🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 6: BÉ CON ĐÁNG THƯƠNG

  Tính tình của Biên Nam không được tốt, cơ mà với nữ sinh thì vẫn có thể kiềm chế một chút, hẹn con gái ra gặp mặt mới nói mấy câu đã vứt người ta ở lại rồi quay đầu bỏ đi thì đây là lần đầu tiên.

Thật ra cậu vẫn có thể nhẫn nhịn Trương Hiểu Dung, nếu là bình thường chắc chắn cậu sẽ không nổi giận, coi như hôm nay Trương Hiểu Dung xui xẻo.

Đi thẳng ra đường dành riêng cho người đi bộ, Biên Nam thả chậm bước chân lang thang không mục đích. Bên ngoài gió lớn, đợt này tiết trời cũng không tốt lắm, nhưng do hôm nay là cuối tuần nên người đi đường vẫn rất nhiều.

Biên Nam không có thói quen dạo phố, bởi vì cậu cảm thấy chẳng có gì để dạo cả. Một năm bốn mùa đều trung thành với quần áo thể thao, thời điểm huấn luyện căng thẳng chỉ muốn ngủ, rảnh rỗi thì đóng đô ở tiệm net, với cậu mà nói, dạo phố không có ý nghĩa thực tế mà còn lãng phí thời gian.

Thế nhưng hôm nay Biên Nam đi dạo rất lâu, lúc tin nhắn của Vạn Phi gửi tới, cậu lấy di động ra nhìn đồng hồ, không ngờ đã đi loanh quanh được một tiếng, chỗ này cách nhà Vạn Phi rất xa, chịu khó đi thêm chút nữa là có thể về tới trường học.

Tin nhắn của Vạn Phi rất ngắn gọn, chỉ có bốn chữ, tình hình thế nào?

Biên Nam không trả lời, nhét di động vào túi quần, tấp vào một tiệm cà phê nhỏ ven đường, gọi một ly sữa tươi rồi ngồi ngẩn người bên cửa sổ.

Tình hình thế nào à.

Tình hình quả thật rất phức tạp.

Không ngờ Biên Hinh Ngữ, người biết cậu không muốn bị lộ bí mật nhất, lại quen biết Khưu Dịch.

Đã thế hai người này và cậu lại chẳng hợp cạ gì cho cam.

Nhìn ánh mắt và giọng điệu của Biên Hinh Ngữ lúc bỏ đi, Biên Nam gần như có thể khẳng định, Biên Hinh Ngữ sẽ nói cho Khưu Dịch...

Biên Nam nhấp một ngụm sữa tươi, cậu không ngại Biên Hinh Ngữ từ bé đến lớn luôn tràn ngập ác ý với mình, không ngại lời nó nói luôn kẹp thương đeo gậy, không ngại nó há mồm nói dối như thần, đổ biết bao nhiêu tội cho mình.

Điều duy nhất mà Biên Nam chú ý là lời nói thật của Biên Hinh Ngữ.

Ngoại trừ Vạn Phi, bạn bè của Biên Nam dù thân đến đâu cũng chẳng biết hoàn cảnh thật sự của cậu dưới vỏ bọc gia cảnh giàu có bên ngoài.

Mẹ ruột của cậu là người thứ ba, đây là sự thật không thể chối cãi.

Biên Nam không tài nào hình dung được cảm nhận của mình về mẹ ruột.

Cậu không biết chuyện giữa bố và mẹ bắt đầu thế nào, bố hối lỗi quay đầu ra sao, không biết cái gì hết.

Tóm lại thời gian Biên Nam ở chung với mẹ ruột rất ngắn, có lẽ hơn một năm, hoặc hai năm gì đấy. Nghe nói lúc mẹ ruột ra ngoài chơi mạt chược thường nhốt Biên Nam trong nhà vệ sinh cả ngày, thế nên cậu được bố mang về gia đình hiện tại.

Đối với việc bị nhốt trong nhà vệ sinh, Biên Nam không có ấn tượng gì cả. Cho tới bây giờ, mỗi khi nhớ tới mẹ ruột, Biên Nam chỉ liên tưởng đến tiền.

Thỉnh thoảng cậu sẽ đến thăm bà, nói với nhau chưa được hai câu bà đã nhắc tới tiền. Biên Nam không biết toàn bộ tiền bạc, nhà ở, cửa hiệu mà bà đòi được từ bố đã ném đi đâu rồi.

Biên Nam thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài tiệm cà phê có một bé con đang ngồi xổm dưới tàng cây lau nước mắt, trước đây cậu cũng thích ngồi khóc như vậy, những lúc vô cớ bị Biên Hạo đánh, hắn sẽ ngồi khóc ở sân sau.

Chẳng qua cậu không có khóc lâu như thế, cậu cảm thấy thật ra lòng mình rất rộng rãi, nhiều chuyện buồn phiền chỉ vài phút đã trôi sạch.

Uống xong ly sữa, bé con ngoài cửa sổ vẫn còn khóc. Người qua đường có dừng lại hỏi han, bé con chỉ cúi đầu lau nước mắt, chẳng nói chẳng rằng.

Biên Nam nhìn mà không đành lòng, đặt ly sữa xuống, rời khỏi tiệm cà phê, vào siêu thị nhỏ bên cạnh mua hai thanh sôcôla, đoạn đi đến ngồi xuống bên cạnh bé con.

"Ăn sôcôla không?" Biên Nam bóc vỏ một thanh sôcôla, cắn một miếng.

Bé con ngẩng đầu nhìn cậu một cái, trên mặt còn lấm lem nước mắt.

Bé con rất dễ thương, đôi mắt to tròn, mái tóc xoăn nhẹ, trông giống như búp bê vậy.

Biên Nam đưa thanh sôcôla kia cho bé con: "Anh mời."

Bé con thoáng do dự, nhận lấy sôcôla, ngẫm nghĩ một chút rồi lấy ra nửa gói khô bò trong túi: "Vậy em mời anh ăn khô bò, nhưng mà em ăn hết phân nửa rồi."

"Anh ăn một miếng là được." Biên Nam không thích đồ ăn vặt, nhất là khô bò, nhưng vẫn xé một miếng bỏ vào miệng, "Em ngồi đây khóc cả buổi rồi, bị người ta đánh hay là thất tình đây?"

Bé con vốn đã ngừng khóc, đang cúi đầu bóc sôcôla chuẩn bị ăn, vừa nghe lời Biên Nam nói, động tác trên tay ngừng lại, đầu cũng không ngẩng, nước mắt lại tí tách rơi xuống đất.

"Ai," Biên Nam vội vàng nhét một miếng sôcôla vào miệng bé con, "Em đừng khóc, lát nữa người ta tưởng anh bắt nạt em bây giờ..."

"Em... Em..." Bé con đưa tay lên lau nước mắt, "Tiền của em mất rồi..."

"Tiền?" Biên Nam nhất thời thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ lưng bé con, "Uầy, anh còn tưởng chuyện gì nghiêm trọng lắm chứ, em mất bao nhiêu tiền?"

"Hơn 300 đồng ạ." Bé con nhắc tới số tiền thì càng khóc thảm thiết hơn.

Hơn 300 đồng đối với một bạn nhỏ lớp một lớp hai mà nói thì đúng là rất lớn, Biên Nam tặc lưỡi: "Em mang nhiều tiền như vậy ra ngoài để làm gì... Làm sao mà mất?"

Bé con vừa khóc vừa ăn sôcôla: "Em mang hộp đựng tiền tiết kiệm ra ngoài."

"Em không sợ mệt hả," Đây là lần đầu tiên Biên Nam nghe nói đi chơi mà còn mang theo cả hộp đựng tiền tiết kiệm, "Mang đi mua đồ à?"

Bé con lắc đầu: "Em nói... em tiết kiệm được... hơn 300 đồng, Phương Tiểu Quân nói muốn xem một chút, em lấy ra cho bạn ấy xem."

"Xem xong rồi sao nữa? Xem ở chỗ nào?" Biên Nam ngẫm nghĩ, "Nếu không anh giúp em tìm thử nhé?"

"Ở trong hốc cây bên kia..." Bé con chỉ chỉ con đường nhỏ bên cạnh tiệm cà phê.

"Hốc cây?" Biên Nam sửng sốt, "Em để hộp đựng tiền tiết kiệm trong hốc cây?"

"Vâng ạ." Bé con gật gật đầu.

"Sau đó thì mất? Tự dưng em để hộp tiền trong hốc cây làm gì?" Biên Nam cảm thấy mình quả thật không thể hiểu nổi suy nghĩ của cậu bạn nhỏ này.

"Phương Tiểu Quân nói cầm theo bên mình không an toàn, bạn ấy bảo em giấu vào trong hốc cây." Bé con cắn môi.

"Có phải lúc nhóc Phương Tiểu Quân sinh ra bị mẹ làm rớt xuống đất không thế," Biên Nam câm nín, "Vậy giấu trong hốc cây xong hai đứa làm gì?"

"Về nhà ạ," Bé con nói, "Phương Tiểu Quân về nhà, em cũng về..."

"Hộp tiền của em còn ở trong hốc cây mà em vẫn về nhà?" Biên Nam nhịn không được kêu lên, "Lúc mẹ em sinh em ra cũng làm em bị đập đầu hả!"

"Em không biết," Bé con nói nhỏ, "Mẹ em mất rồi."

"... Anh xin lỗi." Biên Nam thở dài, xoa xoa đầu bé con.

"Em còn chưa về đến nhà, mới đi được nửa đường, Phương Tiểu Quân đuổi tới, nói với em là tiền mất rồi, nhưng lúc em giấu tiền đâu có ai thấy," Bé con nói đến đây lại bắt đầu khóc, "Em đi kiểm tra, đúng là mất thật rồi, hộp vẫn còn nhưng tiền bên trong mất hết, anh hai em mà biết sẽ đánh em..."

Biên Nam nghe đến đó thì đoán: "Đi đòi Phương Tiểu Quân ấy, nó giữ đó."

"Bạn ấy nói không có lấy," Bé con tiếp tục khóc, "Anh hai em sẽ đánh em..."

"Rồi rồi rồi, em đừng khóc nữa, nước mũi tèm lem rồi này," Biên Nam cầm khăn giấy lau lung tung lên mặt bé con, sau đó lấy ví tiền ra, rút bốn tờ 100 đồng, "Anh bù cho em."

Bé con lập tức ngẩng đầu lên, nhưng khi thấy tiền trong tay Biên Nam, ánh mắt lại trở nên ảm đạm: "Tiền của em toàn một đồng một đồng, không phải tiền lớn như vậy."

"Là tiền thì được rồi." Biên Nam nhét tiền vào túi áo của bé con.

"Nhưng mà anh hai sẽ phát hiện, anh ấy sẽ đánh em." Bé con rất cố chấp.

"Anh hai em có bệnh à, tiền không thiếu mà còn nhiều hơn, đánh em làm gì!" Biên Nam sắp hết kiên nhẫn.

"Mỗi ngày anh hai cho em một đồng, em để dành lâu lắm rồi... Nếu anh ấy biết em làm mất tiền thì sẽ..."

"Sẽ đánh em đúng không, anh hai em sao bạo lực quá vậy, con nít mà cũng đánh!" Biên Nam bất đắc dĩ đứng lên nhìn xung quanh, "Vậy anh còn phải tìm ngân hàng đổi tiền xu cho em nữa à? Nhân viên ngân hàng chắc nghĩ anh uống lộn thuốc quá."

Trước tiên Biên Nam dẫn bé con đến hốc cây lấy hộp tiền, thật đúng là một cắc cũng không còn.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...