Chương 60: Say rượu làm loạn.
Khưu Dịch không biết phải dùng từ gì để diễn tả trạng thái động kinh dũng mãnh không gì sánh bằng lưu manh đến mức hừng hực khí thế sau khi uống say của Biên Nam, tuy rằng thần kinh thật, nhưng quả là khiến người ta... hưng phấn.
Bàn tay mang theo nhiệt độ ấm nóng của Biên Nam vừa cào vừa xoa khắp người Khưu Dịch, kết hợp hoàn hảo với nụ hôn ngập tràn khát vọng của cả hai, như thể thách thức sự nhẫn nại của cậu.
Đến khi Khưu Dịch rốt cuộc không nhịn được nữa, kéo quần Biên Nam thò tay vào trong, Biên Nam đột nhiên buông lỏng cánh tay vẫn đang siết lấy cậu.
Không đợi Khưu Dịch kịp phản ứng, Biên Nam đã trượt theo thân cây đặt mông ngồi bệt dưới đất.
"Ầy..." Biên Nam tựa vào cây, nhíu mày, "Chóng mặt quá."
Khưu Dịch chống tay lên thân cây, cúi đầu nhìn Biên Nam, một lúc sau mới hít thở bình thường trở lại, nói: "Cậu được lắm, đừng nói cậu còn muốn nôn đấy."
"Không có," Biên Nam ngẩng đầu cười ngu vài tiếng, phất tay, "Tôi chỉ chóng mặt... kinh khủng."
"Đứng lên đi," Khưu Dịch bất đắc dĩ nắm cánh tay Biên Nam muốn kéo cậu dậy khỏi mặt đất, "Về lều ngủ một giấc sẽ đỡ thôi."
"Ừ." Biên Nam nương nhờ Khưu Dịch để đứng lên, ai ngờ đạp trúng lớp lá dày trơn, cả người lại trượt qua một bên.
Khưu Dịch vội vàng kéo Biên Nam lại, trọng lượng của Biên Nam không nhẹ, Khưu Dịch không có cách nào kéo cậu lại khi cậu sắp hợp thành một góc không độ với mặt đất, chỉ có thể túm lấy cậu trước.
Cuối cùng sau khi Biên Nam đung đưa được nửa vòng, Khưu Dịch không thể không buông tay.
Nếu còn không buông, hai người sẽ kéo nhau xoay vòng vòng mất.
"A..." Biên Nam theo quán tính trượt ra sau nửa mét, hừ khẽ một tiếng rồi nằm dài dưới đất không động đậy.
"Cậu không sao chứ?" Khưu Dịch khom lưng vỗ mặt cậu.
"Không sao," Biên Nam cười cười, "Tôi nằm một chút."
Khưu Dịch không nói gì, ngồi xuống cạnh Biên Nam, chờ chừng vài phút, Biên Nam mới từ từ ngồi dậy: "Hây, đỡ hơn rồi."
Lần này Khưu Dịch không kéo tay Biên Nam nữa mà vòng ra sau ôm xốc cậu dậy, sau đó đi tới trước mặt cậu, ngồi xổm xuống: "Tôi cõng cậu."
"Thôi khỏi!" Biên Nam sửng sốt rồi bật cười, "Tôi không sao."
"Tôi không muốn đỡ cậu mà như đang đánh nhau..." Khưu Dịch quay đầu nhìn Biên Nam, "Nhanh lên."
"Tôi nặng lắm," Biên Nam cười, nhào lên lưng Khưu Dịch, "Vác không nổi đừng ném tôi đó..."
"Ừm." Khưu Dịch cõng Biên Nam, đi về phía khu cắm trại.
Lúc băng qua sân, có vài người trong nhóm cắm trại kế bên tới đây đi vệ sinh, ôm nhau cười hi hi ha ha, một cô gái vừa cười vừa chỉ vào Biên Nam, lớn giọng nói: "Cái thằng té ngã nè!"
Khưu Dịch không để ý đến bọn họ, nhủ thầm may là ban nãy không làm gì trong rừng, nếu không nhóm này đi vệ sinh xong chạy vào rừng lăn lộn thì có chuyện hay để xem rồi.
"Đại bảo à," Biên Nam nghiêng đầu gối lên vai Khưu Dịch, "Tôi nặng không?"
"Không sao, không nặng lắm." Khưu Dịch nói.
"So với cậu thì thế nào?" Biên Nam hỏi.
"... Không biết, tôi chưa cõng mình bao giờ." Khưu Dịch trả lời.
"Tôi cõng cậu rồi nè." Biên Nam cười nói.
Khưu Dịch thở dài mặc kệ Biên Nam.
Lúc trở lại lều, Khưu Dịch phát hiện bên giá nướng chỉ còn mỗi Thân Đào đang ngồi nướng bông cải.
Khưu Dịch xốc lều đỉnh màu xanh lên, thả Biên Nam xuống trước lều, Biên Nam tự chui vào.
"Còn khó chịu không?" Khưu Dịch chui vào theo, hỏi.
"Không khó chịu," Biên Nam xoay người, cởi áo ném sang một bên, nhắm hai mắt lại: "Chỉ cảm thấy mình như cái cánh quạt."
"Đừng lo, dây thừng quấn lều chắc lắm, bay không nổi đâu," Khưu Dịch lấy một cái chăn lông đắp lên người Biên Nam, "Ngủ rồi sẽ đỡ thôi."
"Ngủ không được." Biên Nam mở to cặp mắt mơ màng, không biết đang nhìn chỗ nào.
"Vậy tiếp tục xoay cánh quạt đi." Khưu Dịch chui ra khỏi lều, kéo lớp rèm chắn gió hai tầng lên.
"Hai người kia đâu?" Khưu Dịch hỏi Thân Đào.
"Ra bờ sông hóng gió nói chuyện cuộc đời rồi," Thân Đào đưa một xiên bông cải đã nướng chín cho Khưu Dịch, "Biên Nam bị té hay chóng mặt vậy."
"Chắc là lúc uống bia bị trúng gió, cậu ấy bảo chóng mặt." Khưu Dịch đi qua lều đỏ, kéo ra nhìn vào trong, Khưu Ngạn đã ngủ say sưa.
Khưu Dịch lấy tảng đá nhóc đang nắm trong tay, đóng lều lại, ngồi xuống đệm, vừa ăn bông cải vừa uống nửa chai bia còn lại.
"Nhà vệ sinh an toàn không?" Thân Đào nướng thêm mấy xiên thịt bò đặt trước mặt Khưu Dịch, hỏi, "Tao thấy nhóm bên kia rủ nhau đi vệ sinh tập thể."
"Hả?" Khưu Dịch liếc Thân Đào một cái, cười cười, "Rừng cây rộng lắm, khỏi lo nhà vệ sinh."
"Ờ." Thân Đào cười đứng dậy đi vệ sinh.
Lúc Thân Đào trở lại, Khưu Dịch đã ăn xong, cũng đã dập lửa trên giá nướng và dọn dẹp đâu vào đấy.
"Tao ngủ đây," Thân Đào ngáp một cái, kéo khóa lều đỏ, nhìn vào trong rồi lủi ra, "Má, nhị bảo đang trải sạp bán hàng à?"
"Ném mấy thứ linh tinh ra hết đi," Khưu Dịch cười cười, đi qua giúp Thân Đào ném đống đá rải đầy đệm ra ngoài, sau đó gói đồ ăn vặt chưa ăn hết bỏ vào túi, "Lát nữa mày lấy chăn lông bọc nó lại, tao sợ nó cảm lạnh."
"Ừ, biết rồi," Thân Đào chui vào lều, "Hai người kia về chắc không chui nhầm lều đâu nhỉ? Mày đặt đèn khẩn cấp trước cửa lều bọn họ đi."
Đèn khẩn cấp
"Ừ." Khưu Dịch đặt đèn khẩn cấp mà ông chủ đưa ngay trước lều vàng, bật đèn chiếu vào trong lều.
Gió đêm bắt đầu trở lạnh, lúc Khưu Dịch chui vào lều, gió thổi lướt qua mông, cảm giác như không mặc quần vậy.
Khưu Dịch vào lều rồi đóng cửa lều lại, dán chặt mấy nút dán, bấy giờ mới thấy thoải mái.
"Thân Đào hả?" Biên Nam ôm chăn nằm úp sấp, lưng trần lộ hết ra ngoài.
"Ừ," Khưu Dịch lên tiếng, "Cậu không lạnh à?"
"Khưu đại bảo," Biên Nam nhắm mắt phì cười, giọng nói vẫn còn mơ màng chưa tỉnh lắm, "Cậu muốn lừa tôi hả, lúc cậu vào tôi đã ngửi thấy mùi của cậu rồi."
"Tôi có mùi gì?" Khưu Dịch ấn đệm một cái, cảm thấy chưa đủ dày, vì thế lấy thêm cái chăn lông ra, "Cậu ngồi dậy đi, để tôi trải thêm lớp nữa."
"Không muốn dậy." Biên Nam lầm bầm.
Khưu Dịch trải nửa bên còn trống rồi huých Biên Nam một cái, "Lăn qua kia."
"... Ờ." Biên Nam lật người, lăn qua góc bên kia.
Khưu Dịch trải nốt bên còn lại, trong lều có chăn trải giường, vừa mềm vừa xốp, ông chủ tự hào nói chăn mới mua tháng trước, còn nguyên mác.
Khưu Dịch mở vỏ chăn ra nhìn thử, đúng là còn mới, vỏ chăn vẫn thoang thoảng mùi thơm bột giặt, cũng ổn lắm.
Cậu cởi áo nằm xuống, trùm chăn cho hai người.
Chăn vừa đắp lên, Biên Nam lập tức xoay người lại, uốn tới ẹo lui cả buổi, cởi phăng cái quần còn mặc trên người, nhích tới gần Khưu Dịch, gác tay lên bụng người ta.
"Ngoan ngoãn ngủ đi." Khưu Dịch nhéo tay cậu.
"Ừm," Biên Nam ừ một tiếng, không động đậy nữa, lát sau lại nhấc đầu lên nhìn bốn phía, hỏi, "Không có ai nhìn lén chúng ta chứ?"
Khưu Dịch thở dài: "Dưới tình huống bình thường, ai thèm nhìn lén hai thằng con trai? Mà nếu nhìn lén thì... lều che hết ánh sáng rồi, muốn nhìn cũng chẳng thấy."
"Ờ," Biên Nam gác luôn chân lên người Khưu Dịch, "Cậu lạnh không?"
"Cậu lạnh à?" Khưu Dịch sờ chân Biên Nam, người Biên Nam nóng như cái túi chườm nóng vậy.
"Tôi nóng." Biên Nam ôm chặt Khưu Dịch.
"Vậy cậu ôm tôi làm gì?" Khưu Dịch đẩy Biên Nam ra.
"Người cậu mát."
Khưu Dịch tuy không say nhưng cũng uống kha khá, cộng thêm bị Biên Nam dở chứng hết sờ lại hôn ở trong rừng, giờ còn bị ôm như vậy, cậu cảm thấy hơi khó ngủ.
Đã thế Biên Nam còn ôm kiểu không đàng hoàng, ngón tay cứ quẹt nhẹ lên bụng và eo cậu, đây hẳn là động tác vô thức, nhưng lại khiến người ta không chịu nổi.
"Cậu có thể nào ngủ yên đừng sờ lung tung được không?" Khưu Dịch chụp tay Biên Nam.
"Tôi không sờ." Biên Nam nhỏ giọng nói, trở tay cầm lấy tay Khưu Dịch, hôn nhẹ lên đầu vai Khưu Dịch một cái.
"Rốt cuộc cậu có ngủ không?" Khưu Dịch tặc lưỡi, quay đầu nhìn Biên Nam, ánh sáng quá yếu nên không thấy rõ biểu cảm trên mặt Biên Nam.
"Ngủ không được, tôi chóng mặt chứ không phải buồn ngủ..." Biên Nam bất mãn nói, "Còn chưa lưu manh xong nữa..."
"Cậu còn bản lĩnh để lưu manh à." Khưu Dịch thở dài, Biên Nam nói vậy khiến cho chút hưng phấn cậu cố gắng dằn xuống bắt đầu đua nhau lủi lên.
"Tôi mới đến mức say xong làm loạn thôi, còn lâu mới đến mức say xong bất lực..." Biên Nam cũng tặc lưỡi, đang ôm thì đột ngột thúc hông một cái: "Cậu nói thử xem."
Bạn thấy sao?