Chương 4: TIỂU BẠCH KIỂM
Khưu Dịch không có đeo khẩu trang, khoảng cách mặt đối mặt với Biên Nam không xa lắm, cuối cùng Biên Nam cũng thấy rõ mặt mũi của đối phương.
Miếng băng gạc nhỏ trên mặt đã được tháo xuống, dưới khóe mắt có một vết thương dạng nửa vòng tròn, giống như trăng lưỡi liềm.
Da đúng là rất trắng, đường nét gương mặt vô cùng rõ ràng, hốc mắt sâu và mũi thẳng hơn so với người bình thường, cộng thêm đôi mắt như vậy, Biên Nam chợt hiểu tại sao mỗi khi nhìn Khưu Dịch, hai mắt Trương Hiểu Dung đều tim hồng phấp phới.
Mẹ nó!
Cậu khó chịu thu hồi tầm mắt, nhìn chằm chằm cái chén trước mặt, Khưu Dịch nói cái gì cậu cũng không nghe rõ, trong đầu cứ quanh đi quẩn lại câu nói của mình ban trưa.
Nếu còn để tao nhìn thấy Khưu Dịch, tao không đánh chết nó nữa thì thôi!
Nhưng làm thế nào cậu cũng không ngờ mình sẽ gặp lại Khưu Dịch trong tình cảnh này.
Hiển nhiên cậu không thể đánh một tên bồi bàn nhà hàng ngay trước mặt bố mình, huống chi cậu cũng không nói được lý do, đi đánh nhau bị người ta đánh úp? Hay là cua gái thất bại?
... Cậu không thể thua tên này được.
"Trà la hán quả đi," Bố Biên chọn trà trước, cúi đầu nghiên cứu thực đơn, "Lần trước ăn món nấm morel chưng sườn heo không tệ, cho cái nấm morel đi."
"Nấm morel chưng sườn heo." Khưu Dịch lặp lại tên món ăn một lần, cúi đầu ấn vài cái trên máy gọi món.
Biên Nam nghe Khưu Dịch nói chuyện mới lấy lại tinh thần, kịp phản ứng bố mình đã chọn trà la hán quả mà mình ghét nhất, nhưng cậu biết bố mình thích uống thứ này, trong mắt bố cậu, mấy cái trà Long Tĩnh, Bích Loa Xuân, Thiết Quan Âm gì gì đó cũng không bằng la hán quả chỉ đáng hai đồng.
Tuy trong lòng khó chịu, Biên Nam lại không thể phản đối trà của bố, cậu liếc nhìn vết thương ngay khóe mắt Khưu Dịch: "Trăng lưỡi liềm của Bao Chửng di dân rồi à?"
Khưu Dịch nhìn Biên Nam một lát, chỉ cười cười, không trả lời.
"Con để ý nhiều như vậy làm gì," Bố Biên Nam có chút ù ù cạc cạc khi con trai đột nhiên thốt ra một câu như thế, "Thêm một phần canh hầm nấm matsutake?"
"Không thích uống canh." Biên Nam buồn bực nói.
"Nấm matsutake không làm canh còn có thể ăn thế nào?" Bố Biên ngẩng đầu hỏi Khưu Dịch.
"Có thể chiên dầu," Khưu Dịch nói, "Mùi vị không tệ."
"Vậy nấm matsutake chiên dầu đi." Bố Biên gật đầu.
"Rồi, nấm matsutake chiên dầu." Khưu Dịch ấn máy gọi món.
Biên Nam quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mãi cho đến khi bố mình chọn món xong, còn Khưu Dịch xoay người đi rồi, cậu mới quay đầu lại, thầm nghĩ nếu bây giờ mình xách cái ghế ném qua chắc chắn có thể cho thằng kia đo ván, sau đó xông lên đạp hai chân...
"Tay con bị sao vậy?" Bố chỉ chỉ tay cậu.
Biên Nam cúi đầu nhìn tay mình, cái này là do tối hôm đó đánh nhau loạn xạ trước cửa tiệm net bị rạch trúng, vết thương rất sâu, nhưng bởi vì vai bị thương, vết thương nhỏ này đã bị lãng quên, thậm chí còn không dán băng cá nhân.
"Huấn luyện bị té." Biên Nam nói.
"Huấn luyện mệt không? Học kỳ này còn chưa liên hệ với huấn luyện viên Tưởng của con, con có gây chuyện gì không đấy?" Bố cậu có chút lo lắng.
"Bố nghĩ ông Tưởng là anh em của con à?" Biên Nam liếc nhìn bố mình, "Con mà gây chuyện thì ổng làm gì không gọi điện thoại cho bố?"
Ông Tưởng đúng là thỉnh thoảng sẽ gọi điện thoại cho bố cậu, nhưng mấy chuyện như lâu lâu leo tường với học sinh trường Thể thao mà nói thật sự không có gì đáng báo cáo, vết thương ở vai lại không chứng cớ là đánh nhau, Biên Nam cũng không thèm để ý.
Bố Biên Nam thở dài nhìn con trai, dường như không tìm được đề tài để nói, Biên Nam cũng im lặng, trái lại cậu không cảm thấy có gì mất tự nhiên, đa số thời gian ở cùng bố, bọn họ đều là trạng thái này.
Không quá hai phút, Khưu Dịch đã mang trà la hán quả tới, Biên Nam cầm bình rót cho bố một ly.
Lúc Khưu Dịch xoay người bỏ đi, Biên Nam quay đầu lại nhìn chằm chằm bóng lưng của Khưu Dịch, mãi cho đến khi Khưu Dịch đi thật xa, Biên Nam mới giơ tay lên, kêu một tiếng: "Bồi bàn!"
Khưu Dịch dừng chân, xoay người bước nhanh trở về: "Quý khách cần gì?"
"Cho tôi ly nước sôi." Biên Nam nói.
"Chờ chút." Khưu Dịch xoay người đi mất.
Biên Nam tiếp tục im lặng mặt đối mặt với bố, ngón tay gõ nhẹ lên cái ly rỗng.
Không lâu sau, Khưu Dịch đã cầm khay bưng tới một ly nước sôi, đặt trước mặt Biên Nam: "Nước sôi của quý khách đây."
Biên Nam nhìn nước đang bốc hơi nóng, gọi lại Khưu Dịch đang định bỏ đi: "Nước sôi hả?"
"Phải, nước sôi, nước lọc đun sôi." Khưu Dịch nhìn cậu.
"Tôi muốn nước sôi để nguội." Biên Nam dùng ngón tay đỡ trán, nhìn vào mắt Khưu Dịch.
"Không có," Khưu Dịch bưng khay, "Bây giờ trời lạnh, chỉ có nước nóng thôi."
"Nước suối phải có chứ?" Biên Nam tặc lưỡi.
"Có, chờ chút." Khưu Dịch nhìn Biên Nam một cái, xoay người đi ra ngoài.
Sau khi Khưu Dịch đi rồi, bố Biên mới hỏi một câu: "Con bị gì vậy?"
Tính tình Biên Nam không tốt, nhưng cậu ngại phiền toái, trước giờ chưa từng vô duyên vô cớ gây khó dễ cho người khác, vả lại Biên Nam cho tới giờ cũng không có thói quen uống nước sôi để nguội lúc ăn cơm, vì vậy bố cậu cảm thấy hơi khó hiểu.
"Không có gì, chỉ là muốn uống nước sôi để nguội thôi." Biên Nam đẩy ly nước sôi nóng sang một bên.
"Con có quen cậu bồi bàn kia không?" Bố cậu nhìn ra đằng sau một chút, "Bạn cùng lớp hả?"
"Trường Thể thao không có bộ môn tiểu bạch kiểm," Biên Nam nói, "Con không nhận ra thằng đó."
*tiểu bạch kiểm: chỉ loại con trai trắng trẻo, mặt mũi non choẹt.
Bố cậu còn định nói gì đó, há miệng nhưng lại không nói thành lời, cuối cùng chỉ thở dài một hơi.
Khưu Dịch mang tới một chai nước suối, rót cho Biên Nam một ly: "Quý khách còn cần gì nữa không?"
"Đi hối đồ ăn đi, đói muốn chết." Biên Nam nói.
Khưu Dịch đáp lời rồi đi ra ngoài, nhưng mà đi không xa, xem chừng Khưu Dịch là người phụ trách mấy hàng ghế này, cậu đứng tại nơi cách đây không xa.
Do không thể ra tay, biện pháp duy nhất để trút giận của Biên Nam chính là giữ Khưu Dịch ở lại.
Sau khi thức ăn mang lên, Biên Nam hồi thì đòi châm nước, hồi thì đòi khăn giấy, hồi thì đòi đổi cái khay.
Thế nhưng Khưu Dịch vẫn giữ nụ cười trên môi, xin gì cho nấy, thậm chí còn chẳng lên giọng tí nào.
Điều này làm cho Biên Nam vô cùng ấm ức, cậu định đợi đến khi Khưu Dịch chịu hết nổi, cho dù chỉ mất kiên nhẫn một chút thôi, cậu cũng có thể nương theo đó mà nổi giận, kết quả Khưu Dịch từ đầu tới đuôi chẳng cho cậu cơ hội nào!
Lần thứ tư Biên Nam giơ tay chuẩn bị xin khăn giấy, bố cậu rốt cuộc nhịn hết nổi, buông đũa xuống: "Con có thể để bố yên ổn ăn bữa cơm không?"
"Bố ăn của bố đi," Biên Nam giơ tay lên, "Bồi..."
"Chào quý khách, quý khách cần gì ạ?" Một cô gái bước nhanh tới bên bàn.
"... Bàn," Biên Nam ngẩn người, "Đổi người rồi à?"
Cô gái cũng ngơ ngẩn, không biết nên nói gì, đành cười hỏi: "Quý khách có cần gì không?"
"Không có." Biên Nam buồn bực nói, đổi người thì thôi vậy, cậu cũng không muốn giữ cô gái này lại làm gì.
Sau khi cô bồi bàn đi rồi, Biên Nam đột nhiên có chút nhụt chí, cảm thấy ban nãy mình kiếm chuyện với người ta có phải ấu trĩ quá hay không, nhất là ngay trước mặt bố mình, cơm cũng không ăn thoải mái.
"Chịu yên rồi hả?" Bố Biên Nam nhìn cậu, múc cho cậu chén canh, "Nếm thử món canh tạp khuẩn này đi, ngon lắm."
"Ồ." Thật ra Biên Nam không thích uống canh lắm, cho dù là nước súp mì thịt bò cậu cũng chỉ húp hai ngụm, nhưng mà lúc này hắn đang cúi đầu uống sạch canh trong chén.
"Học kỳ này có thi đấu không?" Bố Biên tìm đề tài hỏi một câu.
"Có, ở thành phố, tháng tư có một cuộc thi xếp hạng, không có liên quan tới con." Biên Nam gắp một đũa không biết là nấm gì bỏ vào miệng, mùi vị cũng không tệ lắm.
"Nói cái gì vậy, sao lại không liên quan tới con?" Bố cậu nhíu nhíu mày.
Bạn thấy sao?