thoại, nhìn thêm hai phút rồi mới đứng lên đi tới bên sân bóng hô to, "Dùng sức vai ấy!"
Cái vị đang chơi bóng đập thêm hai phát nữa, sau đó từ từ quay đầu lại nhìn lướt qua bên này, bực dọc hỏi: "Cậu là ai?"
Sau khi người nọ xoay mặt lại, Biên Nam mới thấy rõ đối phương cũng cỡ tuổi mình, nhưng giữ lại chòm ria mép trông rất dở hơi.
Biên Nam cười nói: "Ban đầu anh đánh tốt lắm, mấy phát sau chỉ dùng cánh tay..."
"Tôi hỏi cậu là ai?" Người nọ ngắt lời cậu, nhíu mày hỏi tiếp.
"Tôi... chỉ đi ngang qua." Thấy người nọ tỏ ra khó chịu, Biên Nam xoay người định đi.
"Đi ngang qua mà cậu mở miệng nói hay quá," Người nọ vỗ lên lưới một cái, "Qua đây qua đây, hay là cậu cho làm mẫu cho tôi đi? Xem thử cậu giỏi cỡ nào?"
Biên Nam quay đầu lại nhìn người nọ, thành thật mà nói, ở trường Thể thao nhiều năm như vậy, chưa từng có người nào nói chuyện với cậu như thế, dù là đánh nhau hay là tennis, chưa hề có ai nghi ngờ kỹ thuật của cậu.
Đột nhiên bị mỉa mai bởi một người lạ với kỹ thuật đánh bốn năm phát đã biến hình mỉa mai, Biên Nam rất tức giận, nhưng cậu vẫn nhịn xuống, không trả lời, cầm tài liệu chuẩn bị bỏ đi.
"Chạy cái gì, không có bản lĩnh thì đừng bày đặt dạy đời lung tung." Người nọ ở đằng sau nói thêm một câu, câu này nói rất lớn tiếng, vài học viên và huấn luyện viên ở sân tập kế bên đều nhìn sang đây.
Biên Nam dừng bước, đứng đưa lưng về phía người nọ chừng hai giây, đoạn ném tài liệu trong tay lên ghế, xoay người đi tới bên lưới: "Làm mẫu thế nào?"
"Tôi đánh thế nào cậu đánh thế nấy, dám không?" Người nọ chỉ chỉ máy phát bóng, vẻ mặt khinh thường.
Biên Nam không mở miệng, đi vòng qua bên cạnh tiến vào trong sân: "Đưa vợt cho tôi."
Người nọ ném vợt, Biên Nam chụp lấy, xoay xoay vợt trong tay, vợt không tệ, nhưng kỹ thuật của người này và chất lượng vợt không cùng một đẳng cấp.
Bạn thấy sao?