Chương 46: Lời chưa kịp nói
Sau khi thả di động vào túi, Biên Nam lại ngồi thẫn thờ trên bậc thang trong chốc lát rồi mới quay đầu liếc Vạn Phi.
Có lẽ Vạn Phi đang gọi điện thoại cho Hứa Nhị, cậu chàng cười đến độ mép tóc sắp cong lên.
Thấy Biên Nam gọi điện thoại xong, Vạn Phi vội cúp máy chạy tới: "Sao rồi?"
"Khưu Dịch bảo ngày mai đưa quà cho tao," Biên Nam xốc túi ném lên lưng, "Đi thôi, ăn cái gì đi."
"Nó còn có quà tặng mày?" Vạn Phi giật mình, "Hai đứa mày ngay cả người dưng còn sắp duy trì không nổi nữa..."
"Tháng trước sinh nhật cậu ấy tao đòi tặng," Biên Nam buồn bực nói, cái câu "người dưng" của Vạn Phi làm cậu chợt nhớ hôm đó trong nhà hàng Khưu Dịch nhàn nhạt hỏi "đi à?", nhất thời lại thấy phiền muộn, "Mày đó dạo này rành thành ngữ quá ta, sắp lên tới tầm cao mới rồi."
"Mày còn đòi nó tặng quà nữa à?" Vạn Phi cười ha ha.
"Ừ, thuận miệng nói vậy thôi." Biên Nam nhìn mặt đất, đột nhiên cảm thấy may mắn vì hôm đó mình đã thuận miệng đòi Khưu Dịch tặng quà.
Tuy rằng dạo này cậu bị chuyện kia làm cho sứt đầu mẻ trán, lúc huấn luyện không biết ăn phạt bao nhiêu, nhưng nghe đến giọng nói của Khưu Dịch, biết ngày mai có thể gặp người ta, không hiểu sao cậu vẫn thấy mong chờ và vui vẻ một cách kỳ lạ.
Nhưng mà có lẽ gặp nhau cũng chẳng nói được hai câu.
Nghĩ đến đó tâm trạng của cậu lại chùng xuống.
Nhưng mà nghĩ lại, vậy cũng đỡ hơn chẳng thấy mặt nhau.
Thế nên tâm trạng lại khá hơn một chút.
Nhưng mà gặp nhau rồi thì sao chứ...
Tâm trạng của cậu cứ giật lên giật xuống giày vò dằn vặt như vậy, giống như sắp phát điên.
Cứ thế bước đi không nói lời nào, Biên Nam cũng không nhìn đường, mãi đến khi Vạn Phi kéo cậu vào một cửa tiệm, cậu mới phục hồi tinh thần.
Bọn họ quá quen thuộc với khu này, vừa nhìn bài trí trong cửa tiệm, Biên Nam tặc lưỡi một tiếng: "Lại ăn bánh xào, mày đúng là mẹ nó trung thành, nếu không có Hứa Nhị, tao còn tưởng mày để ý con gái nhà người ta!"
"Thằng ngốc," Vạn Phi liếc mắt nhìn cậu, "Không thấy đằng trước là Phan Nghị Phong dẫn người theo hả!"
"Nó dẫn người?" Biên Nam nhíu mày, định quay đầu xem thử.
"Anh ruột của tao ơi," Vạn Phi kéo cậu lại, lôi cậu đến chiếc bàn nằm sát trong góc, "Nó dẫn toàn mấy thằng lạ hoắc, chúng ta đi ra cho chết à."
Biên Nam ngồi xuống rót ly trà uống một hớp: "Mày còn biết sợ chết sao? Đây không phải là phong cách của mày, phong cách của mày hẳn là muốn chết mới đúng."
"Má," Vạn Phi chỉ vào cậu, "Nếu không phải bây giờ mày mất hồn mất vía thế này, tao cần gì phải sợ, tao sợ mày lớ ngớ đi ra ngoài ngáng chân sau của tao thôi! Uầy... gần đây tao bắn thành ngữ giỏi ghê, chắc thi đỗ Học viện thể thao cũng không thành vấn đề."
"Dữ dằn lắm," Biên Nam giơ ngón cái, "Chân sau của mày là dữ dằn nhất."
Có điều Vạn Phi nói không sai, với bộ dạng mất hồn mất vía của cậu hiện tại, đừng nói Vạn Phi, ngay cả chính Biên Nam cũng thấy phiền.
Y như đứa con gái ngày nào cũng nghĩ tới nghĩ lui.
Thích con trai?
Tại sao lại thích con trai?
Mẹ nó tại sao lại thích con trai?
Thích Khưu Dịch?
Tại sao lại thích Khưu Dịch?
Mẹ nó tại sao lại thích Khưu Dịch?
Khưu Dịch thì sao?
Khưu Dịch đang nghĩ gì?
Tại sao Khưu Dịch không hỏi cậu vì cái gì đột nhiên không liên lạc nữa?
Đoán được? Hay là cảm giác được?
Đối với ý nghĩ này của mình, Khưu Dịch có thái độ gì?
......
"Má!" Biên Nam mắng một câu, đặt mạnh ly trà xuống bàn.
Bồi bàn đem bánh xào đến cho bọn họ sợ hết hồn, vội ném hai dĩa bánh tới trước mặt bọn họ, dĩa bánh xào của Vạn Phi bị rớt một miếng thịt xuống bàn.
"Trời ơi thịt của tao, tổng cộng có ba miếng mà mày hù rớt một miếng của tao rồi!" Vạn Phi tiếc xót ruột, cầm đũa nhìn chằm chằm miếng thịt trên bàn.
Biên Nam không hé răng, đổi dĩa bánh xào của hai người, cúi đầu bắt đầu ăn.
Sau khi lùa vài miếng, cậu mới ngẩng đầu nhìn Vạn Phi, miệng lúng búng nói: "Ngày mai... tao nói với cậu ấy."
"Cái gì?" Vạn Phi sửng sốt.
"Ngày mai tao nói với cậu ấy." Biên Nam nuốt bánh xào xuống nói lại lần nữa.
"Đậu má? Thiệt hả?" Vạn Phi trợn to mắt.
"Ừ, tao phiền quá rồi, nói xong không cần ngày nào cũng đoán mò nữa, chưa đủ phiền chắc!" Biên Nam lại nhét một muỗng bánh xào vào trong miệng.
Vạn Phi ngơ ngác một hồi, đưa tay dùng sức vỗ vai cậu, rồi lại giơ ngón cái, không nói gì nữa.
Sau khi đưa ra quyết định, mặc dù chưa biết kết quả thế nào, Biên Nam bỗng dưng cảm thấy nhẹ nhõm.
Giống như khi còn bé lấy phiếu điểm về nhà vậy, lúc không đưa cho bố thì căng thẳng đến mức chân run cầm cập, nhưng đưa rồi thì đột nhiên thấy nhẹ lòng, cho dù bị đánh bị mắng cũng không hề chi.
Ăn bánh xào xong cậu lại kéo Vạn Phi đi ăn một chút xiên nướng rồi mới trở về trường.
"Thằng Phan đi rồi à?" Cả chặng đường cũng không chạm mặt Phan Nghị Phong, Biên Nam cảm thấy hơi kỳ lạ.
"Không biết, bây giờ đa số mọi người quay về trường rồi," Vạn Phi hết nhìn đông tới nhìn tây, "Chắc nó không dám tùy tiện ra tay đâu nhỉ?"
"Không biết nó tới tìm ai," Biên Nam nói, "Cũng có thể là tới ra oai."
"Mấy ngày tới cẩn thận chút đi," Vạn Phi tặc lưỡi, "Không phải năm ngoái có ông năm ba kia bị người ta thụi một nhát ở ngoài sao, tao thấy mấy thằng mà Phan Nghị Phong dẫn theo nhìn chẳng tốt lành gì, đứng từ xa là ngửi được mùi lưu manh rồi."
Trở về ký túc xá tắm rửa xong, Biên Nam nằm trên giường nghe Vạn Phi, Tôn Nhất Phàm và Chu Bân tranh xem mặt ai dày hơn, còn cậu thì cầm di động đảo qua đảo lại trong tay.
Cậu muốn gửi tin nhắn hỏi Khưu Dịch tặng mình quà gì, nhưng ngẫm nghĩ một hồi vẫn mở Đấu địa chủ ra.
Coi như Khưu Dịch cho cậu niềm vui bất ngờ đi, ngày mai cho Khưu Dịch hết hồn là huề nhau.
Đấu địa chủ mãi đến khi di động hết pin cậu mới ném di động lên bàn sạc pin, quay về giường nằm ngủ.
Giấc mơ đêm nay làm cậu nửa đêm giật mình tỉnh dậy hai ba lần, từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng mơ như thể bị đánh luân phiên thế này.
Ban đầu cậu đã đoán được mình sẽ nằm mơ, nói không chừng sẽ mơ thấy Khưu Dịch.
Kết quả từ đêm khuya đến rạng sáng, cậu toàn mơ thấy mình đang leo núi, leo đến đỉnh núi rồi nhảy xuống, định kéo dù để nhảy nhưng không tìm được dây dù, sau khi rơi xuống đất lại tiếp tục leo lên, leo lên rồi lại nhảy xuống...
Nhảy gần mười lần mới nhớ ra hình như mình leo lên đây là để ngắm mặt trời mọc.
Hôm đó huấn luyện cứ như chưa tỉnh ngủ, lại bị ông Tưởng phạt chạy 10 km, nếu thêm vài lần như vậy nữa, cậu cảm thấy mình dứt khoát chuyển sang lớp luyện chạy marathon là được.
Nghỉ hè không có lớp, cho nên buổi chiều huấn luyện chưa tới giờ cơm đã chấm dứt.
Từ khi huấn luyện kết thúc, Biên Nam cứ nhịn không được móc di động ra nhìn mãi, tắm rửa xong trở về ký túc xá, cậu đặt di động lên bàn.
"Mấy giờ xuất phát?" Tôn Nhất Phàm đi tới hỏi cậu chuyện ăn mừng sinh nhật, "Tao nói với mấy thằng phòng kế rồi, chờ chủ xị ra lệnh một tiếng thôi."
"Tao còn đợi một cuộc điện thoại, lấy chút đồ rồi mới đi," Biên Nam gãi gãi đầu, trong lòng có chút hồi hộp, "Ăn xong rồi cùng đi karaoke."
"Được," Tôn Nhất Phàm vỗ tay ra tiếng, "Tao có chuẩn bị cho mày một món quà hết sức có sáng ý, đến lúc xem nhớ đáp lại kích động vào nhé."
"... Ừ." Biên Nam chẳng mong chờ gì với quà của Tôn Nhất Phàm, hồi sinh nhật Vạn Phi cậu ta tặng hai hộp bao cao su.
Nằm trong ký túc xá lăn lộn gần hai tiếng, điện thoại trên bàn rốt cuộc reo lên, Biên Nam phóng thẳng từ trên giường xuống dưới đất.
Nhào tới cầm điện thoại lên xem, là bố.
Cậu nhất thời có chút nản lòng: "Bố?"
"Hôm nay đi chơi với bạn học đúng không?" Bố hỏi.
"Vâng ạ, ăn cơm hát karaoke gì gì đó." Biên Nam nói.
"Hôm qua bố có nạp tiền vào thẻ mà quên nói cho con biết, cứ dẫn bạn đi chơi thoải mái," Bố lại hạ thấp giọng, "Ngày mai nhất định phải về nhà, bố và dì có chuẩn bị quà cho con."
"Vâng." Biên Nam định nói đừng tặng điện thoại di động nữa, nhưng sợ nói ra bố sẽ không chịu dừng, vì vậy đành đáp lời thôi.
Sau khi cúp điện thoại của bố, cậu ngồi ở mép giường ngẩn người, cảm thấy mình đúng là hơi...
Ngẩn người hai phút, cậu đứng lên đi WC.
Vừa tiểu xong, còn chưa ra khỏi WC đã nghe di động của mình reo và tiếng kêu của Vạn Phi: "Anh Nam điện thoại kìa!"
"Rồi!" Biên Nam vội kéo quần chạy ra.
Lần này là Khưu Dịch gọi tới, ba chữ Khưu đại bảo trên màn hình khiến tim Biên Nam như nảy lên.
Bạn thấy sao?