🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 40: Là cậu ôm tôi !

Biên Nam bắt lấy cổ tay Khưu Dịch, siết chặt, lòng bàn tay có thể cảm giác rõ ràng khớp xương của Khưu Dịch.

Thật ra cậu không biết mình nắm cổ tay người ta để làm gì, có lẽ vì cảm xúc nào đó đang tràn khỏi cơ thể, cậu muốn ngăn nó lại, hoặc... cảm xúc này khiến cậu muốn chạm vào Khưu Dịch.

Tóm lại cậu đã nắm, hơn nữa còn nắm rất chặt.

Khưu Dịch nghiêng người tựa vào ghế, muốn rút tay ra nhưng tư thế không tiện dùng sức, rút mãi không được.

"Cậu làm gì vậy?" Khưu Dịch đành thu cái chân đang gác trên bàn, đứng lên.

"Cậu mới làm gì ấy." Biên Nam nhìn Khưu Dịch, lúc Khưu Dịch định rút tay lần nữa, cậu ngồi dậy đột ngột kéo cổ tay Khưu Dịch về phía mình.

Khưu Dịch lảo đảo ngã xuống giường, cánh tay chống lên mặt giường.

Biên Nam cảm thấy chắc mình bệnh thật rồi, lúc Khưu Dịch chưa kịp đứng dậy, cậu nhào tới vặn cổ tay Khưu Dịch, bẻ ngoặc ra sau.

"Này!" Khưu Dịch kêu lên, bị Biên Nam đè úp sấp lên giường.

Biên Nam không mặc áo, áo của Khưu Dịch bị cậu lăn qua lộn qua nên vén lên, làn da áp sát với lưng Khưu Dịch nhất thời trở nên khô nóng.

Cậu nắm cổ tay Khưu Dịch không buông, cũng không biết mình định làm gì tiếp theo, chỉ đè trên người Khưu Dịch, tay kia ghìm chặt cánh tay Khưu Dịch.

"Cậu dám đùa giỡn với thiếu gia tôi." Biên Nam nghẹn nửa ngày mới cúi đầu nói một câu bên tai Khưu Dịch.

Khưu Dịch ngẩn ra, cười: "Đến mức đó sao."

Biên Nam nhìn chằm chằm gò má, lông mi, sống mũi thẳng đứng, đôi môi và cái cằm xinh đẹp của Khưu Dịch: "Đến mức đó đấy."

Khưu Dịch thở dài, không giãy dụa nữa, cứ nằm thế không nói gì.

Biên Nam nửa đè nửa ôm nằm trên người Khưu Dịch một lát, đột nhiên buông tay xoay người nhảy xuống giường.

"Đánh xong rồi hả?" Khưu Dịch hỏi.

"Mắc tiểu." Biên Nam xỏ đôi dép của Khưu Dịch lao ra ngoài như cơn gió.

Khưu Dịch ngồi dậy, nghe thấy tiếng động liên tiếp do Biên Nam tạo ra, đầu tiên là đụng trúng giàn nho, tiếp theo đá phải chậu hoa, cuối cùng vừa mắng vừa chạy vào WC.

Khưu Dịch đứng dậy kéo thẳng áo rồi chỉnh quần, ngồi trở lại ghế, nhíu mày cầm bút quẹt quẹt.

Di động đặt bên bàn vang lên, Khưu Dịch lấy qua nhìn, là tin nhắn của Biên Hinh Ngữ.

Chỉ một câu rất bình thường, anh đang đi làm hả?

Khưu Dịch nhìn đồng hồ, bấm gọi cho Biên Hinh Ngữ.

"A, anh không đi làm sao?" Biên Hinh Ngữ nhấc máy rất nhanh, giọng nói lộ rõ vui sướng.

"Hôm nay được nghỉ," Khưu Dịch nói, "Biên Nam đã đưa cho anh cái vòng kia, cảm ơn em."

"Không cần khách sáo vậy đâu," Biên Hinh Ngữ ngượng ngùng cười, "Vòng tay đó là lúc đi chơi thấy đẹp nên mua, anh thích không?"

"Rất thích," Khưu Dịch cười, "Nhưng mai mốt đừng mua đồ như thế nữa, lần này cảm ơn nhiều."

"Cũng không có gì, em đi chơi thường mua quà cho bạn bè mà, không có ý gì khác đâu, mua cho anh với Biên Nam như nhau mà," Biên Hinh Ngữ cười nói, "Thôi anh nhận là em vui rồi, em cứ... em cứ lo là..."

"Sao?" Khưu Dịch hỏi.

"Lo anh sẽ ghét em," Biên Hinh Ngữ nhỏ giọng nói, "Em thấy anh với Biên Nam rất thân thiết, dù sao em với ổng cũng không hợp nhau..."

"Anh không ghét em," Khưu Dịch hiểu ý của Biên Hinh Ngữ, "Biên Nam cũng không có nhắc đến em với anh."

"A em không phải ý đó, ầy lại nói lung tung rồi," Biên Hinh Ngữ luống cuống, "Thôi không nói nữa, tóm lại anh thích cái vòng là được rồi, em cúp đây bye bye."

"Ngủ..." Khưu Dịch còn chưa nói hết, Biên Hinh Ngữ đã ngắt máy, cậu thở dài, "Ngon."

Mấy phút sau Biên Nam mới trở vào nhà, Khưu Dịch nghe được tiếng Khưu Ngạn chạy ra từ phòng bố, coi bộ là hưng phấn quá ngủ không được, thấy Biên Nam đi ra nên muốn quấn lấy cậu nói chuyện BBQ ngày mai.

"BBQ có cánh gà không anh?" Khưu Ngạn nhỏ giọng hỏi.

"Có, có thịt bò thịt dê nữa," Biên Nam cũng nhỏ giọng trả lời, "Em muốn ăn thịt gì chúng ta sẽ mua thịt đó."

"Em muốn ăn xúc xích nướng." Khưu Ngạn nói.

"Được, chúng ta nướng hot dog ăn." Biên Nam cười.

"Nhiều thịt quá, anh hai không cho ăn thì làm sao?" Khưu Ngạn lo lắng, "Anh hai nói em ăn thịt hoài không ăn rau sẽ nóng trong người, còn phát phì nữa."

"Em đừng ăn nhiều quá, mỗi loại ăn một ít là được," Biên Nam giúp nhóc nghĩ kế, "Nếu không thì bảo anh hai em đi bơi, tranh thủ lúc anh hai bơi thì ăn nhiều một chút..."

Hai người ở trong phòng khách xì xầm gần mười phút Khưu Ngạn mới chịu đi ngủ.

Biên Nam vào phòng, ngồi xuống giường, nhìn Khưu Dịch, rồi lại dời mắt đi: "Nhị bảo chắc phải lăn qua lăn lại đến nửa đêm mới ngủ được."

"Đề xuất mà cậu cho nó không tệ." Khưu Dịch cười cười.

"Ai cho nghe lén," Biên Nam tặc lưỡi, "Tôi dỗ nó chút thôi, sức ăn của nó ít, cậu cứ để nó thích ăn bao nhiêu thì ăn, với cả chơi mệt rồi còn sức đâu mà ăn."

"Cậu ngủ đi." Khưu Dịch rút quyển sách tựa lên ghế chuẩn bị đọc.

"Cậu vẽ xong rồi à?" Biên Nam chỉ cuốn vở trên bàn, "Tôi xem với."

"Ừ." Khưu Dịch gật đầu.

Biên Nam vẫn duy trì trình độ vẽ người vòng tròn que tăm hồi tiểu học nên rất bội phục những người biết vẽ.

Cậu ôm nỗi niềm sùng kính mở vở phác thảo, định bụng thưởng thức ảnh phác họa của Khưu Dịch, thuận tiện xem coi mình có được vẽ ra phong thái thật sự không.

Vở phác thảo mới tinh, mở ra trang đầu có thể thấy được tranh Khưu Dịch vừa vẽ.

Biên Nam vừa nhìn liền sửng sốt, quay đầu ngó Khưu Dịch, rồi lại quay đầu nhìn chằm chằm bức tranh vài giây, rồi lại quay đầu sang: "Mẹ nó, cậu vẽ tôi cả buổi chỉ được... đống chibi thế này ư?"

"Sao vậy," Khưu Dịch cười, "Chẳng lẽ không giống cậu?"

"Tôi tưởng cậu phác họa hay gì đấy! Hèn chi cậu lại bảo tôi có thể nhúc nhích tùy ý..." Biên Nam nhìn chằm chằm mười mấy bé chibi trên vở, góc độ nào cũng có, chính diện, nhìn nghiêng, ngẩng đầu, nhìn xuống, cười, giận, trừng mắt, vẽ rất có trình độ, cậu liếc mắt một cái là nhận ra mình ngay, thần thái và ngũ quan vẽ giống như đúc, "Thật sự rất giống, chibi mà cũng có thể giống như vậy..."

"Tôi đi tắm." Khưu Dịch khép sách đứng lên.

"Tôi cũng muốn..." Biên Nam buột miệng nói một câu, thấy Khưu Dịch dừng lại nhìn mình, cậu tặc lưỡi, "Ý tôi là lát nữa, lấy cho tôi bộ đồ đi."

"Trong tủ đó, tự lấy đi." Khưu Dịch lấy một bộ chưa gấp trên đầu giường ra ngoài.

"... Ờ." Biên Nam đứng dậy mở tủ.

Quần áo của Khưu Dịch không nhiều, cậu đã thấy gần hết, tiện tay rút một cái áo thun, lại tìm cái quần thể thao lần trước từng mặc, rồi lục lọi kiếm quần lót mới.

Mấy ngày nữa phải mua vài cái quần lót trả Khưu Dịch, mình lấy của người ta hai cái rồi...

Vừa nghĩ tới quần lót, cặp mông đường nét rõ ràng được quần bơi bao bọc của Khưu Dịch nhanh chóng lướt qua mắt cậu.

"Má," Biên Nam ôm quần áo nhào lên giường đạp chân hai cái, thứ vừa rồi vào WC mất cả nửa ngày mới vất vả đè xuống được lại đứng lên, cậu chôn mặt trong quần áo của Khưu Dịch, "Má nó..."

Khưu Dịch tắm xong về phòng, Biên Nam vẫn duy trì tư thế kia.

"Này," Khưu Dịch vỗ chân cậu, "Không phải cậu muốn tắm sao?"

"Bây giờ đi đây," Biên Nam cầm quần áo bật dậy, "Tôi mới lấy thêm một cái quần lót mới của cậu."

"Lấy đi, mà lần trước cậu có mặc đâu." Khưu Dịch nói.

"Cậu tưởng ai cũng thích thả rông như cậu chắc, tôi chỉ mặc cái mới thôi, cởi ra đưa tôi," Biên Nam chỉ đôi dép dưới chân Khưu Dịch, "Chẳng phải giờ cậu cũng không mặc sao?"

Khưu Dịch ngồi lên giường đá dép đến trước mặt cậu, cười cười không lên tiếng.

Biên Nam cũng không nói nữa, hai người đang cởi trần, chủ đề có mặc quần lót hay không khiến cậu cảm thấy hơi xấu hổ, cậu cúi đầu đổi dép rồi lao ra khỏi phòng như gió lần nữa.

Khưu Dịch ngồi bên giường một lúc, sau đó chân trần chạy đến ngăn tủ, rút cái quần lót ra mặc vào.

Biên Nam tắm xong, lúc đi qua phòng khách nhìn thoáng qua phòng bố Khưu, cậu phát hiện cửa hé mở.

Cậu chỉ vào khe cửa hạ giọng nói: "Nhị bảo! Em chưa ngủ nữa!"

"Không qua đêm thì không có lều trại hả anh?" Khưu Ngạn lộ ra một con mắt qua khe cửa, nhỏ giọng hỏi.

"Có, có lều trại," Biên Nam đi tới ngồi xổm cạnh cửa, "Anh đảm bảo đem đủ cho em chơi, em mau ngủ đi, mai dậy không nổi là không dẫn em đi đâu đó."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...