Chương 54: Bố Biên Nam mời cơm.
Nói chúc ngủ ngon xong, Biên Nam cũng không lập tức ngủ ngay.
Hơi thở đều đều của Khưu Dịch nằm bên cạnh và cánh tay hai người kề sát vào nhau khiến cậu bắt đầu nghĩ lung tung.
Biên Nam cảm thấy con người đúng là thần kỳ, loại chuyện lưu manh này chỉ cần mở đầu một phát là làm thế nào cũng không thể trở về con đường hết lưu manh.
Lúc mệt mỏi đánh một giấc cũng lệch qua một bên được.
Lại nghĩ nhiều.
Lại ngẩng đầu.
Lại mẹ nó nửa ngày không xìu xuống.
"Khưu Dịch," Biên Nam nhéo ngón tay Khưu Dịch, nhẹ giọng hỏi, "Cậu đang ngủ à?"
Khưu Dịch không nhúc nhích, lát sau mới nhỏ giọng trả lời: "Đang ngủ."
"Má," Biên Nam nhắm mắt lại bật cười, "Cậu là hòa thượng sao?"
"Không phải." Khưu Dịch tiếp tục bình tĩnh trả lời.
"Vậy cậu... có..." Biên Nam muốn hỏi Khưu Dịch có giống mình hay không, nhưng lại không mở miệng được, cậu cảm thấy hỏi thẳng vấn đề này rất xấu hổ.
"Có." Khưu Dịch nói.
"Có?" Biên Nam quay đầu nhìn Khưu Dịch, "Đại sư, phiền ngài chỉ đường cho tôi, làm sao mới có thể bình tĩnh giống như ngài."
"Qua đây, vị tiểu thí chủ này, nhìn tay của ta này," Khưu Dịch thò tay ra khỏi chăn, ngón tay huơ huơ trước mắt Biên Nam, sau đó chỉ sang bên kia tường, "Nhìn ngón tay ta kìa, thấy không."
"... Biết rồi." Biên Nam thở dài, cậu không cần nhìn cũng biết ngón tay Khưu Dịch là chỉ bạn nhỏ Khưu Ngạn đang ôm chăn ngủ tối tăm trời đất.
"Thật ra ấy," Khưu Dịch ngừng một lát, giọng điệu bình thản mà nghiêm túc, "Tôi không có bình tĩnh như vậy đâu."
Nghe Khưu Dịch nói thế, Biên Nam yên lặng chừng hai giây rồi phì cười, nhắm mắt lại cười không ngừng được.
"Cười cái gì?" Khưu Dịch hỏi.
"Không biết, chỉ là muốn cười thôi." Biên Nam vừa cười vừa nói.
Khưu Dịch ráng nhịn một lát rồi bắt đầu cười theo.
Hai người cười chừng hai phút mới từ từ ngừng lại, Khưu Dịch thở dài một hơi: "Được rồi, ngủ đi."
Cảm giác buồn ngủ vẫn rất nặng nề, Biên Nam cảm thấy mình không có nằm mơ mà cứ giữ nguyên một tư thế ngủ thẳng tới sáng luôn.
Trong lúc mơ màng, cậu nghe được tiếng gà gáy ở sân nhà kế bên, còn người nằm bên cạnh thì cứ lăn tới lộn lui.
Cậu lơ mơ tặc lưỡi một tiếng, thò tay qua, vừa định nói mới sáng sớm cậu lật gì ghê vậy, thì sờ trúng một cánh tay núc ních thịt.
"A?" Biên Nam quay đầu lại, nhìn thấy đôi mắt trong suốt và mái tóc xoăn rối nùi của Khưu Ngạn.
"Đại hổ tử!" Thấy cậu mở mắt, Khưu Ngạn lập tức lủi đến bên cạnh cậu, "Chào buổi sáng! Hôm qua anh không về hả?"
"Chào buổi sáng, hôm qua anh về rồi lại tới... sao em lăn ra giữa rồi," Biên Nam chống tay liếc nhìn bên trong, Khưu Dịch đang đang đắp chăn nhỏ của Khưu Ngạn trùm đầu quay mặt về phía tường, "Đuổi anh hai em qua đó à?"
"Tại em dậy sớm quá," Khưu Ngạn cười hớn hở, "Anh hai nói anh ấy muốn ngủ thêm một lát, bảo em qua đây đẩy anh."
"Ha!" Biên Nam ngồi dậy, nhấc chăn lên đạp mông Khưu Dịch một cái, "Dậy đi!"
Khưu Dịch không nhúc nhích, chỉ thò tay khỏi chăn giơ ngón giữa với cậu.
"Chúng ta đi mua bánh chiên đi, em muốn ăn bánh chiên," Khưu Ngạn ngồi dậy, nhào lên lưng Biên Nam nằm úp sấp trên đó, tay vỗ từng nhịp lên vai cậu, "Bánh chiên! Ha! Bánh chiên! Hô! Bánh chiên! Bang! Bánh chiên! Beng!"
"Ây ——" Biên Nam kéo dài giọng gọi một tiếng, "Bánh chiên bánh chiên, em đi rửa mặt đánh răng trước đi."
Khưu Ngạn hí ha hí hửng mặc quần áo tử tế nhảy xuống giường, hát một bài lạc điệu không ai nghe hiểu chạy ra sân rửa mặt.
Biên Nam ngáp một cái, ngả người ra sau, nằm lại xuống gối.
"Bánh chiên," Khưu Dịch vẫn còn quay lưng về tường, "Tôi còn muốn đậu hũ sốt tương."
"Cậu hay quá ha, mới sáng sớm đã sai bảo người ta!" Chút buồn ngủ cuối cùng của Biên Nam cũng mất luôn, cậu nhào qua đè lên người Khưu Dịch, kéo đầu Khưu Dịch ra khỏi chăn, hôn loạn xạ lên mắt lên mũi lên trán Khưu Dịch một phen, rồi lại thò tay vào trong chăn sờ lung tung vài cái.
"Đừng sờ loạn," Khưu Dịch nở nụ cười, nhéo nhéo lưng trần và hông của Biên Nam, "Bánh nướng tương vừng... gan xào... bánh nướng không vừng..."
"Rồi rồi rồi... tôi đi mua," Biên Nam vốn dĩ mới tỉnh dậy chưa muốn ăn gì, nhưng nghe Khưu Dịch kể ra một đống, cậu nhất thời thấy đói bụng, đoạn lấy áo mặc vào rồi xuống giường, sửa sang lại quần, "Cậu đó, mới sáng sớm mà cũng hạ hỏa được."
"Thì cũng vì sợ lát nữa cậu đi tiểu không thuận lợi thôi." Khưu Dịch cười nói.
"Biến đi," Biên Nam chỉ vào Khưu Dịch nhe răng cười, "Khưu Dịch đến tận hôm nay cậu mới lộ rõ bản chất mẹ nó giả bộ kinh thật, cứ tưởng cậu chín chắn trưởng thành lắm chứ."
"Hiểu lầm lớn rồi," Khưu Dịch lười biếng duỗi eo ngồi dậy, "Tôi chín chắn trưởng thành thật mà, tôi nhìn cậu cũng như nhìn nhị bảo thôi."
"Bánh nướng tương vừng gan xào bánh nướng không vừng mua hết luôn hả?" Biên Nam hỏi.
"Xem chừng rồi mua, chỉ có vài người ăn thôi." Khưu Dịch nói.
Biên Nam không có yêu cầu cao với bữa sáng, cũng không đặc biệt muốn ăn gì, cậu dẫn theo Khưu Ngạn dạo quanh một loạt quầy bán điểm tâm, mua hết những thứ Khưu Ngạn muốn ăn, ôm về một đống lớn.
Không biết có phải do trời lạnh quá nên muốn ăn bù* hay không, mọi người ăn rất được, một mình Khưu Ngạn ăn ba cái bánh chiên thêm một chén đậu hũ sốt tương, cuối cùng những món mua về không còn thừa lại gì nữa.
*Ăn bù: xảy ra vào thời gian Lập thu (7 ~ 8/8 dương lịch), do mùa hè quá nóng, mọi người ăn uống không tốt, bởi vậy tới Lập thu sẽ ăn nhiều hơn để bù lại.
"Hình như ăn hơi nhiều, sáng sớm ăn nhiều quá cũng không tốt," Bố Khưu đẩy xe lăn qua lại trong sân, "Phải tản bộ cho tiêu bớt mới được."
Biên Nam muốn cười, nhưng nghĩ đến chuyện đêm qua Khưu Dịch nói, nhìn bố Khưu hùa theo chọc cười bọn họ như vậy, cậu lại thấy nhói lòng.
Ăn xong bữa sáng, Khưu Ngạn đeo cặp sách chạy ra sân tự học bài.
Biên Nam vốn định lái xe đến trường, nhưng Khưu Dịch đòi ngồi xe bus, cậu đành phải chiều theo.
Cũng may tuyến xe đến trường hơi trái giờ, người trên xe không nhiều lắm, lúc bọn họ lên xe tìm được hai ghế trống.
Dọc đường đi hai người đều không lên tiếng, Biên Nam cảm thấy rất dễ chịu, trong không khí hanh khô có mùi hương nào đó đặc biệt thuộc về mùa này, ngoài cửa kính xe, lá vàng rụng đầy đất trông thật vui mắt.
Cộng thêm mỗi lần quay đầu sang đều có thể nhìn thấy ánh mắt mang theo ý cười của Khưu Dịch.
Biên Nam xuống xe trước, Khưu Dịch muốn ngồi đến trạm tiếp theo.
Lúc chuẩn bị đứng dậy, Biên Nam nhét tay vào túi áo khoác của Khưu Dịch, nắm tay Khưu Dịch: "Buổi chiều tôi gọi điện thoại cho cậu, chắc là bố tôi sẽ qua đón chúng ta."
"Ừ." Khưu Dịch cào cào lòng bàn tay cậu.
Biên Nam nhảy xuống xe, đi về phía tường rào bên trường học, lúc này đợt huấn luyện buổi sáng đã kết thúc, đi vào từ cổng chính là chết chắc.
Tường rào này Biên Nam đã trèo nhiều năm, quen thuộc hệt như đi cầu thang, đạp chân hai cái dùng tay bám lên là trèo qua.
Nghĩ tới việc chỉ còn nửa năm là không trèo được nữa, cậu thấy hơi buồn lòng.
Trước tốt nghiệp chắc nên chụp tấm hình mình leo tường, dùng để kỷ niệm mấy năm tuổi trẻ mơ mơ màng màng không mục tiêu không chí hướng lộn xộn loạn xạ của bản thân.
Lúc rơi xuống đất phát hiện có người ngồi bên tường, Biên Nam giật mình.
Quay đầu nhìn thoáng qua, là ba thằng lớp bóng rổ năm hai đang ngồi xổm bên tường hút thuốc, mấy thằng này vừa vào trường đã vội vàng ôm đùi Phan Nghị Phong, đảm nhiệm chức vụ chân chó đã hai năm rồi.
Nhìn thấy Biên Nam, trong mắt cả bọn tràn đầy khinh miệt, chỉ là lúc Biên Nam liếc ngược lại, cả bọn đứng lên đi hết.
Biên Nam tặc lưỡi, mấy thằng kiểu này, kéo thêm một hàng tới cậu cũng không sợ, cho dù Phan Nghị Phong còn sống... ở trường cũng không ai dám tùy tiện kiếm chuyện với cậu.
Lúc vào ký túc xá, Tôn Nhất Phàm và Chu Bân đều vắng mặt, chỉ có Vạn Phi đang mặc áo khoác chuẩn bị khóa cửa lại.
"Anh Nam!" Vừa nhìn thấy cậu, Vạn Phi lập tức chỉ vào mặt cậu, "Tối hôm qua mày đi đâu?"
"... Về nhà." Biên Nam do dự một chút, không tiện nói mình ở nhà Khưu Dịch.
"Về nhà?" Vạn Phi mở cửa ra, "Muốn lấy đồ à? Mày về nhà làm gì, ngày mai mới là cuối tuần mà."
Biên Nam đi vào cầm sách dùng cho tiết học buổi sáng, buồn bực nói: "Gây chuyện thì phải làm dáng một chút, về nhà để tỏ ra tao ngoan ngoãn."
"Bị Biên Hạo ngược chứ gì?" Vạn Phi khóa cửa, khoác vai cậu đi xuống dưới lầu.
"Bệnh tình của Biên Hạo ngày càng nặng," Biên Nam tặc lưỡi, "Ổng chạy thẳng về đích bệnh thần kinh một đi không trở lại rồi."
Hai người cười hí hố một trận, cười xong Vạn Phi vỗ vai cậu: "Khưu Dịch thế nào?"
"Cũng ổn, bị thương không nặng, hôm nay trở về trường," Biên Nam nhe răng, "Thằng Phan còn bị giam giữ, hôm nào phán quyết hai đứa mình nhớ đến thắp nhang cho nó."
Bạn thấy sao?