🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 62: Hai chúng ta cùng nể mặt đi ăn chung?

Lúc nói ra câu đó, Biên Nam có cảm giác mình chỉ thiếu mỗi cơ hội không bị ai quấy rầy để làm một trận ra trò, đại chiến ba ngày ba đêm ba trăm hiệp chiến đến tối tăm trời đất mặt trời mặt trăng không còn ánh sáng... phải nói là hoài bão lớn lao.

Nhưng Khưu Dịch đột nhiên hỏi một câu thẳng thắn như vậy, cậu bỗng dưng không biết nên trả lời thế nào.

Muốn không?

Dĩ nhiên là muốn rồi, dù rằng lúc trước hình như mình chưa từng nghĩ kỹ càng.

Nội dung cụ thể thì... chưa bao giờ nghĩ đến luôn.

Đừng nói là con trai, ngay cả con gái cậu cũng chỉ mới hôn má này nọ thôi, nói không chừng kinh nghiệm còn chẳng bằng Vạn Phi.

Hơn nữa... cậu đột nhiên cảm thấy hơi mất tự nhiên.

Không biết nguyên nhân tại sao.

Có lẽ là vì hơn mười năm cuộc đời, từ trước đến nay cậu chưa hề nghĩ rằng mình sẽ xảy ra chuyện gì với một đứa con trai.

"Tôi nhắm mắt một chút," Khưu Dịch gối đầu lên cánh tay, nhắm hai mắt lại, "Chiều nay cậu có về trường không?"

"Hơn bốn giờ tôi mới đi, đúng lúc kịp giờ ghé căn tin ăn cơm," Biên Nam nhìn hàng mi của Khưu Dịch, đưa tay chạm nhẹ một cái, "Đại bảo à."

"Hửm?" Khưu Dịch lên tiếng.

"Cậu nghĩ thế nào?" Biên Nam thấp giọng hỏi.

"Tôi không thường nghĩ tới chuyện này," Khưu Dịch cười cười, "Sao vậy?"

"Tôi thấy là..." Biên Nam nói phân nửa lại ngừng, tặc lưỡi một tiếng nằm dài xuống gối, "Thôi bỏ đi, tôi cũng nhắm mắt một lát."

"Đắp lên này," Khưu Dịch kéo chăn qua ném lên người Biên nam, "Cởi bộ đồ đầy đất của cậu ra trước đi."

"Quần áo của tôi không có dính đất, cậu thật phiền phức!" Biên Nam bất đắc dĩ ngồi dậy cỡi quần áo ném lên chiếc ghế bên giường, "Chợp mắt một lát mà cũng bắt người ta cởi sạch như vậy."

"Học sinh tiểu học cũng biết giữ văn minh giữ lễ phép giữ vệ sinh trước khi ăn cơm phải rửa tay..." Khưu Dịch nhắm mắt lại liệt kê liên tục.

"Rồi rồi rồi, không phải tôi đã cởi hết sao," Biên Nam đắp chăn, nghiêng người ôm Khưu Dịch, "Đừng lải nhải nữa."

Không biết có phải do tối qua uống bia ngủ không ngon, hoặc là giở trò lưu manh mệt mỏi quá, lúc đầu Biên Nam ôm Khưu Dịch vẫn còn xu thế đột ngột mọc lên từ mặt đất, nhưng chưa kịp mọc lên hẳn, cậu đã ngủ mất tiêu.

Ngủ một mạch tới bốn giờ, đến khi Khưu Dịch đẩy cậu, cậu mới miễn cưỡng mở mắt ra.

"Ngủ còn hơn nhị bảo nữa," Khưu Dịch đứng ở bên giường nhìn Biên Nam, "Không phải cậu muốn về trường sao, mau về đi, lát nữa tôi phải ra ngoài mua thức ăn."

"... Ồ," Biên Nam chậm chạp bò dậy, ngồi xếp bằng trên giường đờ đẫn trong chốc lát, "Ngày mai cậu phải đi làm thêm à?"

"Ừ." Khưu Dịch gật đầu.

"Tan học là đi ngay?" Biên Nam lại hỏi.

Khưu Dịch nhìn cậu một hồi, cười cười, đưa tay nhéo cằm cậu: "Buổi trưa cậu đi ra được không? Hai chúng ta cùng nể mặt đi ăn chung?"

"Không thành vấn đề!" Biên Nam vui lên ngay, vỗ tay ra tiếng, "Mặt này phải nể cậu chứ."

"À quên, có cái này," Khưu Dịch lấy thứ gì đó trên bàn đưa tới trước mặt Biên Nam, "Sửa lại rồi đó."

Biên Nam nhận lấy, trông thấy nó là tượng đất làm quà sinh nhật cho mình, những góc bị sứt mẻ và màu sơn đã được tu bổ, nhìn vào không đoán ra là từng bị ném vỡ.

Cậu mỉm cười: "Quả nhiên vẫn phải nhờ dân chuyên nghiệp ra tay."

"Thật ra làm lại một cái cũng được." Khưu Dịch nói.

"Không muốn," Biên Nam tặc lưỡi, "Muốn cái này thôi, làm lại sẽ không còn ý nghĩa đó nữa, lần tới cậu làm thêm một cái tượng đất hình cậu tặng tôi đi."

"Ừm," Khưu Dịch cười nói, "Sinh nhật hằng năm sẽ tặng cậu một cái khác nhau."

"Thật sao?" Biên Nam suy tư một chút, "Phải đợi cả một năm lâu quá, hay là mỗi dịp lễ cậu tặng tôi một cái đi, sắp tới Giáng sinh Tết nguyên đán Lễ tình nhân Tết âm lịch Tết nguyên tiêu gì đó rồi..."

*Tết nguyên tiêu là lễ hội cổ truyền của Trung Quốc diễn ra vào ngày 15 (ngày rằm) tháng giêng Âm lịch.

"Vậy năm nay tôi khỏi làm cái gì luôn," Khưu Dịch bật cười, "Sinh nhật thôi, mỗi năm một cái, có triển vọng hơn."

Biên Nam ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng mới vỗ chân như đã hạ quyết tâm: "Được rồi, mỗi năm một cái, sang năm là Khưu đại bảo nhé."

"Ừ." Khưu Dịch nói.

Chơi với Khưu Ngạn trong sân thêm chốc lát, Biên Nam mới xách balô rời khỏi nhà Khưu Dịch.

Lúc ra đến đầu hẻm đã gần năm giờ chiều, Vạn Phi gọi điện thoại sang: "Tối nay mày có về trường không?"

"Về chứ, tao lên xe luôn rồi." Biên Nam đưa tay đón một chiếc taxi.

"Mày nhanh đi, mẹ Nhất Phàm có làm cá con tẩm ớt bảo nó mang tới, mấy thằng quỷ phòng sát vách nghe mùi thơm quá nên chạy qua hết rồi, mới tẩn nhau một trận đây, tao có giật lại một chút cho mày, nếu mày còn không về tao không dám chắc tao chống nổi bọn nó đâu! Chỉ đành giấu vào dạ dày của tao thôi..." Lúc Vạn Phi nói chuyện, Biên Nam gần như nghe được tiếng cậu chàng nuốt nước miếng.

"Mày hay nhỉ!" Biên Nam cúp điện thoại cười với chú tài xế, "Chú ơi, phiền chú lái nhanh một chút, cháu phải về giành thức ăn."

Lúc về tới trường học, Vạn Phi đang ngồi chồm hổm dưới lầu ký túc xá gọi điện thoại, trong tay nắm chặt một túi đựng thức ăn, thấy Biên Nam thì nhấc tay ném túi qua.

Biên Nam chụp lấy nhìn thử, hơn phân nửa túi cá cơm tẩm ớt, cậu bật cười: "Hèn gì bọn nó đòi xé xác mày, nguyên cả túi đều ở chỗ mày còn gì!"

"Hai túi lận, ăn ngon cực! Không có cay lắm, mày ăn được đó, nếu không tao đã chẳng giành nhiều như vậy," Vạn Phi cúp điện thoại đi tới, "Đi thôi, ra ngoài ăn đi, tao thấy hôm nay thức ăn ở căn tin không ngon."

"Lại bánh xào à?" Biên Nam bóc một miếng cá con trong túi ra ăn, hơi hơi cay, nhưng mà ngon vô cùng, làm cậu chợt nhớ tới món cá chiên của Khưu Dịch.

"Hôm nay nghe lời mày, tao đãi, mày muốn ăn gì tao ăn nấy," Vạn Phi cười ha ha, "Nãy về nhà mẹ tao cho tao tiền."

"Giữ lại tiền đãi Hứa Nhị đi," Biên Nam tặc lưỡi, "Lát ăn xong tới tiệm net luôn không?"

"Tiệm net hả? Đi," Vạn Phi ngạc nhiên, "Hiếm khi mới thấy mày chủ động đòi đi tiệm net nha, đi đấu địa chủ à?"

"Mày đâu-ta của mày đi, khỏi lo cho tao." Biên Nam nhe răng.

Hai người tìm một quán nhỏ tùy tiện ăn dĩa cơm, trên đường đến tiệm net đụng phải mấy thằng bạn ở phòng ký túc xá sát vách, Biên Nam đưa balô nhờ người ta mang về hộ, sau đó cùng Vạn Phi đến tiệm net.

Bình thường hai người đến tiệm net không có chọn ghế, thấy chỗ nào có hai chiếc máy tính đặt kế nhau là ngồi xuống, thế nhưng hôm nay Biên Nam lại kéo Vạn Phi tìm chỗ ngồi mà phía sau là tường bên cạnh cũng là tường.

"Sao tự dưng chui vô góc này ngồi vậy?" Sau khi mở máy lên, Vạn Phi hỏi.

"Tao có việc." Biên Nam ngồi xuống, xoay màn hình về bên kia tường.

"Ồ..." Vạn Phi kéo dài giọng, phì cười nhìn Biên Nam, "Tao... hiểu... rồi..."

"Mày hiểu cái gì." Biên Nam không để ý đến Vạn Phi.

"Rồi rồi rồi, mày làm chuyện của mày, tao không quấy rầy mày nữa." Vạn Phi phất tay một cái, đeo tai nghe lên.

Thật ra loại chuyện này, theo lý mà nói Biên Nam nên tới đây một mình, nhưng buổi tối học sinh trong trường sẽ trở về, chủ nhật lại không có ai gác cổng, tất cả sẽ rủ nhau chui vào tiệm net, cậu cần kéo theo Vạn Phi để chiếm chỗ bên cạnh.

Lúc Vạn Phi hò hét vào ống nghe, Biên Nam mở web ra.

Suy tư một lát, cậu nhập vào vài chữ.

Đồng tính luyến ái.

Bấm nút enter xong, cậu cảm thấy căng thẳng một cách kỳ lạ, đoạn liếc sang Vạn Phi ngồi bên cạnh.

May là Vạn Phi rất tập trung ở phương diện đâu-ta và yêu đương, vừa bắt đầu là một lòng một dạ.

Biên Nam chuyển đường nhìn về màn hình, cầm chuột chậm rãi kéo xuống.

Khuynh hướng đồng tính luyến ái, hành vi đồng tính luyến ái, phong trào đấu tranh của thế giới thứ ba (hoặc gọi là phong trào LGBT).

Hình ảnh đồng tính luyến ái.

Tin tức liên quan đến đồng tính luyến ái.

Website dành cho người đồng tính.

Có phim điện ảnh về đề tài đồng tính nào hay không.

.......

Biên Nam lật vài trang, cảm thấy chẳng giúp ích gì cho mình.

Mấy thứ như phân tích về đồng tính luyến ái, kiểm tra khuynh hướng đồng tính luyến ái, cậu không cần, đối với những vấn đề đồng tính luyến ái khác, cậu cũng chẳng hứng thú.

Cậu chỉ muốn biết...

Làm thế nào thôi.

Thật ra làm thế nào cũng không phải là cậu không rõ lắm.

Vậy rốt cuộc mình muốn biết cái gì?

Biên Nam bực bội tắt web, ném chuột đi, đờ người ra nhìn màn hình.

"Có thuốc lá không?" Biên Nam đá cái ghế của Vạn Phi.

Vạn Phi nhìn cậu, tháo tai nghe kêu lớn một tiếng: "Cái gì?"

"Có thuốc lá không?" Biên Nam hỏi.

Vạn Phi móc hộp thuốc lá trong túi quần, ném tới trước mặt cậu, tên này không hút thuốc lá, nhưng để ra vẻ nên cứ mang thuốc lá theo bên người.

Biên Nam cầm hộp thuốc ngắm nghía một chút: "Chưa quá đát đâu nhỉ, hộp này là tháng trước hay năm trước thế?"

"Quá đát quá đát rồi," Vạn Phi nhìn cậu, "Mày chỉ châm thuốc ngậm thôi mà, có hít vô trong đâu, ngậm cây gậy cũng thế."

"Má." Biên Nam bật cười, lấy một điếu ra châm, ngậm trong miệng.

Ở tiệm net có một folder ẩn, mấy đứa lưu manh thường xuyên lên mạng đều biết vào thế nào.

Bên trong có không ít thước phim, không xác định giờ cập nhật.

Biên Nam mở ra xem, lia nhanh qua tên từng video một, bên tai tự động bổ sung tiếng thở gấp, nhưng mà không tìm được thứ cậu cần.

Có ai đó đi vào tiệm net, người nọ lướt qua ngay trước dãy máy của bọn cậu, Biên Nam hơi chột dạ, vội vàng bấm tắt folder.

Mẹ nó!

Cậu gảy gảy điếu thuốc, hít một hơi, sau đó mở web ra lần nữa, do dự trong thoáng chốc rồi bắt đầu tìm chỗ download tài nguyên.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...