Chương 47: Khưu Dịch gánh tội thay cậu...
Cảm giác như muốn ngủ thiếp đi. Cả người không còn sức lực. Đầu nặng trịch, mí mắt cũng rất nặng. Biên Nam biết mình bị ai đó đá ngất, hồi cấp hai cậu từng ngất xỉu một lần vì đang bệnh mà huấn luyện quá sức, cảm giác khi đó không giống bây giờ lắm.
Bị đá ngất quả thật chẳng dễ chịu gì, tuy rằng không đau chút nào cả. Trước mắt là một mảnh sương mù dày đặc, không nhìn thấy gì hết. Trong lỗ tai như nghe được tiếng động, nhưng mà nghe không rõ, vừa ầm ĩ vừa hỗn loạn. Âm thanh lúc gần lúc xa, hình như cậu loáng thoáng nghe được tiếng kêu của Vạn Phi.
Cứu viện tới rồi sao... thật mẹ nó chậm...
Các loại âm thanh dần dần đi xa, cuối cùng tất cả giác quan đều biến mất. Không biết qua bao lâu, Biên Nam cảm thấy mình lại có một chút ý thức. Giống như đang nằm mơ chưa tỉnh, nhưng không có cách nào ngủ tiếp nữa. Giống như bị giam trong một cái bình đóng kín, hít thở được nhưng không dễ chịu gì. Cả người mềm nhũn vì mệt mỏi.
Làm sao vậy?
Đang ở đâu?
Trước mắt lấp lóe, mang theo vầng sáng trắng.
Điện thoại của Khưu Dịch.
Phan Nghị Phong.
Công trường.
Máu và dao.
"Đưa cho tôi... buông tay..."
Giọng nói của Khưu Dịch vang lên bên tai.
Khưu Dịch!
Hình ảnh xoay chuyển thật nhanh trước mắt Biên Nam, cậu bất thình lình mở mắt ra.
Chỉ thấy một luồng ánh sáng trắng chói lóa, mắt cậu bị kích thích đến phát đau.
"Tỉnh rồi ư?" Giọng nói của một người phụ nữ vang lên, "Tiểu Nam?"
"Dì... dì?" Biên Nam nhận ra đây là giọng của dì Lâm, cậu cố sức mở mắt ra lần nữa.
Giọng cậu nghe khô khốc mà khản đặc, chính cậu cũng bị dọa sợ.
"Là dì đây, cuối cùng con cũng tỉnh rồi," Dì nhẹ giọng nói, nhấn chuông báo ở đầu giường, "Không có gì, trước tiên khoan nhúc nhích, chờ bác sĩ qua đây, để dì gọi điện thoại cho bố con, sáng nay bố con mới vừa về."
"Khưu Dịch..." Biên Nam cau mày, nhìn thấy túi truyền nước treo ngược ở phía trên, bên trong chỉ còn hơn phân nửa.
Dì không trả lời cậu, gọi điện thoại cho bố.
Bác sĩ tới đây kiểm tra, dặn dò cậu vài câu, sau đó nói với dì cậu không có vấn đề gì, quan sát thêm hai ngày là có thể xuất viện.
Vừa nghe phải chờ thêm "hai ngày", Biên Nam nhất thời có chút nóng ruột, cậu đang định ngồi dậy, ai ngờ vừa giật giật cánh tay đã cảm thấy toàn thân đau điếng, chắc là mình bị đánh thành ngựa vằn rồi.
"Dì..." Cậu không biết mình ở bệnh viện đã bao lâu, muốn biết tình hình của Khưu Dịch, muốn biết tình hình của Vạn Phi, nhưng mới vừa mở miệng đã bị dì cắt ngang.
"Dì không rõ lắm," Dì nở nụ cười, "Bố con sẽ lập tức tới đây, bố con trông chừng con suốt hai ngày, hồi sáng dì mới vừa thế chỗ cho ổng."
Biên Nam ngậm miệng, không nói nữa.
Vốn dĩ cậu định hỏi điện thoại di động của mình đâu, nhưng nụ cười của dì không che giấu được sự bất mãn, phiền phức này là do cậu gây nên, cậu không muốn làm cho dì và bố khó chịu thêm.
Bố đến rất nhanh, lông mày nhíu chặt, mặt mày uể oải.
"Bố..." Thấy bố mình, Biên Nam lập tức ngọ nguậy muốn ngồi dậy, dì đỡ cậu, lấy cái gối kê sau lưng cậu, cậu nhìn bố, "Con xin lỗi."
"Đừng nói cái này," Bố khoát tay, ngắm nghía cậu một chút rồi quay đầu hỏi dì, "Bác sĩ tới chưa?"
"Tới xem rồi, nói là không vấn đề gì, quan sát hai ngày là có thể xuất viện," Dì vỗ vỗ lưng bố, "Không sao đâu."
Dì ra khỏi phòng bệnh, đóng cửa lại.
"Thấy choáng không?" Bố hỏi cậu.
"Không choáng, nhưng không có sức lực gì hết." Biên Nam trả lời.
"Con nằm tận hai ngày, chắc chắn là không còn sức lực rồi," Bố đi tới bên cạnh nhìn cậu, "Có khó chịu ở chỗ nào không?"
"Không có." Biên Nam khẽ cử động cổ và cánh tay, trên người và trên tay đều quấn băng vải.
"Suýt chút nữa đã đứt gân tay rồi! Con còn may đấy! Nếu bị đứt thật, cho dù lành cũng sẽ ảnh hưởng đến động tác tay! Con có hiểu không!" Bố chỉ vào tay cậu, "Trước đây con đánh nhau, bố cứ tưởng con còn nhỏ, đang ở tuổi phản nghịch, sao bây giờ lại đánh ra nông nỗi này!"
Biên Nam không nói gì.
"Con đúng là không để cho người ta bớt lo." Bố thở dài, kéo cái ghế ngồi xuống bên giường.
"Xin lỗi bố," Biên Nam nhìn nhìn ngón tay của mình, nhẹ giọng nói, im lặng một hồi rồi mới hỏi thử, "Bố, bạn con..."
"Trong trại tạm giam." Bố nói.
"Cái gì?" Biên Nam thiếu điều nhảy dựng khỏi giường, "Ai ở trại tạm giam? Khưu Dịch? Hay là Vạn Phi? Tại sao lại ở trại tạm giam!"
"Vạn Phi không sao cả," Bố cau mày, "Có người báo cảnh sát, cảnh sát tới đó, không vào trại tạm giam thì vào đâu!"
Biên Nam cảm thấy tay chân lạnh ngắt, Vạn Phi không sao, vậy thì người ở trại tạm giam là Khưu Dịch!
Cậu có chút thở không ra hơi, một lát sau mới đè nặng thanh âm quát lên: "Khưu Dịch bị đánh mà! Sao cậu ấy lại ở trại tạm giam! Cậu ấy bị đánh nặng như vậy! Đây không phải là phòng vệ chính đáng sao!"
"Phòng vệ chính đáng? Đâm người ta nhập viện rồi kìa! Cho dù là phòng vệ chính đáng, trước khi điều tra rõ ràng cũng phải vào trại tạm giam!" Bố tức giận đứng lên, chỉ vào cậu, "Nếu không phải bố tìm người giúp, con cũng thế thôi!"
"Bố!" Biên Nam chẳng quan tâm trên tay còn ghim kim tiêm, vén chăn muốn xuống giường.
"Con lại muốn làm gì nữa!" Bố túm lấy cánh tay cậu, "Con có thể nào để bố bớt lo hay không!"
"Bố," Biên Nam cũng nắm chặt tay bố, giọng nói khẽ run, "Đâm người là con! Không phải Khưu Dịch!"
Bố ngây ngẩn cả người, nhìn chằm chằm cậu hồi lâu không lên tiếng.
"Phan Nghị Phong cầm dao định đâm Khưu Dịch, con giật lấy," Tay Biên Nam run lẩy bẩy, "Lúc đó quá hỗn loạn, con không biết con đâm thằng đó thế nào, nhưng thật sự không phải Khưu Dịch đâm!"
"Câm miệng!" Bố rống lên, "Nói nghĩa khí không phải nói như thế! Chính nó cũng nhận rồi! Người bị đâm cũng nói là nó làm! Con ở đây nổi điên cái gì!"
"Phan Nghị Phong thằng khốn này! Khưu Dịch nhận rồi ư?" Biên Nam chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt, "Cậu ấy nói là cậu ấy đâm? Cậu ấy bị tâm thần sao!"
"Con gây đủ chưa!" Bố lên giọng, lửa giận trong mắt sắp phun cả ra ngoài, "Con còn ngại bố chưa đủ phiền hả! Con im lặng một chút đi!"
"Bố..." Biên Nam có cảm giác cổ họng mình nghẹn ứ, ngay cả nói chuyện cũng khó khăn.
"Biên Nam bố cảnh cáo con, đừng có gây thêm phiền phức nữa, từ nhỏ đến lớn con gây họa đủ rồi, con cái nhà khác chẳng có ai làm người ta đau lòng như con!" Bố đẩy cậu trở về giường.
Biên Nam nằm xuống gối, trong đầu loạn hết cả lên.
Đưa cho tôi. Buông tay.
Có lẽ Khưu Dịch đã lấy dao từ tay mình.
Cậu ấy làm gì vậy chứ!
Đồ điên!
Có bệnh!
Biên Nam gác cánh tay lên mắt, mũi xót không chịu nổi.
Nước mắt không kìm được tuột xuống từ khóe mắt.
Lâu lắm rồi cậu chưa khóc, thậm chí cậu chẳng nhớ lần cuối cùng mình khóc là vì cái gì.
Cậu còn tưởng đời này mình sẽ không bao giờ khóc nữa.
Thế mà bây giờ làm thế nào cũng không ngăn được nước mắt.
Để phòng ngừa cậu kích động chạy khỏi bệnh viện, bố tạm ngừng công việc, ở lại phòng bệnh trông chừng cậu cả buổi sáng.
Biên Nam uể oải nằm trên giường, đờ đẫn trừng mắt nhìn trần nhà.
Cậu cảm thấy tư duy của mình như tắc nghẽn, không suy nghĩ được, cũng không nói chuyện được.
Bạn thấy sao?