🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 38: Trúng tà chắc luôn!

  Biên Nam không trả lời Khưu Dịch, vào sân ngồi xuống ghế nhìn Khưu Ngạn dọn bàn.

Cậu và mẹ ruột không có bao nhiêu cảm tình, bình thường liên lạc cũng ít, thỉnh thoảng bà gọi điện thoại có lẽ cậu sẽ tới thăm một chút, nhưng hầu như lần nào cũng không để lại ký ức gì tốt đẹp.

Tính tình của mẹ không tốt lắm, nói chuyện bao giờ cũng móc mỉa người ta, cậu thật sự không hiểu rốt cuộc mẹ muốn gặp cậu hay là không muốn gặp cậu.

Nhưng hôm nay cậu cảm thấy không nỡ, mẹ sống một mình, lại không có bạn trai, bình thường đánh bài đều tới sòng, hôm nay đột nhiên nghe tiếng đàn ông ở bên cạnh đập đồ, cậu có hơi lo lắng.

Lo lắng mẹ sẽ gặp phiền phức.

Cùng với một đống hậu quả dây chuyền do mẹ gặp phiền phức.

Biên Nam muốn đến xem thử, nhưng loại người mà mẹ thường hay tiếp xúc... không tốt lành gì, nếu Vạn Phi không ra ngoài, cậu nhất định sẽ rủ Vạn Phi cùng đi.

Nếu bây giờ nhất định phải dẫn người qua, chỉ có mình Khưu Dịch, tuy rằng Khưu Dịch biết chuyện nhà cậu, trên lý thuyết cũng đáng tin cậy hơn so với Vạn Phi...

Cậu lấy điện thoại di động ra, bấm số của mẹ một lần nữa, nhưng vẫn không ai bắt máy.

"Má." Cậu cau mày nhỏ giọng mắng một câu.

Khưu Dịch ngồi xuống bên cạnh cậu: "Muốn qua xem một chút không? Buổi chiều tôi mới đi dạy thêm, sáng sớm không có gì làm, có thể đi với cậu."

"Ê này," Biên Nam nhanh chóng quay mặt sang liếc Khưu Dịch, "Cậu nghe trộm hả?"

"Cần gì nghe trộm," Khưu Dịch nở nụ cười, "Nhận điện thoại xong mặt cậu quấn quanh trái đất được hai vòng rồi kìa, gọi lại thì không ai bắt máy."

"Mẹ tôi..." Biên Nam do dự một chút mới nói, "Nếu không... cậu theo tôi qua xem thử thế nào, tôi sợ mẹ bị người ta đánh."

Mẹ cậu sống tại khu dân cư ở phía đông thành phố, nhà là do bố mua lúc chia tay, nghe nói năm đó Biên Nam bị nhốt trong WC ở căn nhà này, sau được bố cứu ra.

Biên Nam không có ký ức gì khắc sâu, chỉ là nhiều năm sau nằm mơ, mơ thấy nội dung liên quan đến nhà thì sẽ xuất hiện căn nhà này, nhưng cho tới bây giờ chưa từng mơ thấy WC.

Nhà của mẹ ở lầu một, có thêm một cái sân nhỏ kiểu nửa mở, trong đó có chừng mười chậu hoa cảnh đã chết héo từ lâu.

Trước khi nhấn chuông cửa, Biên Nam đứng ở ngoài nghe ngóng một hồi, trong phòng rất yên tĩnh.

Khưu Dịch sau lưng cậu vươn tay ấn chuông cửa một cái.

Mẹ mặc đồ ngủ ra mở cửa, thấy Biên Nam và Khưu Dịch đứng ngoài cửa thì có hơi giật mình.

"Sao mày lại tới đây?" Mẹ bụm tóc, xoay người trở vào nhà, "Đến xem trò vui nhanh quá nhỉ, đáng tiếc diễn xong rồi."

"Tôi ở ngoài chờ cậu." Khưu Dịch nói.

"Ừ." Biên Nam vào nhà.

"Bạn mới quen à?" Mẹ ngồi trên sô pha, châm điếu thuốc nhìn Biên Nam, "Không phải mày với thằng Vạn Phi lúc nào cũng dính lấy nhau sao."

Biên Nam không nói chuyện, trong phòng một đống bừa bộn, dưới đất toàn là mảnh vụn thủy tinh, bình hoa và cửa sổ rơi vỡ đầy đất, một bộ trà cụ mà mẹ rất thích cũng bị đập vỡ.

"Nhìn đủ chưa, có muốn chụp hai tấm lưu niệm không?" Mẹ nói.

"Bạn trai mẹ làm à?" Biên Nam hỏi.

Mẹ cầm điếu thuốc nở nụ cười, một lát sau mới đứng dậy, dùng chân đá đống đồ ngổn ngang dưới đất sang một bên, đi qua rót cho Biên Nam ly nước: "Tính tình của ổng không được tốt lắm."

"Đánh mẹ hả?" Lúc nhận ly nước, Biên Nam nhìn thấy trên cổ tay mẹ có vài vệt đỏ.

"Không, lúc tao quất ổng bị ổng chộp tay," Mẹ vỗ vỗ vai cậu, lại ngồi xuống ghế sô pha, "Chậc! Mày còn biết chạy tới xem thử, cảm động thật, tốt hơn con chó nhà kế bên nhiều, đụng chuyện chỉ biết chạy."

"Vậy mẹ mau sinh thêm con chó để đọ với nhà đó đi." Biên Nam đặt ly xuống, đi về phía cửa.

"Thằng khốn! Mày có giỏi thì nói thêm câu nữa xem!" Mẹ đột nhiên rống một tiếng nhảy dựng lên, điếu thuốc trên tay gần như đụng vào mặt Biên Nam, "Đời này của tao bị bố mày hủy hoại rồi! Sinh con trai bây giờ đối xử với tao như thế đấy!"

Biên Nam không nói lời nào, chỉ tựa ở cạnh bàn nhìn bà.

"Tao nói với mày rồi, Biên Nam," Mẹ im lặng một hồi, dùng ngón tay chọc chọc lồng ngực cậu, "Ai cũng có thể xem thường tao, chỉ mày là không."

"Con không có xem thường mẹ," Biên Nam nhíu mày, "Con chỉ không biết rốt cuộc mẹ muốn cái gì."

Mẹ cúi đầu hung hăng hút hai hơi: "Chỗ mày có tiền không?"

Biên Nam suýt bật cười.

"Ổng nhận một công trình nhỏ từ tay người khác, thiếu ít tiền," Mẹ nhìn cậu, "Chỗ mày có bao nhiêu?"

"Vậy mẹ muốn bao nhiêu?" Biên Nam hỏi.

"Hai trăm ngàn." Mẹ nói.

"Con đào đâu ra hai trăm ngàn," Biên Nam nhìn đống mảnh vụn dưới đất, "Ổng có biết mẹ còn căn hộ không?"

Trừ đi cửa hàng và nhà mà trước đó bị mẹ phá mất, mẹ còn đứng tên một căn hộ nhỏ, nằm ở khu vực khá tốt trong thành phố, mẹ cho thuê căn hộ đó, tiền thuê không thấp, nếu như không phá hư nữa, cuộc sống của mẹ sẽ không thành vấn đề.

"Tao đâu có ngu," Mẹ cười cười, "Nhưng ổng đối xử với tao cũng không tệ lắm, tao muốn giúp ổng một chút, cùng nhau..."

"Con không có hai trăm ngàn." Biên Nam nói, tốt nghiệp trung học xong mẹ từng làm nhân viên phục vụ vài năm, từ khi quen bố cho đến nay không còn làm việc nữa, Biên Nam không tin mẹ có thể làm được công trình gì với gã đàn ông kia.

"Vậy mày có bao nhiêu, nếu không đủ tiền thì tao bán nhà." Mẹ cau mày.

"Mẹ còn nói mẹ không ngốc?" Biên Nam nhìn bà, "Con không có tiền, nếu mẹ sống không nổi thì con cho mẹ phí sinh hoạt, con phụng dưỡng mẹ, nhiều tiền hơn con không có."

"Cút đi," Mẹ ngồi trở lại ghế sô pha, "Cút đi."

Biên Nam giật cửa phòng, mẹ ở phía sau lại mắng một câu: "Tao không cần mày nuôi, mày giữ lại nuôi thằng cha với bà dì của mày đi! Cho dù đổi phiên cũng không đến lượt mày nuôi..."

Biên Nam không thấy Khưu Dịch ở ngoài cửa, nhìn chung quanh một lần mới phát hiện Khưu Dịch đang ở cạnh một loạt máy tập thể hình mặt đối mặt chơi máy xoay eo với một bà cụ.

Biên Nam đi tới ngồi lên bập bênh, Khưu Dịch nhảy xuống máy xoay eo, đi qua ngồi đối diện cậu.

"Tán dóc với cụ bà hả?" Biên Nam đạp một cái, bập bênh bay lên.

"Ừ," Khưu Dịch cũng đạp một cái, "Nói chuyện xong rồi à? Không có chuyện gì chứ?"

"Không có gì," Biên Nam buồn bực nói, "Thì là vậy thôi."

"Cậu với mẹ cậu giống nhau thật." Khưu Dịch nói.

"Ai cũng bảo thế," Biên Nam cười cười, "Nhưng mà tôi đen giống bố."

Chơi bập bênh trong chốc lát, hai người rời khỏi khu dân cư, chậm rãi đi dọc theo đoạn đường về phía trước.

Biên Nam cúi đầu nhìn gạch bông dưới đất, im lặng thật lâu mới hỏi một câu: "Ai làm hỏng đời ai, cậu thấy lời này có ý nghĩa không?"

"Mẹ cậu nói hả?" Khưu Dịch nhìn cậu.

"Ừ," Biên Nam cười cười, "Mẹ cứ nói mẹ thật sự yêu bố tôi, bố tôi hủy hoại cả đời mẹ."

Khưu Dịch không lên tiếng.

"Tôi cảm thấy không có chuyện ai hủy hoại đời ai, nếu thật sự phải nói, vậy thì chính mẹ hủy hoại gia đình người ta trước," Tình cảm mà Biên Nam dành cho mẹ rất phức tạp, về điểm này cậu không thể cảm thông với bà, "Dùng tình yêu thật sự làm cớ, chẳng qua cuối cùng chưa hủy hoại toàn bộ thôi, đã thế còn biến mình thành như vậy."

Biên Nam nghĩ đến lời mẹ nói trước khi ra cửa, ngực thắt lại một cái.

"Tình yêu thật sự à?" Khưu Dịch nói.

"Ừ, tình yêu thật sự đấy," Biên Nam ngẩng đầu lên nhìn trời, "Loại tình yêu thật sự này có ý nghĩa gì chứ, tình yêu thật sự mà dùng tổn thương người khác làm điều kiện tiên quyết vốn không thể tính là yêu, là ích kỷ thì đúng hơn."

"Có một vài tình cảm từ khi bắt đầu đã định trước sẽ có người tổn thương, người khác, hoặc là chính bản thân mình," Khưu Dịch châm điếu thuốc ngậm vào miệng, "Bất luận cậu có muốn hay không."

"Giống như bố mẹ tôi vậy." Biên Nam tặc lưỡi một tiếng.

"Còn người khác nữa." Khưu Dịch phun ra một ngụm khói.

Biên Nam ngẫm nghĩ: "Ví dụ như?"

"Cậu đoán đi." Khưu Dịch cười cười với cậu.

"Đồ thần kinh, dù sao tôi cũng không tin mấy thứ tình yêu gì đó," Biên Nam phất tay, "Kệ nó! Đi thôi, đón xe về, buổi chiều tôi dẫn nhị bảo đi chơi tennis."

Dẫn Khưu Ngạn đi chơi tennis qua loa vài ngày, Biên Nam bắt đầu sắp xếp cho Khưu Ngạn huấn luyện có bài bản.

Khưu Ngạn khiến cậu rất bất ngờ, cho dù là mấy bài huấn luyện cơ bản tẻ nhạt, nhóc cũng chăm chỉ hoàn thành, có tinh thần hơn đám nhóc học hè nhiều.

Huấn luyện viên cũng tìm Biên Nam, nói tư chất của bạn nhỏ tóc xoăn này không tệ, có muốn luyện tập chính thức không.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...