🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 42: Kẹo bạc hà của tôi mất rồi...

  Vị bạc hà trong miệng Khưu Dịch liếm thật khoan khoái, lưỡi Biên Nam xoay chuyển trong miệng đối phương, luồn vào từ kẽ răng.

Lưỡi của Khưu Dịch cũng không tránh né, có lẽ là do chưa phục hồi tinh thần lại, đầu lưỡi tiếp xúc nhè nhẹ, cảm giác trơn mềm truyền đến, hệt như mở công tắc điện nào đó, xúc cảm tê dại nhất thời tràn lan.

Lúc này Biên Nam mới bất chợt phản ứng kịp.

Mình thế mà lại hôn Khưu Dịch!

Sau khi sững sờ một lát, cánh tay hai người gần như cùng lúc đẩy đối phương ra.

Biên Nam nhảy bật dậy như bị cái gì cắn trúng, thậm chí chẳng buồn nói câu nào, vấp váp chạy ra khỏi lều trại.

Khưu Dịch nằm yên không nhúc nhích, lát sau mới cau mày lấy tay bụm miệng mình.

Nằm trong chốc lát, cậu cong chân lên kéo quần bơi.

"Đại hổ tử ——" Khưu Ngạn còn ở trong sông chơi nước, thấy Biên Nam chạy ra thì kêu một tiếng, nhưng Biên Nam lại không đáp trả.

Khưu Dịch ngồi dậy, ổn định cảm xúc thêm một lát rồi mới thò đầu ra khỏi lều trại xem thử, Biên Nam đã không thấy bóng dáng, chẳng biết chạy đi đâu.

"Anh hai ——" Khưu Ngạn ở trong sông gọi một tiếng.

"Bắt được cá chưa?" Khưu Dịch hỏi.

"Chưa ạ, em đang tìm bảo thạch nè! Anh xem đi!" Khưu Ngạn đạp nước, giơ viên đá trong tay, "Đại hổ tử làm sao vậy?"

"Không biết, chắc cậu ấy mắc tiểu," Khưu Dịch ra khỏi lều trại, nhìn bốn phía cũng không thấy bóng Biên Nam, "Cậu ấy đi bên nào thế?"

"Bên kia," Khưu Ngạn chỉ chỉ chỗ sâu trong rừng cây, "Anh cũng muốn đi hả? Em mới vừa tiểu trong sông rồi."

"... Tiểu đi." Khưu Dịch cầm giày của Biên Nam đi vào trong rừng cây.

Biên Nam chưa chạy xa lắm, cậu không mang giày, chạy chừng 200 mét đã cảm thấy chân bị đá tảng cấn đau điếng, còn có vô số cây cỏ ngổn ngang cứa vào chân cậu.

Lúc tiếng bước chân của Khưu Dịch truyền đến từ phía sau, Biên Nam đang ngồi trên một tảng đá lớn xem xét vết trầy ứa máu trên chân mình.

Nghe tiếng Khưu Dịch tới đây, cậu có cảm giác máu vọt thẳng lên mặt, vết thương ở chân cũng ngừng rỉ máu, đầu cũng không có ý định quay lại.

"Tôi tưởng cậu lái xe đi rồi chứ." Khưu Dịch cười nói, ném giày tới bên cạnh Biên Nam.

"Chưa lấy chìa khóa xe," Biên Nam chà chà cọng cỏ trên chân lên tảng đá, mang giày vào, "Với lại tôi chưa nhìn phương hướng, xe đậu bên nào tôi cũng không biết..."

Khưu Dịch đứng sau lưng Biên Nam, Biên Nam xấu hổ vô cùng, cậu cúi đầu bứt một cọng cỏ cầm chơi, không nói tiếng nào.

Sau một hồi im lặng, Khưu Dịch nói: "Qua ăn cái gì đi, lát nữa nhị bảo đói bụng là đòi BBQ đó."

"Ừ," Biên Nam ném cọng cỏ đứng dậy, lúc xoay người chạm mặt Khưu Dịch, cậu lại thấy nóng như phát sốt, chẳng hiểu sao buột miệng thốt ra một câu, "Kẹo bạc hà của tôi mất rồi..."

Khưu Dịch thoáng do dự, hắng giọng một cái: "Cái đó... tôi ăn rồi."

Biên Nam suýt nữa khom lưng đập đầu vào tảng đá, vậy là sao đây!

Khưu Dịch dường như cũng cảm thấy mất tự nhiên, xoay người đi trở về.

Biên Nam cúi đầu đi theo sau Khưu Dịch, đi được vài bước thì lại ngừng: "Chuyện kia, tôi không phải cố ý, tôi cũng không biết tại sao lại thế nữa..."

"Ừ," Khưu Dịch quay đầu lại nhìn cậu một cái, "Tôi biết."

"Ý tôi là, không phải tôi muốn... " Biên Nam vuốt vuốt tóc, "Thôi cậu đừng nghĩ tôi biến thái là được."

"Không có." Khưu Dịch cười cười.

"Cậu không nghĩ vậy thật sao?" Biên Nam tặc lưỡi, "Nếu người khác làm thế với tôi, tôi chắc chắn sẽ đánh người đó."

"Không nghĩ vậy thật mà," Khưu Dịch cười cười, "Bình thường da mặt cậu dày quá chừng, sao bây giờ lại thế..."

"Cái này không giống, bình thường tôi không có hôn môi người nào rồi còn... lưỡi," Biên Nam phất tay, "Mẹ nó, bình thường da mặt tôi cũng đâu tính là dày đâu!"

"Cậu chẳng hiểu biết chính xác về bản thân mình gì cả." Khưu Dịch cười nói.

"Tôi hiểu chứ," Biên Nam chỉ chỉ mình, "Đẹp trai, dáng chuẩn, tính tình... rất tốt, còn biết nấu thực đơn cho kẻ ngốc..."

Khưu Dịch nhìn cậu, cười không dừng được, Biên Nam suy nghĩ một chút: "Cười ông nội cậu, là thực đơn cho kẻ lười."

Lúc trở lại bên cạnh lều trại, Khưu Ngạn còn đang nghịch nước, không biết nhóc đi đâu chộp được một nhánh cây thô cỡ cánh tay mình, định ôm nhánh cây trôi trong nước, nhưng mãi không thành công.

"Sau này nhị bảo học vật lý chắc theo không kịp quá." Biên Nam dựng giá BBQ lên, bỏ túi than vào trong khay đựng than rồi châm lửa.

"Túi này là thịt bò hả?" Khưu Dịch mở túi đựng thịt, ghim thịt vào xiên.

"Không biết," Biên Nam ngồi chồm hổm ở kế bên, "Tôi chỉ nhận dạng được cánh gà và thịt viên."

Cảm giác lúng túng ban nãy từ từ biến mất, thái độ bình tĩnh của Khưu Dịch khiến cậu âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tuy rằng không còn cảm thấy quá xấu hổ, nhưng mà trong đầu Biên Nam vẫn rối bời, chủ yếu là do cậu không biết rốt cuộc mình bị cái gì.

Mình thích... Khưu Dịch ư?

Xiên tre đâm thẳng qua cánh gà ghim vào lòng bàn tay, đau đến độ cậu run rẩy suýt chút nữa ném cánh gà luôn.

Không thể nào, vừa nghĩ tới việc hai đứa con trai ở cùng nhau là cậu nổi gai ốc rồi.

Vậy thì chuyện đó là tại sao?

Chắc mình sặc nước nên động kinh.

Với lại Khưu Dịch...

Tuy rằng chuyện này không thể trách Khưu Dịch đẹp quá, nhưng ắt hẳn nó là một trong những nguyên nhân chính, nếu không tại sao trước giờ cậu với Vạn Phi đùa giỡn ỏm tỏi cũng chưa từng muốn hôn Vạn Phi!

Biên Nam vùi đầu xiên cánh gà, sau đó đưa cho Khưu Dịch quét sốt BBQ.

"Em cũng muốn làm!" Khưu Ngạn ôm nhánh cây chạy lên bờ, "Em cũng muốn chơi nữa ——"

"Nè, em quét sốt đi." Khưu Dịch đưa bàn chải cho nhóc.

"Quét bao nhiêu ạ?" Khưu Ngạn một tay giơ xiên thịt một tay giơ bàn chải, nước trên tóc và sốt trên bàn chải cùng nhỏ xuống.

"Quét một cái là được." Biên Nam cầm cánh gà chà xát với bàn chải.

"Em biết rồi!" Khưu Ngạn cúi đầu quét sốt một cách nghiêm túc.

Có thêm Khưu Ngạn, bầu không khí thoải mái hơn nhiều, trong lòng Biên Nam còn đang cân nhắc, nhưng suy nghĩ bắt đầu từ từ đi chệch hướng.

Nụ hôn này, có phải là nụ hôn đầu tiên của Khưu Dịch không?

Chắc là vậy.

Biên Nam lại nghĩ về nụ hôn đầu tiên của mình, nếu như chạm nhẹ môi không tính là hôn, vậy đây cũng là nụ hôn đầu tiên của cậu ư?

Trước đây cậu từng chạm môi với bạn gái một lần, không có cảm giác gì, còn dính đầy son bóng.

Không có tim đập rộn ràng, không có cảm giác như đang say.

Còn không bằng hôn Khưu Dịch nữa...

Mẹ nó mình đang nghĩ cái gì vậy?

"Tôi đi ngâm nước một chút," Biên Nam đột nhiên ném đồ vật trong tay vào khay, bật người chạy về phía sông, "Nóng muốn chết rồi!"

"Đừng bơi ra giữa sông!" Khưu Dịch ở đằng sau hét lên, "Sặc nước tôi không vớt cậu lên kịp đâu!"

Sặc nước?

Ánh mắt mang ý cười giữa những gợn nước của Khưu Dịch thoảng qua.

Biên Nam vấp một cái, ngã lăn quay vào trong nước, cậu buồn bực hít một hơi, thuận thế lặn xuống nước.

Đằng này thì chậm rãi nhả hơi, đằng kia thì túm lấy rong ở vùng nước cạn để lặn sâu xuống đáy sông.

Tới chỗ ban nãy tìm bảo thạch cậu mới dừng lại, níu lấy một nhúm rong trôi nổi trong nước.

Nhìn bọt khí do mình phun ra bay lên mặt sông.

Biên Nam mày mắc bệnh gì vậy!

Kể từ hôm uống say đến giờ thật chẳng ra làm sao!

Rốt cuộc là sao chứ?

Bên người có sóng đẩy qua, Biên Nam quay đầu, thấy được mặt Khưu Dịch.

Khưu Dịch bơi thật nhanh đến bên cạnh cậu, bắt lấy cánh tay của cậu, kéo cậu lên mặt nước.

"Làm gì vậy?" Biên Nam lau nước trên mặt.

"Cậu mới làm gì ấy," Khưu Dịch cau mày, "Tôi tưởng cậu bị dòng chảy cuốn đi rồi đó."

"Tôi đang luyện cách lặn mà..." Biên Nam ngượng ngùng nhếch miệng cười.

"Nín thở cũng lâu ghê," Khưu Dịch kéo cậu bơi vào bờ, "Đừng luyện nữa, ăn được rồi, nhị bảo gọi cậu mà cậu không nghe thấy à?"

"... Không." Biên Nam nhìn lên bờ một chút, Khưu Ngạn đang cầm cánh gà vừa gặm vừa nhìn sang bên này.

Lăn qua lăn lại như thế một trận, Biên Nam cảm giác mình có hơi đói bụng, nghe mùi thịt nướng phảng phất trên khay nướng, bụng cậu kêu rột rột.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...