🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 39: Đại bảo à, ánh mắt của cậu... cười rộ lên trông đẹp lắm.

  Một nhà bốn người đi biển về sớm hơn kế hoạch hai ngày, lúc bọn họ mở cửa vào nhà, Biên Nam vừa xem phim cả đêm đang nằm trên sô pha trong phòng khách ngủ say sưa.

Nghe tiếng người vào cửa, Biên Nam bị doạ giật mình, cậu lóng ngóng nhảy bật dậy từ trên sô pha xuống dưới đất.

"Sao lại ngủ ở đây?" Bố nhìn xung quanh một chút, "Con đang ngủ trưa hay là ngủ từ hôm qua tới giờ thế?"

"Ngủ trưa," Biên Nam đứng lên dụi mũi, đi qua nhận lấy vali trong tay dì, "Không phải mọi người nói chơi đến thứ bảy mới về sao?"

"Chỗ nào cũng đầy người, trên bờ biển cũng đông nghẹt, đi ngắm biển mà nhìn thấy toàn người nên nản luôn," Dì nói, rồi lại lấy ra một cái hộp trong túi xách, "Đúng rồi Tiểu Nam, dì có mua cho con một ít đồ, con nhìn xem thích không."

"Cảm ơn dì," Biên Nam nhận hộp, "Đừng mua đồ cho con mãi, mọi người chơi vui là được rồi."

Biên Hạo và Biên Hinh Ngữ cũng vào nhà, Biên Nam liếc mắt nhìn hai người bọn họ, cầm cái hộp dì đưa chuẩn bị đi lên lầu, ai ngờ chưa gì con chó đã chạy tới nhào lên người cậu liếm láp một phen, cậu giãy dụa cả buổi mới trốn lên lầu được.

Cả nhà bốn người còn ở dưới lầu thảo luận lần đi chơi này, bàn bạc xem lần tới nên đi chỗ nào.

Biên Nam tháo hộp ra, dì mua cho cậu một chiếc đồng hồ lặn, trông đẹp lắm, nhưng có lẽ không có cơ hội sử dụng.

Lúc đưa Khưu Ngạn đi bơi có thể đeo vào cho nhóc chơi một chút.

Nghĩ đến Khưu Ngạn, cậu thở dài.

Mấy ngày nay Khưu Dịch rất bận rộn, một học trò do Khưu Dịch dạy kèm thi tốt nghiệp cấp hai đạt kết quả khá tốt, cho nên giới thiệu thêm hai học sinh lớp 9 cho cậu ta, thời gian của Khưu Dịch thoáng cái chật kín.

Khưu Ngạn tới học tennis chủ yếu toàn là Khưu Dịch đưa đến cửa, bảo nhóc tự mình chạy vào, luyện tennis xong một là Biên Nam đưa về, hai là Khưu Dịch tới đón.

Chẳng nói với nhau được mấy câu.

Cửa phòng bị gõ nhẹ hai tiếng, Biên Nam thả đồng hồ xuống, đi qua mở cửa.

Biên Hinh Ngữ đứng trong hành lang, thấy Biên Nam thì lúng túng nhảy tại chỗ hai cái rồi mới đi tới, đưa túi giấy nhỏ trong tay cho cậu.

Biên Nam chẳng hiểu mô tê gì nhận túi giấy, nhìn lướt qua: "Cái gì thế?"

"À thì..." Biên Hinh Ngữ cúi đầu che miệng hắng giọng một cái, "Tui mua quà lưu niệm, một cái cho ông, một cái cho... cho..."

"Cho Khưu Dịch?" Biên Nam hỏi.

"Ừm," Biên Hinh Ngữ gật đầu, "Phiền ông giúp tui đưa cho anh ấy, tui sợ tui đưa anh ấy không chịu nhận."

"... Anh có đưa cũng đâu chắc cậu ta sẽ nhận." Biên Nam không biết đây là quà lưu niệm gì, dựa theo tính tình của Khưu Dịch, đúng là không chắc cậu ta có chịu nhận quà của Biên Hinh Ngữ hay không.

"Là vòng tay ngọc trai kiểu nam bình thường thôi, không có ý nghĩa gì khác cả," Biên Hinh Ngữ có vẻ hơi xấu hổ, vội nói một câu, "Nếu anh ấy không nhận thì ông cứ giữ đi hoặc vứt luôn cũng được."

Không đợi Biên Nam nói tiếp, nhỏ đã quay đầu chạy về phòng mình đóng cửa lại.

Hai chiếc vòng tay do Biên Hinh Ngữ chọn giống nhau như đúc, là loại ngọc trai đen đẹp vô cùng.

Hôm sau Khưu Dịch đưa Khưu Ngạn tới trường, Biên Nam ngồi xổm ở cổng chờ bọn họ.

"Cái cậu bận rộn kia," Biên Nam qua đi vịn tay lái của Khưu Dịch, "Muốn gặp cậu một lần còn phải ngồi canh nữa."

"Có chuyện gì à?" Khưu Dịch cười cười.

Biên Nam đưa túi giấy đựng vòng tay tới trước mặt Khưu Dịch: "Biên Hinh Ngữ tặng cho cậu, sợ cậu không nhận nên nhờ tôi đưa cho cậu."

"Biên Hinh Ngữ?" Khưu Dịch ngẩn người, nhận túi giấy, "Cái gì đây?"

"Vòng tay ngọc trai, nhỏ ấy đi biển chơi, nói là quà lưu niệm, tôi một cái, cậu một cái." Biên Nam nói.

"Như nhau hả?" Khưu Dịch lấy vòng tay ra.

"Ừ," Biên Nam phát hiện ngọc trai đen kết hợp với làn da trắng nõn của Khưu Dịch trông rất dễ nhìn, "Cậu đeo chắc đẹp lắm, trắng đen rõ ràng."

"Vậy cậu có đeo không?" Khưu Dịch hỏi.

"Lúc huấn luyện không được đeo," Biên Nam gãi đầu, "Nếu không cậu cứ nhận đi, mắc công nhỏ tới tìm tôi mãi, chịu không nổi luôn..."

Khưu Dịch nhìn vòng tay, im lặng cả buổi mới gật đầu: "Vậy được, tối nay tôi gọi điện thoại cảm ơn em ấy."

Khưu Dịch bỏ vòng tay vào túi áo, lúc quay đầu xe chuẩn bị đi, Biên Nam gọi cậu ta lại.

"Này," Biên Nam nhe răng cười với Khưu Dịch, "Tối nay tôi tới nhà cậu ăn cơm nhé, tôi đem đồ ăn qua, cậu không cần nấu, ăn xong cậu đi làm là được."

"Tối nay tôi nghỉ," Khưu Dịch nhìn Biên Nam, "Cậu không muốn về nhà đúng không?"

"Về nhà không được tự nhiên, mấy ngày nữa bọn tôi bắt đầu huấn luyện trở lại, tôi nói huấn luyện viên cho ở trọ là được." Biên Nam thở dài.

"Định ăn ké ở nhà tôi mấy ngày đây?" Khưu Dịch nở nụ cười.

"Không biết, dù sao trước khi tới tôi sẽ báo cho cậu một tiếng, tôi phụ trách mua, cậu không cần trả hời quá còn gì." Biên Nam cười ha ha.

Buổi chiều sau khi Khưu Ngạn huấn luyện xong, Biên Nam lại dẫn nhóc đi siêu thị một chuyến, mua một đống thực phẩm chín mà Khưu Ngạn thích ăn, nào là xá xíu, vịt quay, rong biển, mỗi loại một ít.

"Nhiều quá đi," Khưu Ngạn vui sướng cầm túi vừa đi vừa ăn, "Em sẽ mập lên cho xem, anh hai nói dạo này em chơi tennis hoài nên mập lên quá trời."

"Để anh áng chừng xem nào," Biên Nam bế nhóc lên, lại nhéo nhéo bụng nhóc, "Hình như nặng hơn thật, nhưng mà không phải thịt béo, nói cho anh hai em biết, em đang rèn luyện cơ bắp."

"Em còn cao nữa." Khưu Ngạn đắc ý sờ đỉnh đầu của mình, "Hôm trước em đụng phải Phương Tiểu Quân, bạn ấy vốn dĩ cao đến tai em, bây giờ xuống dưới tai em rồi."

"Giỏi lắm!" Biên Nam giơ ngón cái, suy nghĩ một chút rồi lại thở dài, "Anh nói này, em nghỉ chơi với nhóc Phương Tiểu Quân kia được không, thằng nhóc kia toàn thân trên dưới vóc dáng lẫn bụng dạ đều đủ để làm cho người mắc chứng sợ lỗ tròn té xỉu hai lần."

*chứng sợ lỗ tròn: type thử cụm "trypophobia" vào google rồi quay lại đây nói tui nghe xem các nường có ai mắc chứng này không =)))

"Vâng ạ!" Khưu Ngạn trả lời vang dội, nhưng không biết có nghe hiểu hay không.

Tới ngay đầu hẻm, Biên Nam thả Khưu Ngạn xuống, Khưu Ngạn xách túi chạy vào trong.

Chạy được nửa đường thì trông thấy gia đình của bé trai sân kế bên cầm bao lớn bao nhỏ đi ra, Khưu Ngạn tò mò dừng bước.

"Chú ơi, mọi người làm gì vậy?" Khưu Ngạn ngẩng đầu nhìn cái balô to đùng trên lưng bố bé trai hàng xóm.

"Đi cắm trại dã ngoại." Bố của bé trai hàng xóm cười nói.

"Nhà tớ đi cắm trại dã ngoại, BBQ, câu cá, bơi lội..." Bé trai nọ hưng phấn kể liên tục cho Khưu Ngạn nghe, "Nhà tớ còn mang lều trại, còn muốn cắm trại ngoài trời nữa! Ngày mai mới về!"

"Ồ." Khưu Ngạn trợn to mắt, vẻ mặt hâm mộ.

"Nhà cậu đi chưa?" Bé trai hỏi Khưu Ngạn.

Bố bé trai vỗ đầu nhóc: "Sức khỏe của bố nhị bảo không tốt, không đi được."

"Mùa đông nhà tớ mới đi," Khưu Ngạn nhỏ giọng nói, gãi gãi cánh tay mình, "Mùa hè bị muỗi cắn..."

Lúc Khưu Ngạn và Biên Nam vào sân, Khưu Dịch vừa về đến nhà, đang cầm nùi giẻ ngồi chồm hổm lau xe đạp.

"Anh hai!" Khưu Ngạn vốn dĩ có hơi rầu rĩ, vừa thấy Khưu Dịch thì kêu lên, "Anh hai! Nhà của Khỉ mập đi cắm trại dã ngoại đó! BBQ! Câu cá! Bơi lội! Còn ngủ lều trại nữa! Ngày mai mới về!"

"Trí nhớ tốt lắm," Biên Nam ở phía sau nói, "Trình tự hạng mục đúng y chóc."

"Đi tắm đi, mình mẩy toàn mồ hôi," Khưu Dịch vỗ vỗ mông Khưu Ngạn, "Tắm xong ăn cơm cho ngon."

"Có xá xíu ——" Khưu Ngạn vừa hô vừa chạy vào phòng, cầm quần áo nhanh như chớp chạy vào phòng tắm.

Biên Nam ngồi xuống bên cạnh Khưu Dịch, tặc lưỡi một tiếng: "Hầy! Nhóc kia tên Khỉ Mập à? Đi cắm trại thôi mà cũng vui đến vậy, còn kéo nhị bảo khoe một trận."

"Cậu mấy tuổi rồi mà còn nói lời này," Khưu Dịch buồn cười nhìn cậu, "Nếu đổi thành nhị bảo đi cắm trại, chắc nó hét to đến độ cả hẻm đều biết."

"Vậy phải trách cậu thôi, làm anh người ta mà," Biên Nam chỉ vào Khưu Dịch, "Cậu chẳng dẫn nó đi chơi gì cả."

"Tôi đã hứa chiều mai dẫn nó đi bơi, ngày mốt tôi không có bận gì," Khưu Dịch cầm nùi giẻ đi tới ao giặt rửa, "Còn có thể dẫn nó đi sân chơi..."

"Cái gì, sắp xếp xong hết rồi ư?" Biên Nam sửng sốt.

Khưu Dịch gật đầu, vừa định mở miệng, Biên Nam đã chen ngang: "Sao cậu không nói với tôi tiếng nào hết vậy?"

"Sáng sớm vừa bàn bạc xong, chưa kịp nói cho cậu biết," Khưu Dịch nhìn Biên Nam một cái, "Cậu còn sốt ruột đi chơi hơn con nít tám tuổi nữa."

"Tại tôi rảnh rỗi thôi." Biên Nam đột nhiên có chút ngượng ngùng, không hiểu tại sao mình lại nóng ruột vì Khưu Dịch dẫn em trai đi chơi mà không nói cho mình biết.

Khưu Dịch cầm đồ ăn vào phòng bếp chế biến, Biên Nam ở trong sân đếm quả nho, sau đó vào trong chuẩn bị phụ bưng thức ăn.

Vừa tới cửa phòng bếp đã nghe được tiếng của Khưu Ngạn.

"Anh hai, lều trại lớn cỡ nào vậy anh?" Khưu Ngạn mới tắm xong, tóc còn nhỏ nước, "Có lớn như phòng em không?"

"Lớn nhỏ gì cũng có." Khưu Dịch trả lời.

"BBQ là nướng cái gì vậy? Thịt bò hả? Hay là cá? Có nướng xá xíu không?" Khưu Ngạn lại hỏi.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...