🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 50: Rốt cuộc trái tim cũng được lắp đầy.

  Gầy ư?

Biên Nam vô thức giơ tay lên sờ mặt mình.

Một luồng gió lạnh thổi qua, cậu bỗng dưng kịp phản ứng bây giờ có gầy xơ xác cũng không phải trọng điểm!

Trọng điểm là Khưu Dịch.

Nếu tính cả dạo trước hai bên lảng tránh nhau, đã ba tháng rồi cậu không có mặt đối mặt với Khưu Dịch, nghe giọng nói của cậu ấy.

Nghĩ đến đây, Biên Nam đột nhiên cảm thấy cả người như nhũn ra.

Rốt cuộc nhìn thấy rồi.

Rốt cuộc nghe được giọng rồi.

Rốt cuộc hiểu được cái cảm giác chết tiệt khi vô số lời muốn nói tranh nhau nhảy xổ ra nhưng kết quả đều mắc kẹt ở cổ họng.

Khưu Dịch cũng không nói gì, yên lặng đối diện với Biên Nam một lát rồi giang tay ra.

Biên Nam nhìn Khưu Dịch đăm đăm, thoáng thấy do dự và bối rối, nhất thời không hiểu động tác đột ngột của Khưu Dịch có phải là muốn... ôm hay không?

Ôm?

Thấy cậu không nhúc nhích, Khưu Dịch vẫn giang rộng tay không động đậy: "Tôi không phải là đại bàng giương cánh."

"Má." Biên Nam nhỏ giọng mắng một cậu, mỉm cười đi qua ôm đối phương.

Khưu Dịch vỗ nhẹ sau lưng cậu: "Cảm ơn."

Biên Nam siết chặt cánh tay, ôm ghì Khưu Dịch vào trong lòng mình.

Đây là lần đầu tiên cậu ôm Khưu Dịch chặt đến vậy, cách lớp quần áo, cánh tay có thể cảm nhận được thân thể căng đầy của Khưu Dịch, cũng như cảm nhận thân thể cậu ấy kéo căng do gắng sức ôm lại mình.

Sự tiếp xúc chân thật mà rõ ràng của cơ thể khiến Biên Nam run rẩy, lỗ chân lông toàn thân cùng dãn ra như nghe được mệnh lệnh, sau đó mạnh mẽ khép vào.

Hai người im lặng đứng trong gió lạnh ôm nhau, qua thật lâu cũng không ai nhúc nhích.

Biên Nam không muốn động đậy, cậu không nỡ động cũng không có ý định động.

Những lời nói nghẹn trong cổ họng vẫn chưa đua nhau nhảy ra, nhưng một khi buông tay mặt đối mặt với Khưu Dịch, trạng thái không nói nên lời sẽ khiến cậu xấu hổ.

Chỉ là cậu biết nếu mình không chịu buông tay, sẽ còn chuyện xấu hổ hơn đang chờ mình, hôm nay cậu mặc quần thể thao... sớm biết vậy đã mặc quần jeans cho rồi.

Lúc cậu còn đang suy nghĩ vẩn vơ, Khưu Dịch nhỏ giọng nói một câu: "Lạnh quá."

"Hả," Vừa nghe lời này, Biên Nam vội thả tay ra, bấy giờ mới để ý Khưu Dịch chỉ mặc một chiếc áo thun dài tay, cậu lập tức cởi áo khoác của mình, "Không phải tôi nhờ luật sư đưa áo khoác cho cậu sao?"

"Làm dơ rồi," Khưu Dịch đè tay cậu lại, "Đừng cởi, lên xe là được."

"Ừ, đúng ha," Biên Nam xoay người định mở cửa ghế phó lái, nhưng rồi chợt nghĩ tới gì đó nên chạy xuống chỗ cốp xe, "Cậu qua đây trước đi."

Khưu Dịch đi ra sau xe, thấy Biên Nam cầm một nhánh cây trong tay, thế là sửng sốt: "Cái này là gì vậy?"

"Lá bưởi..." Biên Nam bật cười nhìn nhánh cây, "Bố tôi làm đó, nói là dùng cái này để giải xui."

Cậu cầm nhánh cây vỗ vài cái lên người Khưu Dịch, sau đó đóng cốp xe lại: "Xong rồi, lên xe."

Lúc đang định đi lên đầu xe, Khưu Dịch đột nhiên túm lấy tay cậu.

Biên Nam cứng người.

Tay Khưu Dịch rất lạnh, động tác này cũng chẳng có cảm giác độ ấm nơi lòng bàn tay đánh thẳng vào trái tim gì gì đó... nhưng xúc cảm mát lạnh từ đầu ngón tay Khưu Dịch lại khiến cậu thấy yên tâm và thỏa mãn đến lạ.

Mẹ nó, mình đang nghĩ vớ vẩn gì vậy?

Chỉ mỗi động tác đơn giản này thôi lại khiến Biên Nam mất vài giây mới quay đầu lại: "Gì thế?"

"Nhìn thử một chút." Khưu Dịch lật lòng bàn tay phải của cậu lên, cúi đầu nhìn vết sẹo rạch ngang cả lòng bàn tay.

"Không có gì, đã lành rồi, bây giờ hoạt động như thường," Biên Nam cũng nhìn tay mình, "Giờ nhìn vân tay ngầu ghê luôn."

Thú thật từ khi cắt chỉ đến nay, cậu chưa từng nhìn kỹ vết sẹo này, bây giờ nhìn thử đúng là dọa người thật, hơn nữa do sẹo vẫn chưa hoàn toàn lành hẳn, lúc mở tay sẽ có cảm giác bị kéo căng.

Khưu Dịch không nói gì, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua vết sẹo, cau mày.

Vết sẹo hơi gồ lên, ngón tay Khưu Dịch lướt qua mang đến xúc cảm lộm cộm mơ hồ, nhưng chỉ bấy nhiêu đã đủ truyền từ lòng bàn tay vào trong lồng ngực.

Ngứa quá.

"Không có gì... thật đó," Biên Nam nhìn Khưu Dịch, "Tôi bắt đầu huấn luyện lại gần một tháng rồi."

"Đầu thì sao?" Khưu Dịch lại sờ ót cậu, "Cú đá kia đá trúng chỗ nào vậy?"

"Không biết," Biên Nam thật sự không biết cú đá kia đá trúng chỗ nào, dù sao lúc tỉnh lại đã thấy đầu sưng rồi, "Cậu đừng để ý, lên xe trước đi."

"Có phải cậu nên học lấy bằng lái không," Khưu Dịch lên xe, "Không bằng lái mà cũng dám lái xe đến trại tạm giam."

"Vốn dĩ định nghỉ hè học, cũng tại gặp chuyện này nè," Biên Nam cười cười, khởi động xe, "Tôi lái thẳng đến trường học đón nhị bảo luôn nhé, tôi nghe bố cậu nói hôm nay bọn nhóc đi làm việc tốt, tan học sớm."

"Ừ." Khưu Dịch gật đầu.

"Đúng rồi," Biên Nam chỉ chỉ balô mình ném ở ghế sau, "Điện thoại di động của cậu ở trong balô của tôi, tôi sạc đầy pin rồi."

Khưu Dịch với tay lấy di động trong balô ra xem một chút, đoạn bỏ vào túi quần: "Thân Đào đưa cho cậu hả?"

"Ừ," Biên Nam đáp lời, đột nhiên nhớ tới ánh mắt và thái độ hôm đó của Thân Đào, nhất thời cảm thấy sau lưng vừa nóng vừa tê như bị kim châm, cảm giác có tật giật mình lại bao bọc lấy cậu, cậu vội đổi đề tài, "Vết thương của cậu sao rồi? Rốt cuộc bị thương ở đâu?"

"Ở đâu cũng bị," Khưu Dịch cười cười, vén tay áo lên, trên cánh tay có hai vết dao đã khép lại, "Nhưng cũng không nghiêm trọng, chưa đau như bị cậu nhào lên người tôi thúc vào bụng tôi."

"Cái gì?" Biên Nam sửng sốt, "Tôi thúc vào bụng cậu? Tôi thật sự không biết, lúc đó tôi nóng máu quá..."

"Sau này cậu đừng đánh nhau nữa," Khưu Dịch thở dài, "Chưa thấy ai lúc đánh nhau mà đưa hết lưng mình ra cho đối phương."

"Không phải bao giờ tôi cũng thế, vậy là vì..." Biên Nam nói được phân nửa thì ngừng.

"Tôi biết, cảm ơn," Khưu Dịch nhìn cậu, "Lo lái xe đi."

Biên Nam lái xe đến trước cổng trường của Khưu Ngạn, đúng lúc nhìn thấy một tốp bạn nhỏ cầm thùng nước và khăn lau đứng xếp hàng chuẩn bị vào cổng.

Khưu Ngạn úp thùng nhỏ màu xanh của mình lên đầu, tay cầm khăn lau nhún nhảy đi ở sau cùng.

"Nhóc ngốc này, cái gì cũng úp lên đầu..." Biên Nam nhìn mà buồn cười.

"Nhị bảo!" Khưu Dịch kéo cửa kính xuống, hét một tiếng về phía bên kia.

Nghe được giọng Khưu Dịch, Khưu Ngạn ngẩn ra, bất chợt quay đầu lại.

"Anh hai!" Thấy Khưu Dịch mở cửa xe bước xuống, hai mắt Khưu Ngạn đều trợn tròn, nhóc vội vã nhấc chân lao đến bên này, vừa chạy vừa hô to, "Cô Lý! Anh hai em tới đón em!"

Đây là lần đầu tiên Biên Nam phát hiện sức bật của Khưu Ngạn kinh khủng như thế, nhóc chạy đến trước mặt Khưu Dịch rồi bỗng nhiên nhảy lên, nhảy thẳng lên người Khưu Dịch, cánh tay ôm cổ Khưu Dịch, chân móc quanh hông Khưu Dịch: "Anh hai ——"

Chẳng đợi Khưu Dịch lên tiếng, nhóc đã nhắm mắt lại, ngửa mặt lên trời oa một tiếng bật khóc.

Biên Nam nhích xe lại gần ven đường, Khưu Dịch ôm Khưu Ngạn leo lên xe, bởi vì Khưu Ngạn quấn quanh người Khưu Dịch như bạch tuộc, làm thế nào cũng không chịu thả ra, Khưu Dịch mất sức nửa ngày mới leo lên xe được.

"Ôi cục cưng," Biên Nam sờ mặt nhóc, "Nhìn em khóc kìa..."

Khưu Ngạn ôm cổ Khưu Dịch khóc suốt chặng đường, giống như muốn khóc hết nỗi niềm nhớ anh hai nghẹn trong lòng bấy lâu nay.

Mãi đến khi lái về tới con đường bên ngoài ngõ hẻm, Khưu Ngạn mới từ từ không còn tiếng động.

"Ngừng khóc rồi à?" Biên Nam nhìn thoáng qua.

"Đang ngủ," Khưu Dịch tựa lưng vào ghế, khẽ thở phào nhẹ nhõm, "Hét đến nỗi tôi nhức cả đầu."

"Cậu nhức đầu hả?" Biên Nam lập tức lo lắng nhìn Khưu Dịch.

"... Ví dụ thôi." Khưu Dịch nói.

"Ồ." Biên Nam cảm thấy mình hơi bị ngớ ngẩn.

Khưu Dịch ôm Khưu Ngạn xuống xe, vừa định đưa Khưu Ngạn cho Biên Nam để lấy balô của mình, ai ngờ Khưu Ngạn lại mở mắt liều mạng giãy dụa ôm ghì lấy cổ cậu.

"Để tôi lấy đồ cho." Biên Nam xách balô của cả hai người ra.

"Anh hai." Khưu Ngạn ôm cổ Khưu Dịch gọi một tiếng.

"Ừ." Khưu Dịch đáp lời.

"Anh hai."

"Ừ."

"Anh hai."

"Chuyện gì?"

"Em lên lớp ba rồi." Khưu Ngạn mắt sưng húp cười nói.

"Giỏi thật," Khưu Dịch hôn nhóc một cái, "Giỏi hơn đại hổ tử nhiều."

"Này!" Biên Nam ở phía sau kêu lên, "Đừng có dìm tôi khen nó như thế chứ."

Bây giờ đã là giữa trưa, Biên Nam mua một ít thức ăn chín ở quán nướng, đỡ mắc công Khưu Dịch ngồi lì ở trại tạm giam hai tháng vừa được thả ra còn phải sắp xếp nấu cơm.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...