🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 65: Nghe Khưu Dịch giảng bài

Sáng sớm Biên Nam bọc chăn đang ngủ bù, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng la của Vạn Phi: "Hô hô! Hô hô hô! Tuyết rơi rồi!"

"Uầy..." Biên Nam kéo chăn qua trùm đầu, cậu buồn ngủ muốn chết.

Tối qua sau khi Khưu Dịch tan tầm, hai người gọi điện thoại tâm sự hơn một tiếng, đến gần hai giờ sáng mới cúp điện thoại. Khưu Dịch có ngủ liền hay không cậu không biết, còn cậu thì ngẩn tò te cả buổi mới chịu ngủ, hiện tại mới hơn năm giờ sáng quả thật là thời gian buồn ngủ nhất.

"Đừng uầy, dậy đi," Vạn Phi đập chăn của Biên Nam mấy cái, đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, "Năm nay tuyết rơi muộn ghê, sắp mùng một rồi."

"Ông Tưởng không thông báo nghỉ chạy bộ sao? Tuyết lớn vậy mà." Tôn Nhất Phàm bọc chăn ngồi trên giường.

"Đừng vọng tưởng, hai hôm tuyết lớn năm ngoái chúng ta cũng phải chạy bộ như thường đấy thôi." Chu Bân rúc trong chăn nói.

"Đúng rồi! Hôm đó anh Nam còn ngã như chó gặm phân." Nghĩ tới đó, Vạn Phi cười phá lên.

*ngã như chó gặm phân: ý nói ngã dập mặt xuống đất, giống như con chó cúi đầu xuống gặm phân.

"Mày mới gặm phân ấy," Biên Nam vén chăn ngồi dậy, chỉ vào Vạn Phi, "Mày đó lúc trượt té cứ phải tông vào mông người ta, bị mày tông như vậy mẹ nó ai mà đứng nổi."

"Tao đã cố gắng kiềm chế, chưa giật quần mày xuống là may lắm rồi," Vạn Phi cười nói, với tay đẩy hé cửa, "Bọn mày mau lên đi..."

Gió bắc bất thình lình thổi vào từ khe cửa, giường của Biên Nam rất gần cửa sổ, cậu thậm chí có thể nghe được tiếng gió rít, cả bọn đồng loạt rú lên: "Đậu má!"

Bị Vạn Phi giày vò như vậy, ai nấy cũng tỉnh giấc, trở thành phòng ký túc xá rời giường tích cực nhất trong dãy hành lang.

Vừa ra khỏi tòa ký túc xá, Biên Nam lấy di động ra, gọi điện thoại cho Khưu Dịch.

Bên kia, Khưu Dịch coi bộ mới vừa dậy, giọng nói xen lẫn giọng mũi mơ màng: "Gì thế?"

"Tuyết rơi rồi," Biên Nam bật người nhảy về phía trước, "Lạnh quá."

"Ừm, tôi biết, bốn giờ rưỡi nhị bảo từng hét một lần," Khưu Dịch cười cười, "Cậu phải đi chạy bộ à?"

"Ừ đúng, tôi ra cửa rồi," Biên Nam kéo phecmơtuya lên đến đầu, "Vừa buồn ngủ vừa lạnh thiệt chịu không nổi luôn."

"Tôi cũng buồn ngủ," Khưu Dịch ngáp một cái, "Nhị bảo bị cảm, suốt đêm cứ ngáy vào tai tôi."

"Nhị bảo bị cảm?" Biên Nam nhíu nhíu mày, "Cần phải tăng cường tố chất thân thể của nó, chôn tôi trong đống tuyết hai ngày tôi cũng không bị cảm."

"Phải rồi," Khưu Dịch bật cười, "Đông chết cậu luôn, khỏi có cơ hội bị cảm."

Hai người tùy tiện trò chuyện đôi câu, Biên Nam cúp điện thoại, theo đội ngũ chạy bộ ra khỏi cổng trường.

Chạy quanh trường học chưa được hai vòng, tuyết đã rơi dày đến độ mọi người hết thấy đường, gió cũng thổi rất dữ dội, không ngờ trận tuyết đầu tiên của năm nay lại tàn bạo như thế.

"Nè, anh Nam," Nón của Vạn Phi kéo thấp đến mức sắp che cả mắt, "Ba ngày nghỉ Nguyên đán, mày định làm gì?"

"Nghe giảng bài." Biên Nam nói, vừa hé miệng liền rót gió vào bụng.

"Nghe giảng bài?" Vạn Phi ngẩn người, hạ giọng, "Giảng cái bài gì, không đi chung với Khưu Dịch sao?"

"Nghe Khưu Dịch giảng bài." Biên Nam thở dài, hôm qua vì chuyện này mà hai người mới trò chuyện lâu như vậy.

Trong khái niệm của Biên Nam, ngày nghỉ dùng để chơi bời, Khưu Dịch thì ngược lại, ngày nghỉ chỉ dùng để kiếm tiền. Khưu Dịch đã xếp lịch cho ba ngày nghỉ Nguyên đán, đến ngày lễ, bên nhà hàng vô cùng bận không xin nghỉ được, học sinh lớp 9 vốn dĩ cũng không có ngày nghỉ gì đáng nói, tất cả dồn lại vào mấy ngày đó...

"Xin lỗi," Giọng Khưu Dịch nghe rất áy náy, "Tôi chưa suy nghĩ chu toàn."

"Xin lỗi cái gì chứ," Nghe Khưu Dịch nói vậy, trong lòng Biên Nam nhất thời không dễ chịu gì, hoàn cảnh của cậu và Khưu Dịch khác nhau, xin nghỉ mà cũng vất vả như thế, "Dù sao muốn gặp mặt lúc nào cũng được mà, đâu thiếu gì mấy ngày này."

"Hay là để tôi bỏ bớt một cái..." Khưu Dịch suy nghĩ.

"Đừng đừng đừng," Biên Nam càng áy náy hơn, cuối cùng cắn răng nói, "Nếu không tôi theo cậu đi dạy kèm?"

Kết quả của cuộc thảo luận chính là Biên Nam và Khưu Dịch cùng đi dạy kèm cho học sinh.

Dở hơi ghê.

Chẳng qua Biên Nam cảm thấy, như vậy còn thú vị hơn là trốn trong ký túc xá hoặc về nhà hoặc theo đám bạn học ra ngoài quậy.

Cậu cũng rất muốn xem thử dáng vẻ nghiêm trang của Khưu Dịch khi dạy kèm trông thế nào.

Thật ra đối với việc ngày nghỉ có thể cùng đi chơi với Khưu Dịch hay không, cậu cũng không để bụng lắm, dù sao đi đâu cũng toàn đi hai người, đi dạo phố đi xem phim ăn bữa cơm, có khác gì bình thường đâu.

Nếu muốn đi chơi theo nhóm, vậy thì phải buông bỏ rất nhiều thứ, ví dụ như tranh thủ nắm nắm tay sờ sờ hông vân vân và vân vân...

Nghĩ tới những việc này, Biên Nam lại thấy buồn bực.

Tối tuần trước, mấy thằng trong ký túc xá chuồn ra ngoài đi hát karaoke. Mặc dù chỉ là một tiệm dởm đời bên cạnh trường học, âm thanh hay khung cảnh đều rặt vẻ quê mùa, nhưng như vậy cũng không ảnh hưởng Vạn Phi và Hứa Nhị tay nắm tay cùng hát tình ca, hai người nhìn nhau hát thiếu điều sáp lại vừa hôn vừa hát nữa thôi.

Mỗi khi nhìn thấy cảnh tượng này, Biên Nam lại phiền lòng, ở trên đường gặp phải những cặp tình nhân, cậu cũng phiền lòng nốt.

Phiền lòng!

May là lòng cậu lớn.

Loại phiền lòng này lần nào cũng do nghĩ tới hoặc nhìn thấy mới xuất hiện.

Qua vài phút là tản đi.

Ví dụ như lúc cậu đang đợi Khưu Dịch, thấy một đôi tình nhân cùng gặm khoai lang nướng cười toe toét đi ngang qua, một giây trước còn định khụ một tiếng cho bõ ghét, nhưng quay đầu thấy Khưu Dịch đi tới, tâm trạng lập tức thay đổi.

"Sao không cho tôi tới nhà cậu chờ?" Biên Nam rụt cổ nhảy qua.

"Tới nhà tôi nhị bảo thấy cậu sẽ không cho cậu đi," Khưu Dịch cười nói, thả một vật nóng hổi vào tay cậu, "Nếm thử đi."

"Hả?" Biên Nam cúi đầu nhìn thử, trong tay là một miếng khoai lang nướng nóng hầm hập, "Ở đâu ra vậy?"

"Nhà hàng xóm nướng," Khưu Dịch nói, đi về phía giao lộ đường nhỏ, "Nhà ổng bán cái này, đang định đem ra sạp, tôi tiện tay lấy hai cái."

"Chúng ta đi đâu? Không ngồi xe bus sao?" Biên Nam vừa ăn vừa đi theo, kề sát bên cạnh Khưu Dịch, đi hai bước lại huých người Khưu Dịch một cái.

"Xe điện ngầm, đi thẳng một đường là tới nơi," Bị cậu huých mấy cái liên tục, Khưu Dịch sắp rớt xuống lề đường, đành phải huých lại người cậu một cái, "Có phải mắt cậu bị lé không?"

"Má," Biên Nam tặc lưỡi, "Tay không thể nắm, miệng không thể hôn, không phải chỉ còn cách huých mấy cái cảm nhận sự tồn tại của cậu sao."

Khưu Dịch thở dài, rút tay ra khỏi túi quần, khoác lên vai cậu: "Được rồi chưa?"

"Tạm chấp nhận." Biên Nam cười cười, tuy rằng tư thế này là đúng chuẩn anh em quần chúng đi đường, nhưng đỡ hơn đi song song nhiều.

Vừa đến ngày nghỉ, bất luận tiết trời thế nào, trên đường đều đông nghịt người, dàn loa của cửa hàng hai bên đường cái này ầm ĩ hơn cái kia, trong tai là đủ loại âm thanh, trước mắt cũng chất đầy màu sắc.

Bên trong xe điện ngầm cũng thế, người người chen chúc, bình thường Biên Nam rất ghét những lúc này, nhưng ở bên cạnh Khưu Dịch thì lại khác, càng nhiều người càng tốt.

Sau khi chen vào trong xe, cậu cơ bản là áp sát sau lưng Khưu Dịch.

Trước người Khưu Dịch có hai đứa nhóc đang chen tới chen lui, Khưu Dịch nắm vòng treo lùi ra sau nhường chỗ, thừa dịp này Biên Nam lặng lẽ đặt một tay lên hông đối phương.

"Làm gì thế?" Khưu Dịch quay đầu lại nhìn cậu, khóe miệng mang theo ý cười.

"Làm ấm tay," Biên Nam luồn tay vào trong túi áo khoác của Khưu Dịch, ôm đối phương, "Lạnh quá."

"Ở đây mà cũng lạnh?" Khưu Dịch cười cười.

"Tôi nói lạnh là lạnh, tôi sợ lạnh." Biên Nam tặc lưỡi, nếu không phải sợ quá lộ liễu, cậu còn định gác cằm lên vai Khưu Dịch nữa cơ.

Tiếc là nhà học sinh cần dạy kèm cách đây không xa lắm, chưa qua vài trạm đã phải xuống xe.

Mãi đến khi xuống xe, người bên cạnh đã không đủ làm vật che chắn, Biên Nam mới miễn cưỡng rút tay về, cùng Khưu Dịch xuống trạm.

"Tôi nói cậu là bạn học của tôi, chuẩn bị đi dạy thêm, tới nghe thử tôi dạy thế nào." Khưu Dịch dặn dò cậu.

"Ừ," Biên Nam gãi đầu, "Nhỡ người ta cảm thấy tôi cũng không tệ, muốn giới thiệu học sinh cho tôi thì sao đây?"

"Không có đâu," Khưu Dịch nhìn cậu, "Trông cậu đâu có giống học sinh giỏi."

"Má!" Biên Nam sờ sờ mặt, "Biến đi."

"Nếu thật sự may mắn như vậy, cậu giới thiệu cho tôi là được." Khưu Dịch cười nói.

"Cậu còn làm nổi sao, bây giờ gần như làm liên tục rồi." Biên Nam cau mày, cậu có thể nhìn thấy quầng thâm nơi mắt Khưu Dịch, mặc dù không rõ ràng lắm.

"Tôi có thể chuyển cho bạn học của tôi, lấy chút phí giới thiệu, còn nhiều người chờ tôi giới thiệu lắm."

"... Cậu đúng là rất biết làm ăn."

Cần dạy kèm là một nam sinh, trong nhà không có người lớn nào, chắc là ra ngoài dạo phố cả rồi, vậy nên Biên Nam không cần lo bị người ta coi trọng rồi giới thiệu học sinh cho mình.

Nam sinh đeo mắt kính, trông có vẻ là một học sinh giỏi, cậu ta còn lễ phép đưa nước và quà vặt cho Biên Nam.

Đến khi Khưu Dịch bắt đầu giảng đề toán cho cậu ta, Biên Nam mới phát hiện, nam sinh này thoạt nhìn giống như học sinh giỏi, nhưng thành tích kém ơi là kém, với lại hình như còn rất dốt.

Biên Nam ngồi trên sô pha phía sau nam sinh, vừa giương mắt là có thể nhìn thấy Khưu Dịch.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...