🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 58: Thật Ngọt Ngào.

  Năm lớn một nhỏ bốn chiếc xe, cả bọn nhốn nháo sắp xếp nửa ngày, Biên Nam cảm thấy hoạt động tập thể phiền nhất ở chỗ dong dài, mỗi chuyện xe có đủ chắc để hai người ngồi không, xe có đủ điện để chở không mà loay hoay cả buổi.

Hai mươi phút sau, cả bọn lái xe ra ngõ, vì Khưu Dịch chê bạn nhỏ Khưu Ngạn phiền phức nên Khưu Ngạn ngồi sau xe Biên Nam.

"Anh hai không cần em nữa rồi! Bán em luôn rồi!" Khưu Ngạn ôm hông Biên Nam, vừa huơ chân vừa hô, hưng phấn đến mức chóp mũi đầy mồ hôi.

"Đúng vậy," Biên Nam gật đầu, "Mấy hôm trước không phải bán cho anh rồi đấy thôi."

"Có trả tiền không!" Khưu Ngạn cười vang hỏi Khưu Dịch.

"Không." Khưu Dịch nói.

"Ầy," Biên Nam cười, giảm tốc độ lại, chạy song song với Khưu Dịch, nhỏ giọng nói, "Tôi trả được mà, ba mươi ngàn."

"Cho nợ trước đó." Khưu Dịch cười nhìn cậu.

Vạn Phi chở Hứa Nhị, Hứa Nhị vòng tay qua eo Vạn Phi, cằm thì đặt trên vai cậu chàng, tư thế này khiến cho Vạn Phi mừng hết biết, cứ cười khúc khích mãi, chạy dẫn đầu cả đội.

Thân Đào vốn chạy song song với Vạn Phi, cuối cùng bị tiếng cười của Vạn Phi làm cho chịu hết nổi, giảm tốc tụt lại phía sau.

Biên Nam và Khưu Dịch chạy cuối cùng, hai người chẳng nói được mấy câu, Biên Nam nghĩ lúc này không nhất thiết phải nói, chỉ cần lái xe cùng nhau là vui sướng lắm rồi.

Mỗi lần quay đầu là có thể nhìn thấy sườn mặt xinh đẹp của Khưu Dịch, điều này khiến cậu cảm thấy, cho dù hôm nay không đi BBQ mà chạy lòng vòng trên đường rồi trở về cũng không sao.

"Anh Tiểu Đào cô đơn một mình." Khưu Ngạn ngồi sau lưng Biên Nam nói.

"Ấy chà," Biên Nam tặc lưỡi, "Em cũng biết cô đơn là gì à?"

"Biết ạ, cô đơn ấy à cô đơn," Khưu Ngạn không biết ngâm nga điệu hát nào, "Sabishii ấy à sabishii... a ha..."

*Sabishii: tiếng Nhật, nghĩa là cô đơn.

"Má," Biên Nam nhịn không được bật cười, nhìn Khưu Dịch, "Cậu dạy nó hả?"

"Ai biết nó xem ở đâu," Khưu Dịch cũng buồn cười, "Đây là lần đầu tiên tôi nghe nó nói."

"Bạn cùng bàn với em nói," Khưu Ngạn áp mặt lên lưng Biên Nam, nhìn Khưu Dịch, "Anh hai chắc nhớ nhỏ nhỉ, là nhỏ lần trước anh chê nhỏ mũi tẹt làm nhỏ khóc mãi đó."

"... Nhớ." Khưu Dịch nói.

"Khưu Dịch cậu ghê gớm thật! Cậu chọc cho một cô bé tám tuổi tức phát khóc luôn à?" Biên Nam rất kinh ngạc, "Quá vô nhân tính."

"Tôi chỉ thuận miệng hỏi một câu, ai biết nó dễ khóc vậy." Khưu Dịch bất đắc dĩ.

Biên Nam tặc lưỡi: "Nhị bảo, sau này đừng học theo anh em."

"Vâng ạ!" Khưu Ngạn trả lời.

Chưa ra khỏi thành phố mà Vạn Phi và Hứa Nhị chạy phía trước đã tung tăng mất bóng, vì để Thân Đào không quá sabishii, Biên Nam tăng tốc đuổi theo.

"Gì đây?" Thân Đào nhìn cậu.

"Trò chuyện chút," Biên Nam cười hì hì, "Nhị bảo nói mày cô đơn một mình."

"Ừ, cô đơn muốn chết," Thân Đào cười, "Hai cái bóng đèn mày mang tới đi mất rồi, chỉ còn lại tao thôi."

"Má, có thể nào đừng nói chuyện này mãi không!" Mặt Biên Nam hơi nóng lên, tuy biết Thân Đào chắc chắn nắm rõ về quan hệ giữa mình và Khưu Dịch, nhưng loại chuyện trong lòng ngầm hiểu đột nhiên bị lôi ra vẫn khiến cậu thấy ngượng ngùng.

"Sabishii," Thân Đào thở dài, bất chợt tăng tốc lủi lên trước, "Tao bay trước đây."

Biên Nam và Khưu Dịch duy trì tốc độ đều đều, đến khi ra khỏi thành phố rồi, bốn phía thoáng chốc trống trải hẳn, xung quanh hầu như không có thứ gì, bình thường sẽ thấy có chút hiu quạnh, nhưng hôm nay tâm trạng của Biên Nam rất tốt, tự dưng lại thấy nó có nét đặc sắc riêng...

Chẳng qua gió thổi hơi bị lạnh.

Cậu vòng tay ra sau kéo nón trên áo của Khưu Ngạn: "Đội nón lên đi, lạnh không?"

"Không lạnh!" Khưu Ngạn trùm nón lên đầu, trả lời rất nhanh, chắc là sợ nếu nói lạnh buổi BBQ sẽ bị hủy.

Xe chạy chưa được bao xa, Biên Nam trông thấy hai chiếc xe điện của Vạn Phi và Thân Đào dừng ở bên đường.

"Xe hết điện hả!" Cậu lo lắng hỏi.

"Sao mà hết được," Trái lại Khưu Dịch rất bình tĩnh, lái xe qua đó rồi dừng lại, "Sao vậy?"

"Các cậu muốn ăn hồng không?" Hứa Nhị hưng phấn chỉ sang đường đối diện.

Biên Nam nhìn theo hướng ngón tay nhỏ chỉ, một tấm bảng dựng thẳng ở ven đường, bên trên có hai chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, "hái hồng", bên dưới còn có một mũi tên.

Xa xa bên đường đất vùng quê có mấy vườn hồng.

"Hái ăn liền hả, được đấy," Biên Nam quay đầu hỏi Khưu Ngạn, "Nhị bảo, chúng ta đi hái hồng nha?"

"Vâng ạ!" Khưu Ngạn gật đầu.

Vườn hồng rất rộng lớn, lái xe vào thì thấy ngoài vườn có một bãi đất được san phẳng để làm chỗ đỗ xe, hiện có năm sáu chiếc xe đang đậu ở đó, chắc là rời thành phố tới hái hồng thuận tiện ăn cơm nhà nông.

Cây trong vườn đã rụng hết lá, đứng từ xa có thể nhìn thấy quả hồng màu vàng kim mọc đầy trên cây.

Nếu không ăn cơm chỉ hái hồng thì tính tiền theo đầu người, chỉ cần có thể ăn hết, hái bao nhiêu cũng được, muốn mang đi thì phải bỏ tiền mua.

"Tự hái hay mua sẵn?" Ông chủ hỏi bọn họ.

"Tự hái tự hái," Vạn Phi xoa tay, "Phải tự hái chứ."

"Được, biết hái không," Ông chủ đi qua một bên lấy vài cây gậy tre dài thòng, "Nếu không biết chú gọi người hướng dẫn mấy đứa."

"Biết không?" Biên Nam nhìn sang Vạn Phi, cậu thì không biết rồi đó, lên tiểu học cậu mới biết quả hồng mọc trên cây.

"Biết..." Vạn Phi do dự một chút rồi quay đầu nhìn Khưu Dịch, "Không?"

Cuối cùng ánh mắt mọi người dồn hết lên người Khưu Dịch, Khưu Dịch tặc lưỡi, "Làm gì mà ai cũng nhìn tôi hết vậy."

"Ở đây nếu có người biết thì chỉ có thể là mày thôi." Thân Đào cười nói.

Khưu Dịch thở dài, nhận mấy cây gậy tre trong tay ông chủ, xoay người đi vào vườn: "Biết, đi thôi."

Gậy tre mà ông chủ đưa có cấu tạo rất kỳ lạ, phần đỉnh là lưỡi hái được quấn chặt bằng dây thừng, nhích xuống dưới một chút là túi lưới đan bằng dây kẽm, nhìn như khung bóng rổ.

"Cái này dùng thế nào?" Biên Nam nghiên cứu một lúc, "Dùng lưỡi hái cắt rồi đưa túi ra hứng à?"

"Ừ," Khưu Dịch chia gậy tre cho mọi người, ngửa đầu nhìn thử, tìm một cành tương đối thấp, giơ gậy tre lên, lưỡi hái móc quanh cuống hồng giật nhẹ một cái, quả hồng rơi vào túi lưới, "Là vậy đó, hái mấy quả thấp thôi, có gì còn leo được."

Khưu Dịch hạ gậy tre xuống, đưa túi lưới tới trước mặt Khưu Ngạn: "Ăn thử xem ngọt không."

"Ngọt!" Khưu Ngạn thò tay vào lấy quả hồng, chưa ăn đã hô trước một tiếng.

"Để anh giúp em!" Thấy mặt Khưu Ngạn lắc lư trước lưỡi hái, Vạn Phi nhất thời lo lắng, đưa tay kéo Khưu Ngạn lại, giúp nhóc lấy quả hồng, "Cái này mà quẹt vào mặt một cái là để sẹo ngay."

"Không sao, dù gì cũng bán cho Biên Nam rồi." Khưu Dịch cười cười.

"Mặt sẹo không trả tiền! Phải mặt xinh thế này mới mua!" Biên Nam cười nói, giúp Khưu Ngạn bẻ hồng làm hai, "Ăn đi."

"Ngọt!" Khưu Ngạn cắn một cái rồi hô to, "Ngọt lắm."

"Vậy bắt tay vào hái đi." Khưu Dịch lại nhấc gậy tre lên, lưỡi hái xẹt qua trước mặt Khưu Ngạn.

"Má!" Biên Nam kêu lên, tuy cậu đã quen cách Khưu Dịch tùy tiện với em nhỏ, nhưng động tác này vẫn dọa cậu nhảy dựng, "Cậu từ từ coi!"

"Không di chuyển là được, không quẹt trúng em đâu." Khưu Ngạn cúi đầu gặm hồng, không để ý nói.

"... Cục cưng! Em bị bán là đáng lắm," Biên Nam tặc lưỡi, "Em và chị dâu Hứa Nhị đứng sang một bên đi."

"Chị dâu cái đầu cậu," Hứa Nhị chạy tới dắt tay Khưu Ngạn, "Đi nào, mình qua kia ngồi chờ đi."

"Vâng ạ," Khưu Ngạn đưa nửa quả hồng còn lại trong tay cho nhỏ, "Chị dâu nếm thử xem."

"Cảm ơn em," Hứa Nhị nhận quả hồng, "Gọi chị thôi được không?"

"Chị chị dâu." Khưu Ngạn lập tức sửa lời.

Cả bọn đồng loạt phì cười, Vạn Phi vừa cười vừa nói: "Nhị bảo, lát nữa BBQ anh phụ trách nướng thịt riêng cho em!"

Khưu Dịch hái hồng rất thành thạo, mới nói chuyện một lát mà trong túi đã có ba quả.

Thân Đào cũng hái được hai quả, đang ngẩng đầu tìm mục tiêu tiếp theo: "Hoạt động này không tệ, nên tổ chức rộng rãi cho mấy người bệnh gai cột sống cổ tham gia..."

"Để tao thử xem," Nhìn động tác lưu loát của Khưu Dịch, Vạn Phi cũng cầm một cây gậy đi tới dưới tàng cây, chọn một quả thật lớn, "Cái này đi!"

Với vận động viên tennis thiếu não nhưng tứ chi phát triển như Vạn Phi mà nói, không khó, giơ gậy tre hái hồng không khó, khó là ở động tác tiếp theo.

Vạn Phi giơ gậy lên ngoắc cuống hồng trên một nhánh cây nhỏ, cả nhánh cây lẫn quả hồng đều bị cậu chàng cắt trúng, trượt qua túi lưới rơi xuống dưới.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...