🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 48: Cần một chút thời gian.

Biên Nam ở bệnh viện một ngày, lúc bố quay lại cậu làm ầm lên đòi xuất viện.

Bác sĩ kiểm tra xong, cho rằng không có vấn đề gì lớn, chỉ cần nghỉ ngơi là được, bố có ý muốn quan sát thêm vài ngày, Biên Nam đánh chết cũng không đồng ý, mặc dù không muốn làm bố lo lắng nhưng cậu vẫn nhất quyết đòi xuất viện.

Cậu không thể ở lại bệnh viện thêm một giờ nào nữa.

Cuối cùng bố bị cậu mè nheo không còn cách nào khác, đành đồng ý cho cậu xuất viện.

Biên Nam vội vàng thúc giục bố làm thủ tục.

"Dẫn con đi ăn chút gì trước đã..." Bố khởi động xe.

Biên Nam đang kéo dây an toàn, nghe vậy thì hơi do dự, bố nhìn cậu một cái: "Sau đó con về nhà thay đồ, muốn đi đâu bố đưa con đi."

"... Bố không cần đưa." Biên Nam thắt dây an toàn, ở phương diện này bố rất hiểu cậu, cậu muốn đến nhà Khưu Dịch, gấp đến độ không đợi được.

Bố không nói gì, lái xe khỏi bãi đỗ.

Xe chạy theo hướng về nhà, bố không đi quá xa, tiện đường đưa cậu tới một nhà hàng nhỏ cạnh khu dân cư, gọi mấy món thanh đạm, còn bảo bồi bàn lấy cái muỗng cho Biên Nam.

Biên Nam hơi đói, sau khi tỉnh dậy cậu không có khẩu vị, đến bây giờ mới bắt đầu muốn ăn.

Tay trái vụng về cầm thìa, cúi đầu ăn vài miếng, cậu phát hiện bố chưa động đũa, thế là cũng buông muỗng xuống: "Sao bố không ăn?"

"Tiểu Nam," Bố cầm chén múc ít canh, "Là con bảo Hinh Ngữ tới tìm bố?"

"Hả?" Biên Nam ngẩn người, nhất thời có chút lúng túng, cúi đầu nhìn đồ ăn trong chén, lát sau mới lên tiếng, "Vâng, em nó... nói thế nào?"

"Vừa khóc vừa làm ầm ĩ," Bố nhìn cậu, "Nó quen cậu bạn này của con?"

"Phải ạ," Biên Nam dụi mũi, "Khưu Dịch dạy kèm bạn của nó."

"Dạy kèm?" Bố cầm chén canh uống một hớp.

"Vâng, Khưu Dịch... học rất giỏi, ngày thường dạy kèm cho học sinh, còn đi làm thêm nữa..." Vừa nghĩ tới Khưu Dịch, Biên Nam lại thấy khó chịu không nói thành lời, "Điều kiện gia đình cậu ấy không tốt, nhưng cậu ấy giỏi lắm, chuyện trong nhà đều do một mình cậu ấy gánh vác."

Bố không nói gì, chậm rãi húp canh, húp xong ông mới buông chén hỏi một câu: "Tại sao con không tới tìm bố."

Biên Nam ngẩng đầu, nửa ngày sau mới ấp úng: "Con sợ bố... không muốn quản."

Bố thở dài: "Con đã nói cậu ta chịu thay con... con chưa hỏi bố một tiếng đã cảm thấy bố không muốn quản? Trong mắt con bố là người như vậy sao?"

Biên Nam cầm muỗng múc rau bỏ vào miệng, không nói gì.

Từ nhỏ đến lớn, cậu đã quen với việc không đưa ra yêu cầu, không tranh giành bất cứ thứ gì trong nhà, hơn nữa tuy cậu thường gây rắc rối, nhưng chưa từng gây ra rắc rối lớn thế này, giọng điệu bất mãn trước đó của bố đã khiến người vốn tiu nghỉu như cậu càng như quả bóng xì hơi.

"Bố liên hệ luật sư rồi, tình huống của bạn con là phòng vệ chính đáng, không có vấn đề gì lớn, bố sẽ sắp xếp," Bố nói, "Con đừng xúc động để người khác biết cậu ta chịu thay con, nếu vậy thì tính chất câu chuyện sẽ thay đổi."

"Vâng." Biên Nam cúi đầu đáp.

"Tiểu Nam," Bố xoa xoa mi tâm, "Bố không biết bình thường trong lòng con nghĩ gì..."

"Cảm ơn bố." Biên Nam nói.

Bố nhìn cậu, không nói tiếp mà đổi chủ đề: "Bạn con ra được nhưng sẽ không nhanh, theo trình tự phải hai ba tháng, bố đã chuyển ít tiền vào thẻ của con, trước tiên con giúp nhà cậu ta một chút, chờ cậu ta ra rồi, bố sẽ cảm ơn cậu ta đàng hoàng, nhưng con... đợi chuyện này qua rồi chúng ta từ từ nói chuyện."

"Vâng." Biên Nam lùa mấy miếng rau vào miệng.

Sau khi yên lặng ăn xong, Biên Nam cùng bố về nhà thay quần áo.

Dì đang nghỉ trưa, Biên Hinh Ngữ và Biên Hạo không ở nhà, bảo mẫu nói Biên Hạo dẫn Biên Hinh Ngữ đi câu lạc bộ gì đấy chơi.

Biên Nam có thể đoán được chuyện gì xảy ra, chắc là Biên Hinh Ngữ vì chuyện của Khưu Dịch mà khóc lóc trong nhà, Biên Hạo nâng niu em gái như nâng trứng, gặp tình huống này chắc chắn sẽ dẫn nhỏ ra ngoài giải sầu.

Biên Nam thở phào nhẹ nhõm, nếu hai người kia đều ở nhà, cậu không biết nên đối phó thế nào.

Biên Hinh Ngữ nhất định sẽ quấn lấy cậu hỏi này hỏi nọ, có khi còn khóc nữa, nhỏ mà khóc, Biên Hạo sẽ mặc kệ nguyên nhân, không chừng trực tiếp xông lên gây chiến.

Biên Nam vào phòng, thấy di động đã được sạc đầy để trên bàn, cậu vội nhào qua tóm lấy.

Ngẩn ra một lúc mới kịp phản ứng, bây giờ có điện thoại cũng không thể liên lạc với Khưu Dịch.

Cậu mở máy, tùy tiện xem sơ qua, mấy ngày nay không có cuộc gọi hay tin nhắn nào, bạn bè thường hay liên lạc đều biết cậu nhập viện.

Nhưng khi xem tiếp thông báo cuộc gọi nhỡ, cậu trông thấy dãy số của Khưu Ngạn, thế là lập tức sốt ruột, thay đại bộ đồ, vác balô vừa chạy xuống lầu vừa gọi điện cho Khưu Ngạn.

Điện thoại vừa reo nửa tiếng đã được bắt máy, Biên Nam nghe thấy Khưu Ngạn kéo dài giọng bằng âm mũi: "Đại hổ tử ——"

Tiếng gọi đầy tủi thân này khiến Biên Nam chạy tới cổng suýt trượt té, cậu nói liên tục: "Nhị bảo nhị bảo nhị bảo ngoan nha, anh tới nhà em ngay, em ở nhà chờ anh."

"Vâng ạ." Khưu Ngạn đáp lời.

"Bố em khỏe không?" Biên Nam chạy ra khỏi khu dân cư.

"Cũng ổn," Khưu Ngạn nhỏ giọng nói, "Bố vừa ngủ."

"Ừ, anh tới ngay, em chờ anh," Biên Nam cúp máy, nhảy lên một chiếc taxi đậu ngoài khu dân cư, "Chú... anh, lái nhanh lên."

Trên đường đi cậu gọi cho Vạn Phi hỏi tình hình.

Vạn Phi đã thay cậu xin nghỉ, trường học xử lý thế nào thì phải đợi sau khi tựu trường mới biết.

Biên Nam không lo lắng cho mình, cậu chỉ lo Khưu Dịch, nhưng bây giờ chỉ mới hai ba ngày, phải đến mai luật sư mới gặp người được, hiện tại chỉ có thể chờ tin tức.

Cảm giác bất lực không giúp được gì khiến cậu khó chịu vô cùng.

Lúc Biên Nam vào sân, Khưu Ngạn đang ôm Bumblebee nằm trên ghế, nhắm mắt như đang ngủ.

"Nhị bảo?" Biên Nam đi tới khom lưng khẽ gọi một tiếng.

Khưu Ngạn mở mắt, thấy Biên Nam thì mắt sáng lên, ngồi dậy ôm cổ cậu, có lẽ sợ làm ồn đến bố đang ngủ nên chỉ nhỏ giọng nói bên tai Biên Nam: "Đại hổ tử..."

"Ây, vật nhỏ," Tuy rằng tay và lưng đều đau, Biên Nam vẫn bế nhóc lên, hôn chụt hai cái lên má nhóc, "Nhớ em muốn chết."

"Đại hổ tử tay anh sao vậy?" Tuy rằng gặp được Biên Nam rất vui mừng, Khưu Ngạn vẫn lập tức phát hiện tay cậu quấn băng vải, "Anh Tiểu Đào nói anh bị bệnh nhập viện, anh bị đau tay hả?"

"... Ừ," Biên Nam trả lời tạm, xem ra Thân Đào chưa nói cho Khưu Ngạn biết chuyện cậu và Khưu Dịch đánh nhau, "Giờ hết đau rồi, không đau chút nào hết."

"Anh hai em..." Khưu Ngạn nằm úp sấp lên vai cậu, nước mắt rơi lã chã.

"Anh hai em không sao, anh hai em gặp phải người xấu..." Biên Nam đau lòng muốn chết, nhưng nhất thời không tìm được từ ngữ thích hợp, chỉ có thể xoa lưng Khưu Ngạn, "Qua một thời gian nữa là anh hai em có thể về nhà, cảnh sát cần chút thời gian để điều tra chuyện này, sau đó anh hai em có thể về nhà."

"Vâng ạ," Khưu Ngạn gật đầu, dùng mu bàn tay dụi mắt, "Tại em nhớ anh hai."

"Anh biết anh biết," Biên Nam xoa đầu nhóc, bế nhóc ngồi xuống ghế, ôm chặt nhóc, "Anh cũng vậy..."

Khưu Ngạn nằm sấp trên người Biên Nam nói chuyện với cậu, Biên Nam mất sức nửa ngày an ủi nhóc, nói anh hai không sao, anh hai bị thương không nặng, qua một thời gian ngắn nữa anh hai sẽ về nhà...

Song Khưu Ngạn rõ ràng hiểu chuyện hơn những đứa trẻ cùng lứa, có lẽ liên quan đến cách giáo dục thường ngày của Khưu Dịch, tuy rằng nhiều lúc Khưu Ngạn trông khờ khờ ngây thơ là thế, nhưng nhóc lại hiểu rất rõ chuyện này, cũng không có khóc nhiều.

Chắc trước đó Thân Đào cũng đã giải thích cho nhóc, nhóc khóc một hồi rồi ngưng, mang theo giọng mũi nặng nói: "Trước khi anh hai về em phải chăm sóc bố."

"Ừ," Biên Nam ngắt mũi nhóc, "Anh cũng sẽ tới đây mỗi ngày, anh Tiểu Đào cũng tới mỗi ngày phải không?"

"Ngày nào anh ấy cũng qua đưa cơm," Khưu Ngạn nằm sấp lên người cậu, "Có cả bạn học của anh hai nữa."

Nhìn thấy Khưu Ngạn, tâm trạng rối bời của Biên Nam dịu xuống không ít.

Đây là nhà Khưu Dịch, có bố và em trai của Khưu Dịch, Biên Nam nhỏ giọng trò chuyện với Khưu Ngạn, có cảm giác như Khưu Dịch đang ở ngay trong nhà.

Khưu Ngạn hưng phấn xong rồi từ từ thấy mệt, nhóc nằm trên người Biên Nam không bao lâu thì ngủ thiếp đi.

Biên Nam nhẹ tay nhẹ chân bế nhóc về phòng đặt lên giường.

Giữa tiếng ngáy khe khẽ của Khưu Ngạn, Biên Nam ngồi trước bàn học của Khưu Dịch, nhìn một hàng tượng đất xếp trên bàn.

Nhìn một lúc, cậu lấy cái tượng đất bể nát trong túi ra.

Bỏ hết mấy mảnh vỡ lên bàn.

Cậu không biết thứ này làm bằng cách nào, định bụng tìm thử ở chỗ Khưu Dịch xem có gì sửa được không, nhưng khi kéo ngăn kéo nhìn một đống dụng cụ, nhìn mãi không đoán được thứ gì dùng làm gì.

Thôi mua keo 502 vậy, Biên Nam đóng ngăn kéo, cậu muốn dán lại tượng đất trước khi Khưu Dịch về.

Cậu khẽ thở dài, ngẩn người một lúc rồi mở ngăn kéo ra lần nữa, lấy cuốn vở phác thảo của Khưu Dịch.

Vở đã vẽ gần một nửa, Biên Nam lật từng trang từng trang.

Mỗi trang đều vẽ mấy hình chibi với tư thế khác nhau, hình nào cũng là cậu, ngoại trừ mấy trang cậu thấy hôm đó, những trang sau cũng toàn là cậu, thậm chí còn có cả chibi đánh tennis, dáng vẻ lúc nhảy lên đánh bóng rất dễ thương.

Lật tới trang cuối cùng, Biên Nam ngẩn người.

Trang này không phải hình chibi, là một bức phác họa.

Mình đang cười ngây ngô.

Biên Nam nhịn không được cũng cười theo.

Mẹ nó giống thật!

Cậu nhìn chằm chằm bức tranh một hồi lâu, cuối cùng khép vở lại, nằm sấp lên bàn.

Khưu Dịch, rốt cuộc cậu đang nghĩ gì?

Phòng cách vách truyền đến tiếng ho khan của bố Khưu.

Biên Nam bật dậy, đi ra phòng khách, đứng trước cửa phòng bố Khưu gọi khẽ: "Chú? Chú dậy rồi ạ?"  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...