🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 66: Khưu Dịch có tâm sự khó nói

  Khưu Dịch không biết tại sao mình lại nói xin lỗi, vì thái độ với Biên Nam hay vì chính bản thân cậu cũng không tài nào giải thích được suy nghĩ của mình.

Cậu cũng không biết Biên Nam sẽ hiểu lời xin lỗi này như thế nào.

Đôi khi Biên Nam vô tâm thật đấy, nhưng đôi khi lại rất tinh tế, Khưu Dịch không dám chắc Biên Nam có cảm nhận được gì không, nhưng bây giờ cậu không có cách nào mở miệng hỏi.

Nghe Khưu Dịch nói xin lỗi xong, Biên Nam chỉ im lặng một hồi, dùng trán dụi lên ngực cậu, nói một câu: "Hôm nay cậu xin lỗi mấy lần rồi."

"Vậy sao?" Khưu Dịch nói.

"Ừ." Biên Nam xoa nhẹ lên lưng Khưu Dịch, đẩy Khưu Dịch ra, ngả người xuống chiếc giường phía sau, "Tôi chợp mắt chút, buổi chiều còn hai học sinh nữa phải không?"

"Phải," Khưu Dịch cười cười," Cậu..."

"À đúng rồi, áo," Biên Nam bật dậy, cởi áo trên người rồi nằm lại xuống giường, kéo chăn qua đắp lên, "Lúc cậu đi nếu tôi chưa dậy, cậu nhất định phải gọi tôi, cậu mà dám đi một mình không gọi tôi, coi chừng tôi xử cậu."

"Ừ." Khưu Dịch nói.

Không biết có phải Biên Nam buồn ngủ thật hay không, nhắm nghiền mắt rồi không nói gì nữa, cũng không nhúc nhích nữa.

Khưu Dịch đứng bên giường hai mươi phút, nghe tiếng hít thở đều đều xác thật là cậu đã ngủ mới nhích chân, cầm gói thuốc lá ra khỏi phòng.

Khưu Ngạn vẫn không nhịn được chạy vào phòng bố, nhóc đeo khẩu trang ngồi cách bố hai mét, không biết hai người xem chương trình TV gì mà cười rất vui vẻ.

Tiếng cười giòn tan của Khưu Ngạn rất có sức lan tỏa, Khưu Dịch cũng nhịn không được nhếch miệng muốn cười theo.

Gió trong sân khá lớn, Khưu Dịch châm thuốc rồi lấy ghế ngồi xuống bên chân tường.

Nếu người nhà biết chuyện thì không cần căng thẳng như vậy nữa.

Câu nói vô tình của Biên Nam cứ quanh quẩn trong đầu cậu.

Không thể.

Không được.

... Không dám.

Khưu Dịch hít một hơi thuốc.

Cậu thích Biên Nam, điều này không cần xác định nữa.

Nhưng mà trong lòng cậu, tình cảm này cũng như phản bội mẹ mình vậy, chèn ép cậu tới mức thở không nổi.

Gần đây số lần mơ thấy mẹ ngày càng nhiều.

Lần nào cũng làm cậu tay chân lạnh ngắt choàng tỉnh giữa đêm khuya.

Thậm chí trạng thái mơ thấy mẹ từ nhung nhớ trở thành giật mình tỉnh giấc cũng khiến cậu đau khổ.

Xin lỗi, mẹ.

Xin lỗi, Biên Nam.

Xin lỗi...

"Anh hai," Khưu Ngạn không biết chạy ra sân từ lúc nào, nhóc đang nhíu mày nhìn anh mình, nhỏ giọng nói, "Anh lại hút thuốc."

"Em muốn đi tiểu?" Khưu Dịch ngậm điếu thuốc nhìn nhóc.

"Vâng ạ," Khưu Ngạn chạy đến trước mặt Khưu Dịch, "Đừng hút nữa."

"Em đi tiểu đi, tiểu xong ra anh sẽ tắt thuốc." Khưu Dịch nói.

"Tâm trạng của anh không tốt hả?" Khưu Ngạn vừa chạy đến nhà vệ sinh vừa hỏi.

"Sao?" Khưu Dịch sửng sốt, không phải tâm trạng không tốt mà là trong lòng có chút chuyện thôi, chẳng lẽ rõ ràng đến mức học sinh tiểu học cũng nhận ra?

"Bình thường em nói anh đừng hút thuốc anh sẽ ném đi ngay." Khưu Ngạn chạy vào nhà vệ sinh.

Khưu Dịch nhìn điếu thuốc trong tay, mỉm cười dụi thuốc, ném vào thùng rác.

Khưu Ngạn đi vệ sinh xong lại chạy về phòng bố, Khưu Dịch vào theo: "Em buồn ngủ thì lên giường bố ngủ đi."

"Vâng ạ." Tuy rằng Khưu Ngạn không muốn, nhưng hiển nhiên đồng đồ sinh học không phối hợp, nhóc cởi áo nằm úp sấp lên giường.

"Buổi chiều đại hổ tử có theo con đi dạy thêm không?" Bố giảm nhỏ tiếng TV, hỏi.

"Có, dù sao cậu ấy cũng không có gì làm." Khưu Dịch nói.

"Có phải nó cũng muốn làm gia sư không," Bố Khưu suy tư, "Hay là con giới thiệu học sinh cho nó đi."

"Thôi, bố thấy bình thường cậu ấy có giống học sinh đạt tiêu chuẩn không?" Khưu Dịch cười nói.

Bố ngẫm nghĩ một lúc rồi cười: "Không giống lắm, nhưng nó rất thông minh."

"Không dùng đúng chỗ," Khưu Dịch chỉnh lại chăn lông trên đùi bố, "Một khi có đường lui, bất luận có bằng lòng chấp nhận đường lui đó hay không, con người sẽ không dốc hết sức, từ nhỏ đến lớn chắc cậu ấy chẳng bao giờ nghĩ đến việc này."

"Con không có đường lui sao?" Bố Khưu liếc nhìn con trai.

"Lui về đâu đây, về chỗ bố à?" Khưu Dịch cười nói, "Rồi ôm nhau chết đói."

"Này này," Bố búng trán cậu, ho khan vài tiếng, "Con chê bố con mà không nể nang gì hết."

"Mấy hôm nay có phải bố ngủ trễ lắm không," Khưu Dịch nói, "Cứ ho mãi, bây giờ trời đang lạnh, bố đừng làm con lo lắng."

"Ừ, biết rồi, bố sẽ chú ý." Bố gật đầu.

Nói thêm vài câu với bố, Khưu Dịch nghe được tiếng chuông điện thoại của Biên Nam trong phòng khách.

Biên Nam ngủ say như vậy chắc không nghe thấy, Khưu Dịch do dự một chút, bước ra phòng khách xách balô của Biên Nam lên, thò đầu vào phòng: "Biên Nam, cậu có điện thoại nè."

Biên Nam chui cả nửa mặt vào chăn, vẫn không nhúc nhích.

Khưu Dịch đợi một lúc, điện thoại vẫn cứ reo, cậu đành móc điện thoại trong balô ra.

Miêu Miêu.

Khưu Dịch cảm thấy tên này quen quen.

Miêu Miêu?

Thả điện thoại vào balô xong cậu mới sực nhớ, hôm đi BBQ Hứa Nhị từng nhắc tới cái tên này.

Những số lưu trong danh bạ điện thoại cũ của Biên Nam, Khưu Dịch vẫn còn nhớ rõ, tên con gái hầu hết đều dùng biệt danh, không có tên nào đàng hoàng, đây là lần đầu tiên cậu thấy một số chẳng những có tên mà dường như còn là tên thân mật.

Khưu Dịch vào phòng, ngồi bên giường, nhìn sườn mặt Biên Nam.

Đột nhiên có chút cảm khái, cũng có chút áp lực khó nói thành lời.

Chắc hẳn mười năm trước Biên Nam chưa bao giờ nghĩ đến bốn chữ đồng tính luyến ái, càng chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày sẽ nảy sinh gì đó với một đứa con trai.

Nếu như không có mình...

Có lẽ cậu ấy sẽ đi theo quỹ đạo trước nay, tìm được cô gái mà cậu ấy thật sự thích.

Có lẽ là cô gái nào đó khiến cậu ấy lưu tên trong điện thoại bằng tên thân mật.

......

Nghĩ tới những điều này, Khưu Dịch bỗng nhiên cảm thấy người mình đổ mồ hôi lạnh.

Khưu Dịch à có phải mày quá xúc động rồi không.

Thừ người nhìn Biên Nam không biết bao lâu, cũng không biết đầu óc đang nghĩ gì, điện thoại trên bàn "đinh" một tiếng, là nhắc nhở giờ dạy thêm buổi chiều, lúc này Khưu Dịch mới động đậy, đưa tay lấy điện thoại qua xem.

"Biên Nam," Khưu Dịch nhấc chân tới bên giường, cách chăn đá Biên Nam, "Dậy đi."

Biên Nam không nhúc nhích, Khưu Dịch đá thêm mấy cái, Biên Nam mới hơi miễn cưỡng lầm bầm xoay người, tiếp tục nằm yên.

Khưu Dịch đứng lên, bước đến nói khẽ bên tai cậu: "Tôi đi à."

"Ớ?" Biên Nam mơ màng lên tiếng, mở mắt ra, lẩm bẩm, "Có tin ông đây xử cậu không."

"Mười lăm phút nữa phải đi, nếu không sẽ trễ," Khưu Dịch hôn lên chóp mũi đối phương, "Dậy nào."

"Ừ," Biên Nam tỉnh dậy xem như nhanh chóng, nói dậy là hất chăn bật dậy, thu dọn gọn gàng trong hai phút, cậu liếc mắt nhìn Khưu Dịch, "Cậu không ngủ một chút à?"

"Không, tôi không buồn ngủ," Khưu Dịch ra khỏi phòng, "Vừa rồi có người gọi cho cậu."

"Ai thế?" Biên Nam nhảy bước nhỏ theo sau, tiện tay giật khăn của Khưu Dịch chạy ra sân rửa mặt, vừa rửa vừa hít hơi, "Má... shh... lạnh quá..."

"Tôi có xem thử, tên là Miêu Miêu," Khưu Dịch nói, "Trong nhà bếp có nước ấm."

"Không cần, giờ tỉnh rồi," Biên Nam tắt nước, hất đầu nhíu mày, "Đẹp trai không?"

"... Đẹp quá đi." Khưu Dịch dẹo giọng nói.

"Đồ ngốc." Biên Nam cười nửa ngày.

Lúc hai người ra trạm xe bus, Biên Nam lấy di động gọi lại cho Miêu Nguyên: "Buổi trưa anh ngủ, tìm anh có gì không?"

"Mẹ ơi," Đầu bên kia là giọng nói kinh ngạc của Miêu Nguyên, mang theo mấy phần xấu hổ, "Nam thần gọi lại cho con kìa, bất ngờ quá!"

"Hay là em uống miếng thuốc trước đi." Biên Nam nói.

"Thật ra cũng không có gì, thì là, từ khi anh bị thương đến nay em chưa hỏi thăm lần nào, định gọi hỏi thăm chút thôi." Miêu Nguyên cười nói.

"Lành từ lâu rồi, bây giờ mới hỏi có phải hơi muộn không." Biên Nam cười.

"Uầy, thì tại người ta ngại mà, với cả lúc đó có một đống bạn tới hỏi thăm anh còn gì, sợ anh ứng phó không nổi nên em mới lùi ra sau xếp hàng." Giọng Miêu Nguyên nghe có vẻ xấu hổ nhưng rất biết nói chuyện.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...