🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 53: Cùng trò chuyện đến tận nữa đêm.

Lời này khiến Khưu Dịch sửng sốt một lúc lâu mới mở miệng: "Vậy vừa rồi cậu chạy về làm gì? Mới về nhà lại qua đây?"

"Sao lảm nhảm nhiều thế," Biên Nam buồn bực, "Nói được hay không thôi."

"Vậy cậu qua đi," Khưu Dịch nói, "Đừng lái xe, gọi taxi đi."

"Lát nữa tôi mua cho nhị bảo một hộp kem," Biên Nam ngẫm nghĩ, "Kem chắc ăn được nhỉ, tôi thấy hôm nay lúc ăn cơm nó muốn ăn lắm."

"Mua hộp nhỏ nhất." Khưu Dịch thở dài.

"Ừ." Biên Nam đáp rồi cúp máy, thu dọn đồ vác balô ra khỏi phòng.

Vừa mở cửa thì thấy Biên Hạo đang đứng trước cửa phòng Biên Hinh Ngữ.

Hai người liếc nhau một cái, Biên Nam nén giận, nghĩ thầm nếu Biên Hạo dám mở miệng nữa, mình sẽ ra tay liền.

"Đi đi!" Biên Hinh Ngữ ở trong phòng vừa khóc vừa hét, "Chuyện của em không cần anh quan tâm! Mắc mớ gì đến anh! Đi đi!"

Biên Hạo hơi đâu mà để ý Biên Nam, tiếp tục gõ cửa phòng Biên Hinh Ngữ: "Em mở cửa trước đã, em muốn đánh anh cũng phải mở cửa đã chứ."

"Ai thèm đánh anh! Không rảnh đâu!" Biên Hinh Ngữ đá vào cửa.

Biên Nam xoay người đi xuống lầu, đến giờ cậu vẫn chưa hoàn toàn hiểu chuyện gì đang xảy ra, Biên Hạo đã không để ý đến cậu, cậu cũng lười nghĩ nhiều.

Dì Lâm không có dưới phòng khách, Biên Nam thở phào, đang định mở cửa, bảo mẫu từ phòng bếp đi ra: "Tiểu Nam lại ra ngoài à?"

"Vâng, qua nhà bạn ở." Biên Nam tới bên cửa đổi giày.

"Cô có làm điểm tâm, con muốn ăn chút gì không?" Bảo mẫu hỏi.

"Ăn không vô, tối ăn nhiều quá." Biên Nam cười nói, mở cửa chạy ra ngoài.

Vừa ra tới sân, cậu có cảm giác cục tức nghẹn ở ngực như văng ra, tâm trạng dễ chịu hơn hẳn, sau khi cổng sân khóa két một tiếng, cậu vác balô lên lưng, chạy một đường tới cổng khu phố, leo lên xe taxi.

Taxi tới đầu hẻm, Biên Nam chưa xuống xe đã thấy Khưu Dịch đứng dưới tàng cây ngoài hẻm.

"Sao cậu lại chạy ra đây?" Biên Nam nhảy xuống xe chạy tới, cười hỏi, "Có phải nhớ tôi không!"

"Nghe thử xem." Khưu Dịch mặt nghiêm túc nhìn cậu.

"Nghe gì?" Biên Nam sửng sốt.

"Em là trái a trái táo nhỏ của anh..." Khưu Dịch chỉ xưởng diêm bên kia, "Tôi định qua đó hoạt động một chút."

"Má!" Biên Nam cười, "Cậu múa tập thể với mấy bác gái thật đó hả!"

"Đi chung không?" Khưu Dịch xoay người đi sang bên kia, "Nhanh lên, chín giờ rưỡi là kết thúc rồi, còn múa được mười phút thôi."

"Nè nè nè," Biên Nam vội bắt lấy cánh tay Khưu Dịch, "Cậu nói thật hay đùa vậy, tôi không đi."

"Tôi nói với cậu rồi," Khưu Dịch cười kéo cậu về phía xưởng diêm, "Các bác các chị trong siêu thị, thêm cả mấy người mở tiệm ven đường đều tới đây, tôi phải tạo quan hệ tốt với bọn họ."

"Cậu bệnh à... tạo quan hệ tốt với bọn họ làm gì?" Biên Nam không hiểu, bị Khưu Dịch lôi đi mấy bước mới phản ứng lại, "Má, để mấy chị trong siêu thị để dành đồ rẻ cho cậu hả?"

"Không chỉ vậy, học sinh mà tôi dạy thêm cũng có không ít là nhờ họ giới thiệu, mấy bác gái quen biết rộng lắm," Khưu Dịch cười nói, "Chưa kể đôi khi nhị bảo chạy qua chơi bọn họ cũng sẽ trông nom một chút, dù gì thời gian tôi ở nhà quá ít."

Biên Nam không lên tiếng, tuy rằng không tình nguyện lắm, cậu vẫn theo Khưu Dịch vào xưởng diêm.

Cậu thật sự không ngờ Khưu Dịch suy nghĩ nhiều như vậy.

Nếu là cậu, có khi nghĩ một năm cũng chẳng ra.

"Ấy da, Tiểu Khưu tới rồi!" Một bác gái mắt sắc liếc thấy Khưu Dịch, vừa múa vừa kêu một tiếng.

"Lâu rồi không thấy cháu tới," Một người khác trông trẻ hơn cũng cất giọng lanh lảnh, vừa múa vừa đi qua, "Hôm trước gặp nhị bảo, nghe nói cháu bị bệnh nhập viện hả?"

"Vâng, giờ đã khỏe rồi," Khưu Dịch cười nói, "Có phải mọi người sắp về không?"

"Nếu cháu đã tới thì sẽ hoạt động thêm một lát," Mấy bác gái đều đi qua, vừa hoạt động tay chân vừa quan sát Biên Nam, "Cậu này là bạn cùng trường của cháu hả, trông đẹp trai nhỉ!"

"Hầy, bây giờ con nít gien tốt lắm, cái lớp cấp hai của thằng cháu tôi kìa, nam sinh nữ sinh đẹp tất," Một bác gái vỗ cánh tay Biên Nam, "Cậu nhóc, tên gì thế?"

"Chào chị, em tên Biên Nam." Biên Nam nhanh chóng trả lời, nhìn gương mặt trang điểm đậm lè của bác gái này, mắt cũng kẻ hai đường, trông khá hợp mốt, vì vậy cậu gọi một tiếng 'chị'.

Tiếng 'chị' này khiến cả nhóm bác gái chị gái vui vẻ, kéo Biên Nam vào đội, nói muốn dạy cậu múa.

Biên Nam không ngờ bọn họ nhiệt tình như vậy, cậu giãy dụa quay đầu cầu cứu Khưu Dịch.

"Cố lên!" Khưu Dịch cười nhìn cậu, múa một động tác theo tiếng nhạc.

Thật ra động tác múa tập thể rất đơn giản, nhìn khá là ngốc, nhưng cánh tay dài và cái chân dài của Khưu Dịch làm ra động tác rất khoan thai, khiến cho Biên Nam bỗng nhiên ngẩn người.

Hóa ra thứ này cũng phải xem là ai múa...

Một giây ngẩn người đó, cậu bị kéo vào đội múa.

Mọi người lùi ra một khoảng trống đằng sau người múa dẫn đầu, để cậu tiện thấy rõ động tác, sau đó vội vã trở về đội bắt đầu múa.

"Múa đi," Một chị gái vung tay, "Đừng ngại, cái này tốt cho sức khỏe lắm, thanh thiếu niên cũng nên hoạt động nhiều, suốt ngày chơi máy tính chán thấy mồ."

"A, vâng." Biên Nam ngó qua Khưu Dịch, tên này đã ngồi xổm bên thùng loa, trò chuyện với chú giữ thùng loa, cậu đành cắn răng một cái, nhìn theo động tác của người múa dẫn đầu, giơ cánh tay lên.

Nếu bảo Biên Nam huấn luyện, động tác gì cũng không thành vấn đề, nhưng vung tay múa chân theo tiếng nhạc thì cậu thật sự theo không kịp, cậu cảm thấy mình y như con tinh tinh trong đội ngũ vậy, chẳng mấy chốc đã nhễ nhại mồ hôi, chọc mấy chị bên cạnh cười một tràng.

Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày mình lại múa tập thể giữa tiếng cười của một nhóm bác gái chị gái.

Lại còn múa trật hết nhịp.

Đợi đến khi ông chú chỉnh nhạc hô một tiếng hôm nay tới đây thôi, Biên Nam mới thở phào nhẹ nhõm.

Cậu vội nhào tới bên thùng loa túm lấy Khưu Dịch: "Sao cậu không múa!"

"Tôi bận nói chuyện mà," Khưu Dịch cười giơ ngón cái với cậu, "Múa đẹp lắm, quyến rũ lạ thường."

"Quyến cái gì rũ lạ cái gì thường..." Biên Nam kéo áo, "Múa đến tôi đây mồ hôi đầm đìa như đi huấn luyện vậy!"

Chào tạm biệt mọi người xong, Biên Nam lập tức kéo Khưu Dịch đi siêu thị, may là siêu thị này tuy nhỏ, nhưng thời gian hoạt động đến tận mười giờ tối, lúc này chưa đóng cửa.

Biên Nam theo quy định của Khưu Dịch mua một hộp kem nhỏ nhất trong siêu thị.

"Nhị bảo chắc ngủ rồi." Khưu Dịch nói.

"Vậy mai ăn, đã hứa mua cho nó rồi," Biên Nam tặc lưỡi, "Ai bảo anh hai nó cứ nhất quyết kéo tôi đi múa tập thể chứ!"

"Lúc cậu tới nó cũng tắm xong rồi..." Khưu Dịch lại bắt đầu cười, "Cậu múa xấu tệ."

"Có cần nói trắng ra vậy không?" Biên Nam nhìn Khưu Dịch, nghĩ lại cũng phì cười, "Tôi thấy mình y như con tinh tinh vậy, còn thiếu đấm ngực thôi."

Cùng nhau về đến nhà, bố Khưu và Khưu Ngạn đã ngủ.

Bài tập của Khưu Ngạn còn đặt trên bàn ngoài phòng khách chờ Khưu Dịch kiểm tra.

Biên Nam đi tới phòng Khưu Dịch nhìn thoáng qua, quay đầu nhỏ giọng nói với Khưu Dịch: "Hôm nay nhị bảo ngủ ở đây hả?"

"Ừ, lúc nó ngủ tôi không biết cậu còn muốn qua," Khưu Dịch mở vở bài tập ra lật xem, "Lát nữa bế nó qua phòng bố tôi là được."

"Thôi khỏi phiền, tôi ngủ sô pha." Biên Nam đột nhiên thấy xấu hổ, nếu là trước đây, bế qua thì bế qua thôi, nhưng giờ mà làm vậy, cậu có cảm giác như đang nóng lòng dọn giường để làm gì ấy, với lại Khưu Ngạn bị đánh thức chắc chắn không chịu, dù sao đã lâu nhóc không gặp Khưu Dịch.

Khưu Dịch ngẩng đầu nhìn cậu một cái: "Cùng chen một giường đi, nhị bảo không chiếm bao nhiêu chỗ."

"Vậy càng không tốt," Biên Nam đi đến sau lưng Khưu Dịch, xoay cằm Khưu Dịch hôn lên trán cậu ấy một cái, "Hai chúng ta sẽ trông hệt như lưu manh."  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...