Chương 52: Mùi vị này còn phức tạp hơn cả nồi lẩu chua cay nữa.
Biên Nam và Khưu Dịch ngồi bên hồ uống trà ăn bánh ngọt, câu có câu không trò chuyện rất lâu.
Nếu là bình thường, bảo Biên Nam ngồi uống trà ngắm hồ nước vài tiếng đồng hồ, có khi cậu sẽ phát điên, nhưng hôm nay cậu lại không có cảm giác đó, thậm chí còn nhàn nhã ngủ gật dưới ánh mặt trời.
Đến ba giờ rưỡi, Khưu Dịch đẩy vai cậu, cậu mới choàng tỉnh, nhảy bật dậy kêu một tiếng: "Thôi chết, muộn giờ đón nhị bảo rồi!"
"... Chưa muộn," Khưu Dịch nhìn cậu, "Tôi xem đồng hồ rồi, bây giờ qua là vừa lúc."
"Ồ," Biên Nam gãi đầu, đang ngủ đột nhiên bị đánh thức nên còn chút mơ màng, cậu nhìn Khưu Dịch một hồi rồi phóng sang cạnh ghế, chộp cánh tay Khưu Dịch, ngắt vài cái, "Má nó!"
"Sao vậy?" Khưu Dịch nhìn cậu.
"Không có gì," Biên Nam cười cười, "Ngủ say quá nên choáng."
"Đi thôi." Khưu Dịch đứng lên, thuận tay khoác lên vai cậu.
Xe dừng ở cổng trường chừng năm phút mới nghe được tiếng chuông tan học, chưa đến hai phút đã thấy Khưu Ngạn ôm cặp sách chạy ra, mặt đỏ ửng vì hưng phấn.
"Sao đổ mồ hôi nhiều vậy?" Biên Nam sờ sờ cổ nhóc.
"Học thể dục ạ!" Khưu Ngạn nói, "Em muốn ngồi phía trước! Em ngồi phía trước nha!"
Khưu Dịch xuống khỏi ghế phó lái, cầm cặp sách của nhóc, đổi sang chỗ ngồi phía sau.
Khưu Ngạn thắt dây an toàn ngồi ở ghế phó lái: "Phương Tiểu Quân còn muốn ngồi xe nữa."
"Á à, thằng này mặt dày thật," Biên Nam lập tức nhảy lên xe, vội vàng nổ máy, sợ lỡ như Phương Tiểu Quân đuổi theo, "Nó không ra với em à?"
"Không ạ, em nói xe dởm có gì đâu mà ngồi nên cậu ấy không tới nữa," Khưu Ngạn xoay người ra sau, "Anh hai, em muốn uống sữa chua."
"Anh mua cho em!" Nghe Khưu Ngạn từ chối Phương Tiểu Quân sảng khoái như thế, tâm trạng vốn dĩ đầy nắng của Biên Nam lại càng thêm rực rỡ, cậu dừng xe ở ven đường, chạy vào siêu thị mua cho Khưu Ngạn một hộp sữa chua lớn.
Về đến nhà Khưu Dịch, bố Khưu đã chuẩn bị xong.
"Đã lâu không ra ngoài ăn cơm," Thấy bọn họ vào cửa, bố Khưu lập tức chỉ huy Khưu Dịch, "Tìm cho bố bộ đồ để thay."
"Vâng," Khưu Dịch vào phòng tìm quần áo thay giúp bố Khưu, rồi lại lấy thuốc cho ông uống, "Có phải bố ngồi đây chờ đến xế chiều rồi nghĩ xem buổi tối ăn cái gì không?"
Bố Khưu nở nụ cười: "Vẫn là con trai bố hiểu bố."
"Chú, hôm nay ăn thỏa thích đi." Biên Nam đẩy xe lăn ra ngoài.
"Chú ăn không được bao nhiêu đâu," Bố Khưu vẫn cười ha ha, "Chủ yếu ăn bầu không khí thôi."
Khưu Dịch đẩy xe lăn ra đầu hẻm, suốt một đường đều đụng phải hàng xóm đi làm về.
Bác Khưu ra ngoài hả?
Chú Khưu đi chỗ nào hưởng thụ đấy?
Bố Khưu mặt mày nghiêm túc: "Thị sát một chút, thị sát một chút."
Biên Nam chạy ra ngoài trước, lái xe đến đầu hẻm, mở cửa chui vào xe, lúc Khưu Dịch nâng bố Khưu lên xe, cậu ở bên trong đỡ phụ.
Bố Khưu không lùn nhưng rất gầy, Biên Nam nửa nâng nửa đỡ giúp ông ngồi ở ghế sau, không khỏi cảm thán, nhẹ quá.
Lúc này Khưu Ngạn không ầm ĩ đòi ngồi phía trước nữa, nhóc nhanh nhẹn bò lên ghế sau ngồi bên cạnh bố Khưu: "Con ngồi với bố."
Chỉ là sau khi xe lái đi, nhóc không chịu ngồi yên, lúc thì quay cửa kính xuống ngó ra ngoài, lúc thì bảo Biên Nam mở cửa trần xe, thò đầu lên trên: "Bố ơi, bố nhìn nè, mình có thể leo ra từ đây đó..."
"Ây!" Biên Nam giật quần nhóc một cái, "Đừng leo ra."
"Em nói có thể leo ra thôi," Khưu Ngạn vịn cửa trần xe cúi đầu nhìn Biên Nam, "Đâu có nói muốn leo ra."
"Ngồi xuống," Khưu Dịch nói, "Còn quậy nữa lát đi ăn cho em ngồi trên xe luôn bây giờ."
"Ngồi đây!" Khưu Ngạn lập tức ngồi trở lại ghế sau tựa vào người bố Khưu.
"Mau lớn lên đi, phiền muốn chết." Khưu Dịch thở dài.
"Lớn lên càng phiền thì làm sao." Bố Khưu ở phía sau cười nói.
"Đem bán." Khưu Dịch trả lời.
"Bán anh hai đi." Khưu Ngạn vẫn còn ôm hộp sữa chua, vừa uống vừa nói.
"Bán anh hai ai trả tiền cho em đến trường." Khưu Dịch tặc lưỡi.
"Vậy..." Khưu Ngạn suy nghĩ một chút, "Bán đại hổ tử đi."
"Ầy, biết ngay là bán anh mà," Biên Nam phì cười, "Bán anh ai mua sữa chua cho em! Ai dẫn em đi BBQ, ai..."
Khưu Ngạn thở một hơi dài thượt, nằm lên đùi bố Khưu, ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng tủi thân nói: "Vậy bán em đi."
"Anh mua." Biên Nam đáp ngay.
Sợ bố Khưu không ngồi xe được lâu, Biên Nam lái đến con đường có khá nhiều quán ăn, cả nhà Khưu Dịch đều thích ăn cay, cậu chọn một tiệm bán món cay Tứ Xuyên.
"Sao lại ăn ở đây?" Lúc xuống xe, Khưu Dịch nhẹ giọng nhắc nhở cậu, "Không phải cậu ăn cay sẽ chết sao."
"Cậu mới ăn cay sẽ chết đó..." Biên Nam cười nói, "Chủ yếu là cho bố cậu ăn thỏa thích, với lại tiệm này ở lầu một, đẩy xe lăn vào được."
Khưu Dịch vỗ nhẹ lên lưng Biên Nam, không nói gì nữa.
Hôm nay không phải cuối tuần, khách trong tiệm không nhiều lắm, vẫn còn một phòng trống, mọi người cùng nhau vào.
Lúc Biên Nam gọi món, Khưu Ngạn phát hiện trong phòng có đặt một chiếc ghế trẻ em, nhóc lập tức nổi hứng: "Cái này là gì vậy?"
"Cái này là ghế trẻ em," Bồi bàn trả lời nhóc, "Cho mấy bạn nhỏ ngồi."
"Em là bạn nhỏ nè." Khưu Ngạn gật đầu, kéo cái ghế tới bên bàn, nghiên cứu làm thế nào để ngồi lên.
"Ghế này cho mấy em bé nhỏ xíu xiu ở sát vách dùng." Khưu Dịch nhìn nhóc.
"Vậy sao?" Khưu Ngạn cau mày, vẫn muốn leo lên ghế, "Em không tin."
"Vậy em lên đi," Khưu Dịch đứng dậy, "Anh nói trước, mặc kệ có chui lọt hay không, hôm nay em vẫn phải ngồi đó ăn."
"Chờ chút, " Khưu Ngạn vội lủi ra, đứng ở một bên khoa tay múa chân, "Chắc em bị kẹt mất."
"Vậy ngồi chỗ nào?" Khưu Dịch hỏi.
"Chỗ này," Khưu Ngạn chỉ chiếc ghế bên cạnh, đặt ghế trẻ em vào chỗ cũ, "Cái này cho mấy em bé xíu xiu ngồi đi."
"Anh phát hiện," Biên Nam vừa chọn món vừa chỉ vào Khưu Ngạn, "Vật nhỏ quá thừa tinh lực như em nếu không để ý sẽ biến thành nít ranh."
"Anh hai em để ý rồi đó." Khưu Ngạn nằm dài lên bàn, rầu rĩ ôm sữa chua uống.
Biên Nam chọn món xong, đa số toàn là món nổi tiếng của quán do bồi bàn đề cử.
Thông thường lúc mời người ta ăn cơm, cậu không chọn một đống món như bố, toàn chọn theo số người có mặt, nhưng hôm nay chọn hơi quá tay, chủ yếu là vì cảm thấy chẳng mấy khi bố Khưu mới ra ngoài một chuyến, hơn nữa hôm nay tâm trạng của cậu tốt đến không kìm lại được.
Cuối cùng Khưu Dịch cầm thực đơn bỏ bớt vài món rồi mới để cho bồi bàn đi ra.
Lâu lắm rồi bố Khưu không tới tiệm ăn cơm, bây giờ thấy trong phòng có đầy đủ TV tủ lạnh máy điều hòa nhà vệ sinh, ông nhất thời nổi hứng trò chuyện.
"Bây giờ phòng riêng đều đầy đủ thế này, trước đây phòng sang nhất cũng chỉ có TV, cắm vào hai cái micro, cơm nước xong hát karaoke ngay trong phòng, ăn một tiếng, hát bốn tiếng, lúc ra về mặt mũi bồi bàn đều xanh mét..."
Biên Nam vừa nghe vừa cười, trong những mẩu chuyện của bố Khưu luôn có mẹ Khưu Dịch, quả nhiên nói chưa mấy câu đã ra sân.
"Lúc đó chú với dì con không biết, nghe nói bên Quảng Đông ăn cơm xong đều phải uống chút trà, bọn chú mới học theo người ta hưởng thụ cuộc sống, ăn cơm xong bảo bồi bàn lấy cho ấm trà... là cái loại trà vụn ấy, bọn chú ngồi tại chỗ uống gần một tiếng cuối cùng bị người ta đuổi ra ngoài."
Biên Nam cười to, cười đến không ngừng được, lúc cậu định quay đầu nói chuyện với Khưu Dịch, phát hiện Khưu Dịch đang thừ người ra nhìn TV.
Thừa dịp bố Khưu và Khưu Ngạn tán dóc, cậu nhẹ nhàng nhéo tay Khưu Dịch ở dưới bàn.
"Hả?" Khưu Dịch giống như mới vừa phục hồi tinh thần lại, quay đầu sang.
"Nghĩ gì thế?" Biên Nam nhỏ giọng hỏi.
"Không," Khưu Dịch kéo tay cậu qua đặt lên chân mình, ấn xuống xoa xoa, cười nói, "Nhớ tới mẹ tôi."
Bị Khưu Dịch xoa như vậy, trong lòng Biên Nam vô cùng sảng khoái, cậu vui vẻ cười ha ha.
Nghe đâu hồi còn trẻ bố Khưu có thể ăn một nửa con heo, sau khi bị thương thì không còn sức ăn này nữa, chỉ chừng nửa chén cơm, thêm vài mẩu thức ăn là nói ăn hết nổi.
Hôm nay Khưu Dịch, Biên Nam và Khưu Ngạn vẫn là chủ lực, cộng thêm tâm trạng của mọi người không tệ, ăn còn sung hơn bình thường, mấy món Biên Nam chọn đều là ít cay, vừa ăn vừa uống nước cũng tạm được, chủ yếu là ai cũng vui.
Khưu Ngạn ăn vô cùng hăng hái, nhóc vùi đầu miệt mài ăn, cuối cùng ôm bụng tựa lên ghế thở dài: "No quá đi... cay quá đi..."
"Có kem ly, ăn không?" Biên Nam hỏi nhóc.
Khưu Ngạn không nói chuyện, ôm bụng nhíu mày suy nghĩ hồi lâu mới buồn rầu nằm sấp lên bàn: "Không ăn nổi."
Nghe giọng nói tủi thân rầu rĩ của nhóc, Biên Nam buồn cười: "Không sao, chừng nào nuốt nổi anh mua cho em."
Cơm nước xong, Biên Nam lái xe quay về ngõ hẻm, dọc đường đi cậu đều lén nhìn trộm Khưu Dịch, trong đầu suy nghĩ một việc.
Tối nay có về không?
Nếu không về, Khưu Ngạn sẽ phải qua ngủ với bố Khưu, nhóc này đã hai tháng không gặp anh hai, làm vậy hơi tàn nhẫn.
Nếu về, cậu thật sự có chút luyến tiếc.
Bạn thấy sao?