🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 49: Cảm thấy thời gian như đọng lại

  Tay bị thương quấn băng vải, hoạt động không được thuận tiện, chỉ có thể dùng ít sức nắm nhẹ, động tác khác đành dựa vào tay trái, vì vậy chỉ mỗi việc dán lại chân và thân đã tốn của Biên Nam cả nửa ngày.

Khối lớn còn chưa dán xong, Biên Nam đã mệt muốn chết, cậu giương mắt nhìn đồng hồ một cái, thế mà gần hết một tiếng!

"Tiến độ gì thế này..." Biên Nam nhỏ giọng lầm bầm, cầm cái đầu của tượng đất lên, so tới so lui mới phát hiện còn thiếu đoạn ngực và cổ, vì vậy cậu lại tìm tòi trên bàn, nhưng mà vỡ thành mấy mảnh nhỏ rồi.

Cậu vừa ngáp dài vừa cầm mảnh nhỏ dán lên trên, tay không được linh hoạt, đèn bàn hình như cũng không đủ sáng, mũi sắp đụng cả vào tượng đất mà cũng nhìn không ra đã xếp ngay ngắn chưa.

Biên Nam tặc lưỡi một tiếng, trước đây có thấy đèn này thiếu sáng vậy đâu... có lẽ tổng cộng chưa dùng được mấy lần, về nhà đâu có bao giờ đọc sách đọc báo.

Xót mắt quá, trợn đến độ nước mắt sắp rỉ ra ào ào luôn rồi.

Biên Nam lại ngáp một cái, đương nhiên, cũng có thể là do buồn ngủ.

Sáng sớm khi cửa bị ai đó gõ nhẹ, Biên Nam còn đang ngủ mớ, cậu mơ thấy mình bị bắt vào cục cảnh sát do đánh nhau, đang cúi đầu ngồi dưới đất chừng mấy ngày.

Cổ và vai đau âm ỉ, nhưng không dám động đậy, nghe đâu nếu cậu không chịu ngoan ngoãn, đồng phạm Khưu Dịch sẽ bị xử bắn...

Tiếng đập cửa vang lên một lát, Biên Nam mới từ từ choàng tỉnh từ giấc mộng dở hơi này.

Giật giật cổ phát hiện đúng là nhức muốn nhe răng, cơn đau từ vai cũng lan từ lưng xuống đến hông.

"... Ai vậy?" Cậu mê man ngẩng đầu lên hỏi.

Hỏi xong cậu mới tỉnh lại, hơi giật mình khi phát hiện mình ngồi trên ghế ngủ quên, mặt úp lên mặt bàn.

"Tui." Ngoài cửa truyền tới giọng của Biên Hinh Ngữ, rất nhỏ.

"Ồ... đợi chút." Biên Nam đứng lên kéo quần, đang định khom lưng mở cửa, đột nhiên cảm thấy tay nặng trịch, còn có chút cảm giác bị thứ gì nặng kéo xuống.

Liếc mắt nhìn tay mình, cậu ngẩn người, trên tay có thứ gì đó, cậu theo thói quen định dụi mắt, vừa nhấc tay phải lên, phát hiện vật kia cũng giơ lên theo.

Cậu dừng động tác, thứ trên tay đập lên sống mũi một cái, đến khi thấy rõ nó là cái gì, cậu mới nhịn không được mắng: "Cái quỷ gì đây?"

Tượng đất nhỏ mới dán phân nửa dính chặt vào ngón giữa và ngón cái của tay phải.

Biên Nam nhìn bàn tay đang cầm tượng đất y như lan hoa chỉ của mình, một lát sau mới lấy lại tinh thần, định giật thử tượng đất khỏi đầu ngón tay.

Nhe răng nhếch miệng giằng co nửa ngày cũng không thành công.

Lo lắng Biên Hinh Ngữ còn đứng ngoài cửa, Biên Nam đành phải cầm tạm nửa pho tượng đất, mặc áo vào, đi qua mở cửa phòng.

Biên Hinh Ngữ đang xoay người định về phòng mình, nghe tiếng cửa mở thì quay đầu lại.

Biên Nam phát hiện vành mắt của nhỏ đỏ hoe, trông cũng có không tinh thần gì: "Có chuyện à?"

"Ông có..." Biên Hinh Ngữ vuốt vuốt tóc, "Tin tức của Khưu Dịch không?"

Nghe đến tên Khưu Dịch, ngực Biên Nam không khống chế được nảy loạn xạ vài cái: "Không có, trong trại tạm giam chỉ có thể gặp luật sư, không thể gặp những người khác."

"Ồ," Biên Hinh Ngữ cúi đầu, "Hôm đó ông với anh ấy cùng bị thương, ông có thấy anh ấy bị thương thế nào không?"

"Lúc đó anh không nhìn kỹ, hôm bữa nghe Thân Đào nói không có gì nghiêm trọng," Biên Nam giấu tay đang cầm tượng đất ra sau cửa, "Em không có hỏi Thân Đào sao."

"Hỏi rồi, anh ấy cũng nói như vậy, em hỏi thêm mà ảnh không chịu nói," Biên Hinh Ngữ cười cười, xoay người đi xuống dưới lầu, "Được rồi không có gì nữa."

Biên Nam đóng cửa lại, Biên Hinh Ngữ hỏi vậy làm cho tâm trạng của cậu lại tụt xuống, tượng đất nhỏ dính vào tay cũng trở nên nặng trĩu.

Sau khi đứng yên một lúc lâu, cậu mới ngồi xuống trước bàn, tìm một con dao nhỏ, cắt phần tượng đất dính vào ngón tay cái.

Nhìn bán thành phẩm trên bàn và 502 trên ngón tay, cậu thở dài.

Lên mạng tra thử làm thế nào để giải quyết thứ này, phát hiện rất nhiều người cũng bị dính ngón tay như mình, thế là cậu ngồi trước máy tính cười cả buổi.

Hôm nay cậu không cần đến trường, bố đã liên lạc với ông Tưởng, nhưng cậu không muốn ru rú ở nhà, còn vài ngày nữa là nhập học, cậu vẫn có ý định trở về trường.

Sau khi thả điện thoại của mình và Khưu Dịch vào balô, Biên Nam do dự một chút, dùng túi gói kỹ tượng đất mình chưa dán xong rồi thả vào luôn.

Lưng đeo balô đang định xuống lầu, Biên Hạo từ dưới cầu thang đi lên, chặn cậu ở hành lang.

Biên Nam nhìn Biên Hạo không lên tiếng.

Biên Hạo mặt không đổi sắc nhìn cậu một lúc lâu mới hỏi: "Muốn ra ngoài à?"

"Ừ." Biên Nam lên tiếng, đi vòng qua người Biên Hạo chuẩn bị xuống lầu.

Biên Hạo đột nhiên bắt lấy cánh tay của cậu: "Bảo thằng bạn chó má của mày tránh xa Hinh Ngữ một chút!"

"Buông tay." Biên Nam nhìn tay hắn.

"Tao đang nói chuyện với mày." Giọng Biên Hạo lạnh băng.

"Ông nói với tôi cũng vô dụng," Biên Nam nhìn Biên Hạo, "Nói với Biên Hinh Ngữ đi."

Biên Hạo nhíu mày siết chặt tay, đang định mở miệng, Biên Hinh Ngữ vừa gọi điện thoại vừa đi ra từ trong phòng: "10 giờ mình mới đến được, mình mới rời giường mà."

Vừa nghe giọng của nhỏ, Biên Hạo lập tức buông tay Biên Nam ra, hung tợn lườm cậu một cái, xoay người đi lên lầu.

Biên Nam đeo balô đi xuống lầu, dưới lầu không có ai, cậu vào phòng bếp cầm hộp sữa tươi ra cửa.

Sau khi lên taxi, cậu lấy di động ra chuẩn bị gọi cho Vạn Phi, lần mò cả buổi cũng không tìm số của Vạn Phi, lúc này mới phát hiện mình đang cầm di động của Khưu Dịch.

Cậu nhắm mắt lại tựa lên cửa kính xe, trán đập nhẹ lên cửa thủy tinh, sau đó lấy di động của mình ra gọi cho Vạn Phi: "Lát nữa tao tới trường."

"Không phải cho mày nghỉ ngơi sao?" Vạn Phi hơi bất ngờ, "Mày chạy tới trường làm gì."

"Ở nhà chịu không nổi." Biên Nam nói.

"Bây giờ mày về trường, không sợ có người tìm mày gây sự à!" Vạn Phi thấp giọng nói, "Đồng bọn của Phan Nghị Phong vẫn còn ở đây, nói sao người mày giúp cũng là bên Vận tải đường thuỷ."

"Chẳng lẽ tao không về trường luôn..." Biên Nam cười cười.

"Nghỉ ngơi cho tốt đi," Vạn Phi tặc lưỡi, "Đám ngu này vài hôm nữa là yên tĩnh thôi."

Biên Nam suy nghĩ một chút: "Vậy tao qua thăm nhị bảo."

"Ừ, huấn luyện xong tao gọi điện thoại cho mày." Vạn Phi nói.

Biên Nam bảo tài xế quay đầu xe đến nhà Khưu Dịch.

Khưu Ngạn sắp sửa đi học, lúc Biên Nam vào sân, nhóc đang nằm dài trên bàn kiểm tra bài tập hè của mình.

"Đại hổ tử!" Vừa nhìn thấy Biên Nam, nhóc lập tức ném vở nhào tới.

Biên Nam khom lưng ôm lấy nhóc, lấy ra hộp sôcôla trong balô: "Hôm nay cho em ăn ba miếng nhỏ."

"Vâng ạ!" Khưu Ngạn hớn hở nhận hộp bắt đầu đếm.

Biên Nam vào nhà trò chuyện vài câu với bố Khưu, sau đó trở ra sân nhìn vở đặt trên bàn: "Đang kiểm tra bài tập hả?"

"Vâng ạ," Khưu Ngạn cúi đầu vội vàng mở hộp, "Trước đây toàn là anh hai kiểm tra, bây giờ anh ấy không ở đây nên em tự mình kiểm tra."

"Để anh kiểm tra cho em." Biên Nam ngồi xuống, cầm vở bài tập của nhóc lên.

"Ồ," Khưu Ngạn ngẩng đầu, "Anh biết kiểm không?"

Nhìn nét mặt nghi ngờ của Khưu Ngạn, tay lật vở của Biên Nam cứng ngắc giữa không trung, một lúc sau cậu mới thả tay xuống: "Nhị bảo, em đang nghi ngờ anh không kiểm tra được bài tập lớp hai của em hả?"

Khưu Ngạn suy nghĩ một chút: "Chắc là... được ha?"

"Thôi em im lặng đi," Biên Nam bất đắc dĩ phất tay một cái, "Ăn sôcôla của em kìa."

Bài tập của Khưu Ngạn viết rất khá, chữ viết nắn nót vô cùng, không sai chữ nào, bài làm cũng đúng.

Còn viết cả nhật ký nữa, nhưng mà mỗi ngày chỉ có mấy dòng, tổng kết lại cũng chỉ gom được thành một câu.

Ngày tháng thời tiết.

Hôm nay đi BBQ với anh hai còn có đại hổ tử nữa, BBQ vui lắm, ngủ lều trại.

Hôm nay đi đánh tennis, mệt chết luôn.

Hôm nay thấy đại hổ tử chơi bóng, lợi hại cực!

Tối hôm qua thức dậy đi tiểu thấy anh hai chưa ngủ.

Anh hai lại chưa ngủ.

Mấy ngày nay anh hai đều không ngủ được, còn hút thuốc, phải mách bố!

Anh hai bị thương rồi.

Sau khi Khưu Dịch bị thương, Khưu Ngạn không viết nhật ký nữa.

Nhìn mấy dòng này, lòng Biên Nam chợt ngập tràn phiền muộn, cậu kéo Khưu Ngạn qua: "Chờ anh hai em về nhà, chúng ta cùng đi BBQ nhé?"  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...