🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 41: Tôi hôn cậu một cái thì sao chứ!

  Biên Nam lái xe tới đầu hẻm nhưng không tìm được chỗ dừng, đang định chuyển thêm một vòng tìm chỗ đỗ thì trông thấy Khưu Ngạn đeo cặp nhỏ đứng ở đầu hẻm.

Cậu lái xe tới gần, kéo cửa kính xuống hô to một tiếng: "Nhị bảo!"

"Đại hổ tử!" Khưu Ngạn chạy tới, nhón chân nhìn vào trong xe, "Chúng ta lái xe đi hả anh? Anh lái xe ư?"

"Lên đây đi," Biên Nam chìa tay mở cửa ghế phó lái, "Tìm chỗ đỗ xe với anh."

Khưu Ngạn trèo lên xe, sau khi đóng cửa thì quỳ gối ở ghế phó lái tò mò hết nhìn đông tới nhìn tây: "Đây là xe nhà anh hả? Lớn hơn xe nhà Khỉ mập nhiều, thoải mái quá!"

"Ừ, đây là xe bố anh, anh mượn dùng," Biên Nam cười mở cửa trần xe, "Lên xem thử không?"

Khưu Ngạn đứng trên ghế thò đầu ra ngoài, hưng phấn nhìn sang hai bên.

Biên Nam dạo thêm một vòng, cuối cùng trông thấy một chiếc xe nổ máy chuẩn bị lái đi, cậu vội vàng lái xe đến kế bên, chờ xe kia vừa đi là lập tức chen vào.

"Đi thôi," Biên Nam vỗ mông Khưu Ngạn, "Mình đi mua đồ đạc cho BBQ trước, chờ anh hai em dạy xong trở về là có thể xuất phát ngay."

"Vâng ạ!" Khưu Ngạn đeo cặp lên.

"Chờ chút," Biên Nam kéo cặp nhóc mở ra xem thử, "Em cất gì trong cặp đây?"

"Đồ cần dùng để đi chơi." Khưu Ngạn hưng phấn trả lời.

Biên Nam thấy trong cặp có một chai nước, một cái khăn lông nhỏ, còn có một gói khô bò, cậu bật cười: "Ầy, vật nhỏ em còn giấu hàng lậu nữa à?"

"Cái này là anh hai nói đi chơi đem theo ăn." Khưu Ngạn cười.

Biên Nam dẫn Khưu Ngạn đi siêu thị, cậu không có kinh nghiệm mua mấy thứ này, nhưng may là có chị gái trong siêu thị quen biết Khưu Ngạn, Khưu Ngạn bảo muốn đi BBQ, chị gái lập tức dẫn hai người đến khu chuyên bán đồ BBQ.

"Ở đây đều là thịt có sẵn cho BBQ, xiên vào nướng là ăn được liền, kệ bên kia có sốt BBQ này nọ, hai đứa từ từ chọn đi," Chị gái nhìn Biên Nam từ trên xuống dưới, "Sao anh hai nó không tới, chị thấy cậu cũng không rành mấy thì phải?"

"Không sao, mua mỗi loại một ít là được." Biên Nam cười cười, cậu cảm thấy mình đẩy xe rất chuyên nghiệp, thế mà lại bị chị gái siêu thị khinh bỉ thẳng thừng.

Khưu Ngạn nhìn cái gì cũng muốn ăn, Biên Nam nhìn cái gì cũng thấy giống nhau, vì vậy Khưu Ngạn nói muốn ăn gì thì cậu lấy cái đó, thịt bò thịt dê hot dog thịt viên cánh gà còn thêm đủ loại sốt BBQ cay ngọt mặn lạt.

Cuối cùng, Biên Nam lại chọn thêm hai phần thức ăn chín, giữ lại cho bố Khưu ăn trưa và ăn tối.

Lúc tính tiền, Khưu Ngạn thành thạo lấy ra thẻ tích điểm siêu thị, cà xong lại đủ đổi một lốc sữa chua.

"Đổi không?" Chị thu ngân hỏi nhóc.

"Đổi ạ!" Khưu Ngạn vui vẻ hô to.

"Tích nhiều một chút đổi cái khác không tốt sao," Biên Nam bất đắc dĩ, "Dao nè nồi nè..."

"Nhưng mà đâu có ăn được." Khưu Ngạn trả lời rành mạch.

Mua đủ thức ăn rồi, Biên Nam dẫn Khưu Ngạn về nhà.

Sau khi chuẩn bị cơm cho bố Khưu, Khưu Dịch gọi điện thoại qua, hỏi mua đồ đạc chưa, chưa mua cậu ta sẽ mang về.

"Mua hết rồi, chờ cậu về là lên đường thôi," Biên Nam nhìn Khưu Ngạn phấn khởi đeo cặp chạy tới chạy lui trong sân, "Cậu nhanh lên đi, tôi cảm thấy qua thêm nửa tiếng mà không xuất phát, nhị bảo sẽ xỉu đó."

"Cái feel này thích quá đi! Thích quá đi!" Khưu Ngạn ở trong sân vừa nhảy vừa la hét, "Cái feel này thích quá đi! Feel feel feel thích thích thích thích thích quá đi!"

"Ây... anh rầu chết mất," Biên Nam cúp điện thoại, tìm mấy cái túi phân chia thịt đã mua, xách ra khỏi nhà, "Cục cưng tóc xoăn đừng la nữa, phụ anh mang đồ lên xe đi."

"Vâng ạ! Trời rộng như vậy! Đất rộng như vậy!" Khưu Ngạn vội chạy tới giúp Biên Nam xách một cái túi, "Tình yêu nhộn nhạo như vậy! Trái tim dậy sóng như vậy..."

Khưu Dịch trở về rất nhanh, mồ hôi đầm đìa do đạp xe, sau khi cậu thay quần áo và chuẩn bị thuốc cho bố Khưu, cả bọn đã bị bố Khưu giục ra cửa.

Thấy đồ đạc trong cốp xe, Khưu Dịch sửng sốt: "Nhiêu đây đủ để dẫn đám nhóc trong hẻm nhà tôi đi trại hè luôn ấy chứ..."

"Ăn không hết thì đem về cất tủ lạnh là được," Biên Nam mở cửa ghế phó lái, đẩy Khưu Dịch lên xe, "Chỗ phía sau cho nhị bảo chơi đi."

Biên Nam khởi động xe, Khưu Dịch nhìn chằm chằm tay và chân Biên Nam, Biên Nam thở dài: "Xe này có chế độ tự động, kẻ ngốc cũng lái được, cậu yên tâm được không?"

"Vậy để tôi xem kẻ ngốc lái xe." Khưu Dịch cười cười.

"Má." Biên Nam cười mắng, lái xe ra khỏi chỗ đỗ, chạy ra khỏi thành phố.

Khưu Dịch phát hiện Biên Nam lái xe đúng là ổn thật, hơn nữa tính tình Biên Nam khi lái xe khá tốt, không chen không lấn, khiến cậu cảm thấy rất bất ngờ.

Lần trước đạp xe gần chết mới tới nơi, hôm nay lái xe chưa bao lâu đã đến ngoại ô, Biên Nam vỗ vỗ tay lái: "Thế nào?"

"Ừ, tốt lắm, vừa lái xe là tính tình nóng nảy cũng mất luôn." Khưu Dịch cười gật đầu.

"Nói nhảm," Biên Nam tặc lưỡi, "Không bằng lái còn dám nóng tính khác gì đợi cảnh sát tới bắt..."

Bờ sông rất trong sạch, Biên Nam nhìn xung quanh một lần, không biết ông già trộm đồ lần trước có lảng vảng núp lùm ở gần đó hay không.

"Lều trại! Lều trại!" Khưu Ngạn nhảy xuống xe bắt đầu kêu la.

Biên Nam và Khưu Dịch bưng đồ đạc đến bên bờ sông, Biên Nam mở túi đựng lều đưa cho Khưu Ngạn: "Qua đây xem lều trại của em nè."

Lều trại này là lều tự động, ném ra là tự động bung mở, Biên Nam cảm thấy loại lều tự động này giảm bớt không ít thú vui, nhưng rất hợp với Khưu Ngạn, muốn nhóc đi dựng lều chắc chắn không được, chơi cái này vừa tầm hơn.

Nhìn lều trại tự động bung mở y như làm ảo thuật, Khưu Ngạn hưng phấn cực kỳ, nhóc quấn lấy Biên Nam đòi cất lều trại, rồi lại ném ra ngoài.

Biên Nam giúp nhóc cất lều trại bốn lần, ném thêm bốn lần, lúc này mới xem như đủ ghiền.

Sau khi cố định lều trại ở bờ sông, trải thêm đệm chống ẩm, Khưu Dịch mới vứt đồ ăn vặt vào trong lều: "Được rồi em chui vô trong chơi đi."

"Vâng ạ!" Khưu Ngạn bò vào trong kéo cửa lều trại xuống.

Biên Nam dọn xong đồ dùng cho BBQ, đang định gọi Khưu Dịch nướng chung, vừa quay đầu thì phát hiện Khưu Dịch đã cởi áo ra.

"Cậu..." Biên Nam nhìn lưng Khưu Dịch, "Làm gì vậy?"

"Bơi trước một chút," Khưu Dịch quay đầu lại, vừa cởi quần vừa nói, "Cậu đói bụng hả? Ăn luôn bây giờ à?"

"Sao không chuẩn bị trước!" Biên Nam nhìn Khưu Dịch cởi quần ngoài, bắt đầu chuẩn bị cởi quần lót, "Cậu định thay quần bơi như thế hả?"

"Cần gì chuẩn bị," Khưu Dịch liếc Biên Nam một cái, lấy quần bơi trong túi, đi vòng ra sau lều trại thay quần, "Lát nữa bơi xong tôi làm cho cậu ăn, cậu chỉ cần lo ăn là được."

"Thật sao?" Biên Nam vốn dĩ không muốn làm công tác chuẩn bị, vừa nghe lời này thì lập tức cởi quần áo luôn, "Vậy tôi cũng bơi một chút."

"Đại hổ tử giúp em tìm bảo thạch đi!" Khưu Ngạn ở trong lều trại hô to, "Em muốn rubi!"

"Được!" Biên Nam đáp lời, lấy ra quần bơi của mình thay thật nhanh.

Khưu Ngạn thuận miệng nói muốn rubi, Biên Nam không nghĩ ngợi nhiều đồng ý ngay, ai ngờ tới bờ sông tìm nửa ngày cũng không thấy viên đá hồng nào.

"Nhị bảo biết ra đề thật." Biên Nam bất đắc dĩ.

"Bên bờ mà có đá đẹp một chút là bị người ta nhặt hết rồi," Khưu Dịch nhảy xuống sông, chẳng mấy chốc đã bơi tới giữa sông, "Không phải cậu biết lặn xuống nước sao."

"... Tôi cảm thấy mình quên béng rồi," Biên Nam thoáng do dự, sau đó cũng nhảy xuống nước, ngẫm nghĩ rồi bổ sung một câu, "Cậu đừng có phá tôi đó!"

Khưu Dịch không để ý đến Biên Nam, lặn thẳng xuống dưới đáy, vài giây sau cậu trồi lên mặt nước, cầm một viên đá hoa văn màu hồng trong tay: "Rubi."

"Gì cơ?" Biên Nam hấp tấp vừa bơi vừa nhảy nhào qua.

Lúc cậu đưa tay định nhận viên đá, Khưu Dịch ném viên đá xuống nước.

"Ê! Cố ý hả!" Biên Nam quát một tiếng.

"Viên này là đá hoa văn," Khưu Dịch tạt chút nước lên mặt cậu, "Nhị bảo muốn đá hồng, lúc trước tới đây từng tìm thấy."

"Ông nội cậu." Biên Nam nhe răng, vận công hít hơi rồi nín thở lặn xuống nước.

Lặn xuống nước là do Khưu Ngạn dạy, dạy chưa được kỹ lắm, Biên Nam cũng chưa học thành thạo, sau khi xuống nước cậu gắng sức quạt tay bơi xuống đáy sông.

Thân thể thì lập tức chìm xuống, cái mông lại trồi lên mặt nước, sau đó cứ vểnh lên như vậy không có tiến triển gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...