🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 55: Cấp phí chữa thương cho trái tim.

  Biên Nam và bố ăn cơm luôn im lặng là vàng, tuy số lần ăn chung không nhiều lắm, nhưng cộng lại chắc cũng gom được một rổ vàng.

Hôm nay có thêm mấy người quen, vốn dĩ cậu nên thấy thoải mái hơn, nhưng vì không biết bố có làm ra hành động giật gân nào hay không, cũng không rõ thái độ của bố với dì và Biên Hạo có giống nhau không, Biên Nam cảm thấy chỉ riêng bữa này nói không chừng mình có thể tích được một hộp vàng nhỏ.

Bố rất quen thuộc với nơi này, nhân viên phục vụ cũng biết mặt bố, sau khi dẫn cả bọn vào phòng, bố nói thẳng với nhân viên phục vụ tự xem rồi đưa đồ ăn lên, sau đó ngồi xuống, vẫy tay bảo Khưu Dịch qua ngồi cạnh mình.

Khưu Dịch cười cười ngồi xuống, Biên Nam ngồi ở đối diện bố, ngồi cạnh bố cậu thấy không được tự nhiên.

"Cháu và bạn mình đều là học sinh Vận tải đường thủy trung chuyên à?" Bố nhìn Khưu Dịch.

"Vâng," Khưu Dịch gật đầu, "Sang năm tốt nghiệp ạ."

"Vậy bây giờ chắc sắp thực tập rồi nhỉ?" Bố hỏi tiếp.

"Vâng." Khưu Dịch nói.

Bồi bàn đưa trà đến, Biên Nam rảnh rỗi không có gì làm, lấy bình trà từ tay bồi bàn rồi dạo quanh bàn một vòng, rót hết trà cho mọi người.

"Quen Biên Nam bao lâu rồi?" Bố uống một hớp trà, "Thằng nhóc này rất ít khi nói mấy chuyện này với chú, bạn bè thân thiết với nó chú chỉ biết mỗi Vạn Phi."

"Chắc chắn phải biết con rồi, con chơi với Biên Nam từ tiểu học mà." Vạn Phi cười ha ha.

"Không so được với Vạn Phi," Khưu Dịch cười cười, có lẽ do bị bố hỏi liên tục nên có chút lúng túng, cầm tách trà uống một hớp mà cũng mất cả buổi, "Cháu và Biên Nam mới quen hồi học kỳ trước."

"Ồ," Bố gật đầu, "Chuyện lần này, gia đình cháu chắc cũng lo lắm nhỉ."

"Không sao," Khưu Dịch xoay xoay tách, "Biên Nam và bạn cháu đều tới giúp đỡ nên không sao ạ."

Ngồi bên cạnh nghe cuộc đối thoại nghiêm túc như vậy, Biên Nam khó ở đến mức sắp nổi sảy, may là không lâu sau bồi bàn đã nhẹ nhàng gõ cửa, bắt đầu đưa đồ ăn lên.

"Ầy, con đói rồi," Biên Nam cầm đũa, "Ăn trước nói sau."

"Nếm thử xem mùi vị thế nào," Bố cười nói, "Chú cũng không biết khẩu vị của mấy đứa ra sao mà đã tự làm chủ, đây toàn là mấy món rất khá nơi này."

"Vậy để Khưu Dịch nếm thử đi," Biên Nam liếc nhìn Khưu Dịch, "Cậu ấy nấu ăn giỏi lắm, biết đâu nếm xong là về nấu được y chang."

"Làm gì mà dễ vậy," Khưu Dịch bật cười, gắp một đũa.

"Khó lắm à." Biên Nam tặc lưỡi.

"Dĩ nhiên là khó rồi, mày xem mày học theo cái thực đơn cho người ngốc mất bao lâu..." Thân Đào vừa ăn vừa nói.

"Người ngốc cái gì! Tao nhầm một lần mà sao không ai chịu bỏ qua vậy!" Biên Nam liếc cậu ta, "Người lười! Thực đơn cho người lười! Tao thấy tao nấu rất ổn."

Bố nghe xong thì giật mình, nhìn Biên Nam: "Con nấu?"

"Vâng," Biên Nam gật đầu, "Lần trước Khưu Dịch bị... thương ở chân, con tới giúp một tay, có nấu vài lần."

Từ nhỏ đến lớn Biên Nam chưa từng làm việc nhà, trong nhà có người giúp việc, đừng nói nấu cơm làm đồ ăn, ngay cả quần áo bẩn cũng ném trong phòng, chờ người giúp việc đem đi giặt.

Lần này bố hết sức ngạc nhiên, hồi lâu sau mới nói được một câu: "Thật không ngờ."

Nhìn thấy trong mắt bố Biên ngoài kinh ngạc còn có chút mất mát, Khưu Dịch cười với ông, "Chú, bình thường Biên Nam không có chỗ phát huy, về nhà bắt cậu ấy nấu mấy món cho chú nếm thử đi."

"Đúng rồi," Bố gật đầu một cái, "Phải bắt nó làm mấy món, nó cũng không nói với chú, chú thật sự muốn nếm thử xem thế nào."

"Chuyện này nếu đổi thành cháu, cháu cũng ngại nói với bố, với lại cũng chưa nấu ngon lành gì, đúng không Biên Nam." Khưu Dịch cười ăn một miếng, đỡ lời giúp Biên Nam, đổi lại là người làm cha, con mình không chịu nói gì với mình, có lẽ cũng khó chịu.

"Ừm," Biên Nam nhìn Khưu Dịch rồi nhìn sang bố mình, "Nếu không mai con làm trứng tráng cho bố nếm thử."

"Được! Được! Được!" Bố cười, "Được."

"Nói đến nấu ăn," Vạn Phi ngồi kế bên nói, "Suýt chút nữa con đã đi học đầu bếp."

"Vậy phải cảm ơn trường Thể thao rồi." Thân Đào nói.

"... Có gì mà phải cảm ơn," Vạn Phi ngơ ngẩn một lúc mới hiểu ra, "Ê, mày đừng xem thường tao nhé, tao nấu ngon hơn Biên Nam nhiều!"

"Ờ," Biên Nam cười, "Vạn Phi biết nhào bột gói sủi cảo, biết làm bánh nướng áp chảo nữa, tuy bên trong chưa chín nhưng phần vỏ vẫn rất ngon."

"Tại mày cứ giục đòi ăn ăn ăn, tao không canh được độ lửa, lần tới tao mời bọn mày một bữa, bánh nướng áp chảo luôn!" Vạn Phi không phục.

Vạn Phi là một hoạt náo viên bẩm sinh, cậu chàng ăn rất nhanh, mới lùa vài đũa đã no rồi bắt đầu huyên thuyên, thấy ai thì bắt chuyện với người đó.

Bất kể bầu không khí thế nào cũng không ảnh hưởng đến sự phát huy của Vạn Phi.

Vài lần bố định hỏi Khưu Dịch chút chuyện, nhưng mới ngừng một chút đã bị Vạn Phi kéo chủ đề bay tuốt luốt, cuối cùng còn kể cho Vạn Phi nghe công nhân quặng mỏ vất vả thế nào...

"Chà, vậy thì cực quá, còn nguy hiểm nữa," Vạn Phi cau mày lắc đầu, "Không theo được."

"Nói cứ như mày định theo vậy." Khưu Dịch vẫn nhếch miệng cười, giờ thì bật cười ra tiếng.

"Kiếm được nhiều tiền mà, cũng nên cân nhắc, bọn mày lái tàu không phải cũng cực lắm sao, nhưng mà nhiều tiền." Vạn Phi tặc lưỡi.

Vạn Phi nhắc tới chuyện lái tàu, Biên Nam mới nhớ hôm nay mình suy nghĩ cho "tương lai" đến mức xuất thần, chưa rảnh hỏi Khưu Dịch sắp xếp thực tập thế nào.

Bây giờ đột nhiên nhắc tới, cậu nhất thời đứng ngồi không yên, có hơi hối hận tại sao mình lại ngồi đối diện bố và Khưu Dịch, giờ thì ngoại trừ cười ngu mấy tiếng, ngay cả nhỏ giọng hỏi cũng không tiện.

Chỉ có thể nôn nóng chờ đến khi mọi người ăn uống xong.

Được cái vì có trưởng bối, bọn họ ăn rất nhanh, hơn một tiếng sau mọi người đều buông đũa tựa vào ghế nói chuyện.

"No rồi," Biên Nam xoa bụng nhìn Vạn Phi, rồi lại nhìn sang Thân Đào, "Ăn gì nữa không?"

"Tao nhịn không ợ nãy giờ nè," Vạn Phi cười ha ha, "Hết ăn nổi nữa."

"Tao cũng no rồi," Thân Đào cười với bố Biên, "Chú tốn kém rồi."

"Ấy, nói lời đó làm gì, đều là bạn bè của Biên Nam cả, lần này Khưu Dịch lại gặp chuyện lớn như vậy," Bố vỗ vai Khưu Dịch, "Cảm ơn cháu."

"Vậy đi thôi." Biên Nam đứng lên.

"Con gấp cái gì," Bố thở dài, cũng đứng lên, "Còn chưa nói được bao nhiêu."

"Nói chuyện với một đám con nít có gì đâu mà ghiền." Biên Nam nhỏ giọng lầm bầm.

Những người trong phòng đứng dậy, bố vừa ra ngoài vừa móc chìa khóa xe trong túi đưa Biên Nam: "Lấy xe chạy tới cửa đi, bố nói mấy câu với Khưu Dịch."

Biên Nam vừa nghe là biết bố muốn làm gì, đây là tiết tấu chuẩn bị đưa tiền chứ sao nữa.

"Vâng." Cậu nhận chìa khóa, liếc nhìn Khưu Dịch rồi xoay người cùng Vạn Phi và Thân Đào vào thang máy.

Khưu Dịch cũng đoán được bố Biên còn lời muốn nói, suốt bữa cơm ông vẫn luôn hỏi han chuyện của cậu, nhưng công lực của chuyên gia ngắt lời Vạn Phi quá mạnh, hẳn là chưa nói hết chuyện.

"Chúng ta ra cửa chờ đi." Bố Biên vỗ vai Khưu Dịch.

"Vâng." Khưu Dịch theo ông đi về phía cầu thang.

"Khưu Dịch," Bố Biên đi mấy bước rồi dừng, mở túi xách, lấy một phong bì đưa qua, "Chú là người thô lỗ, cũng không biết cảm ơn cháu thế nào mới thích hợp..."

Tuy rằng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nhìn thấy phong bì dày như quyển sách kia, Khưu Dịch vẫn giật mình, cậu vội đè lại tay bố Biên đang cầm phong bì: "Chú, chú làm gì vậy."

"Biên Nam có kể cho chú nghe ít chuyện của cháu, hai tháng này cháu không có ở nhà, người nhà cháu cũng chịu khổ," Bố Biên nói, "Không đáng bao nhiêu, chỉ là tâm ý thôi, nói sao cháu cũng đã gánh chuyện này thay Biên Nam."

"Chú," Khưu Dịch vẫn đè tay ông xuống, "Chúng ta nói lại chuyện này, được không?"

"Cháu nói đi." Bố Biên cười.

"Chuyện này khởi nguồn là do cháu, mục tiêu của những người đó cũng là cháu, không liên quan tới Biên Nam," Khưu Dịch không nhanh không chậm nói, "Cậu ấy tới giúp cháu, lại vì cháu mà bị thương, cháu nói người do cháu đâm, vốn là chuyện nên làm, chú hiểu ý cháu không? Biên Nam không nợ cháu, nếu nhất định phải nói rõ thì là cháu nợ cậu ấy, chuyện không liên quan tới cậu ấy mà lại làm cậu ấy bị thương, chú giúp cháu tìm luật sư đã là giúp đỡ nhiều lắm rồi..."

"Cháu..." Bố Biên bất đắc dĩ nhíu mày.

"Nếu cháu nhận số tiền này, vậy cháu càng nợ nhiều hơn, trả không nổi," Khưu Dịch nói, "Cháu sợ nhất là thiếu nợ người khác."

Bố Biên thở dài: "Cháu nói thế... nhưng gia đình cháu cũng cần dùng tiền, với lại dầu gì chuyện này cũng đã khiến người nhà cháu lo lắng..."

"Cảm ơn chú, nhưng đó là hai việc khác nhau," Khưu Dịch cười cười, "Tiền thì chắc chắn cháu sẽ không nhận, cảm ơn chú."  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...