Chương 37: Tâm trạng loạn xà ngầu hết rồi
"A!" Khưu Dịch bị cậu cắn vào vai nhịn không được kêu một tiếng.
Biên Nam không nói gì, sau khi cắn xong, cánh tay đang chống đột nhiên buông lỏng, cả người thoáng cái đè lên Khưu Dịch.
"Ê," Hôm nay Khưu Dịch ăn không nhiều nhưng uống không ít bia, bị Biên Nam đè một cái, cảm giác như nước tiểu sắp bị ép ra, cậu vội vàng rút tay đẩy Biên Nam, "Đứng dậy đi."
Biên Nam không nhúc nhích, cằm vẫn gác lên vai Khưu Dịch, cấn đến mức vai cậu đau nhói, cậu nghiêng đầu nắm tóc Biên Nam kéo ra sau: "Biên Nam?"
"Không phải chứ!" Đến khi thấy rõ mặt Biên Nam, Khưu Dịch mới kêu lên, "Này!"
Biên Nam ngủ mất rồi.
Khưu Dịch chưa từng thấy người nào giây trước mới vừa uống say cắn người giây sau đã lập tức nhắm mắt ngủ, Biên Nam xem như giúp cậu có thêm kiến thức mới.
Hơn nữa với kinh nghiệm đấu trí đấu dũng suốt thời gian dài với chiêu giả bộ ngủ của Khưu Ngạn và bố, Khưu Dịch lập tức đoán được Biên Nam đang ngủ thật, cậu thả tay nắm tóc Biên Nam ra, Biên Nam trượt ngay xuống đất.
"Phục cậu luôn." Khưu Dịch bất đắc dĩ lấy gối đệm trên ghế dựa bên cạnh kê dưới đầu Biên Nam, sau đó đứng dậy vừa xoa vai vừa đi nhà vệ sinh.
Khưu Ngạn và bố cũng đang ngủ, trong phòng tắt đèn rất yên tĩnh.
Khưu Dịch vào phòng thu dọn đồ chơi và quần áo Khưu Ngạn ném đầy giường một lát rồi quay trở lại sân.
Biên Nam vẫn đang ngủ không nhúc nhích, cơ thể xoắn vặn như dây thừng, Khưu Dịch đi tới kéo cánh tay Biên Nam: "Dậy dậy."
Biên Nam chẳng thèm hừ một tiếng chứ đừng nói là nghe lời Khưu Dịch ngồi dậy.
Khưu Dịch thở dài, ngồi xuống bên cạnh, cầm chai sữa chua Khưu Ngạn chưa uống hết hớp vài ngụm.
Hôm nay Khưu Dịch uống không ít, bây giờ cũng mệt rã rời, bình thường nâng Biên Nam vào phòng không thành vấn đề, nhưng hôm nay Biên Nam y chang cái bao tải hoàn toàn không chịu phối hợp, muốn khiêng lên chắc là không thể nào.
Uống sữa chua xong, Khưu Dịch đứng dậy, đẩy Biên Nam thành tư thế nửa ngồi, vòng tay qua dưới nách vừa nâng vừa kéo Biên Nam vào phòng.
"Anh hai," Khưu Ngạn không biết dậy khi nào, mặc cái quần cộc đứng ở cửa phòng bố, "Anh đang làm gì vậy?"
"Không thấy sao, anh đang đưa đại hổ tử lên giường," Khưu Dịch thở dài, "Em dậy làm gì, mau ngủ đi."
"Em đi tiểu," Khưu Ngạn lại chạy ra cửa, nhìn thoáng qua Biên Nam, "Đại hổ tử ngất ạ?"
"Ừ, thấy anh đẹp trai quá nên ngất," Khưu Dịch cười, kéo Biên Nam vào phòng, "Muốn tiểu thì tiểu nhanh đi, đừng để lát nữa anh để anh thấy em chưa ngủ!"
Vào phòng xong, Khưu Dịch thẳng tay ném Biên Nam xuống giường, Biên Nam hừ một tiếng nằm úp sấp lên giường, chân còn quỳ dưới đất.
Khưu Dịch đá rớt giày Biên Nam, bê chân cậu hất lên giường.
"A..." Biên Nam xoay người, lầm bầm, "Muốn giết người hả."
"Cậu đừng nhích vô trong," Khưu Dịch kéo Biên Nam đã lăn vào trong góc tường ra ngoài rìa, "Trên quần dính đầy đất."
Biên Nam mê man mở mắt ra, con ngươi không có tiêu cự, không biết đang nhìn chỗ nào, chưa đợi Khưu Dịch nói tiếp, cậu đã nhanh nhẹn cởi quần mình, đạp thẳng xuống đất, thiếu chút nữa đạp trúng Khưu Dịch, cởi quần xong cậu lại xoay người bám lên tường.
"Ê!" Khưu Dịch bực bội đưa tay vả đùi Biên Nam, vả ra một tay mồ hôi.
Cậu chà tay lên người Biên Nam, thở dài cầm khăn ra sân nhúng ướt, trở về phòng mở máy lạnh, vỗ vỗ Biên Nam: "Hầy, lau chút đi, người cậu toàn mồ hôi."
"Không." Biên Nam úp mặt vào tường ôm chăn trả lời một cách rành mạch, tiếp theo lại phát ra tiếng ngáy nho nhỏ.
"Muốn bị đánh phải không!" Khưu Dịch không mắc chứng sạch sẽ, nhưng không thể chịu được việc có người mình mẩy toàn mồ hôi nằm trên giường mình, cũng tại Biên Nam to con nên cậu không kéo nổi, nếu là Khưu Ngạn thì đã bị cậu xách đến nhà tắm từ lâu rồi.
"Đừng có phiền tôi!" Biên Nam đột nhiên xoay người, vung tay về phía Khưu Dịch.
Khưu Dịch vội né tránh, cánh tay Biên Nam đập xuống ván giường, mắt vẫn nhắm, xem ra ngủ rất say.
"Mẹ nó cậu mới là phiền đấy!" Khưu Dịch hết biết nói gì, đi qua đánh bốp bốp lên cánh tay Biên Nam.
Biên Nam cau mày gãi nơi bị đánh, rồi lại cau mày tiếp tục ngủ.
Khưu Dịch chẳng còn sức để ý, Biên Nam toàn là mồ hôi, trên người còn mặc quần áo đã lăn lộn dưới đất, cứ cái đà này, giường của cậu khỏi cứu nữa.
Khưu Dịch đứng dậy cưỡi lên người Biên Nam, vén áo Biên Nam lên tới ngực, kéo tay cậu lột áo ném sang một bên.
Lấy khăn ướt chà mạnh lên ngực và bụng Biên Nam một lần, sau đó xốc cho Biên Nam nằm sấp, lau lên lưng cậu lần nữa.
Đem khăn đi giặt rồi lau cho tên Biên Nam chẳng khác gì cái bánh rán thêm một lượt, Khưu Dịch mới lấy quần áo đi tắm.
Lúc trở về phòng, Biên Nam ngủ khá ngoan ngoãn, dựa sát vào tường.
Khưu Dịch tắt đèn, lúc vỗ gối chuẩn bị ngủ thì cảm giác dưới gối có thứ gì đó, cậu bèn mở đèn bàn, xốc gối lên thì thấy bên dưới có một cái hộp được gói lại, trên hộp dán một miếng giấy nhỏ, mặt trên là hàng chữ ngay ngắn của Khưu Ngạn.
Anh hai sinh nhật vui vẻ, ăn mau chóng lớn, ngày càng đẹp trai. Khưu Ngạn.
Khưu Dịch cười mở hộp, nhìn thấy bên trong là một chiếc đèn đọc sách.
Đối với việc Khưu Ngạn không mua đồ ăn vặt mà mua đèn cho mình, Khưu Dịch cảm thấy rất bất ngờ.
Cậu cất đèn bàn, kẹp đèn đọc sách lên đầu giường rồi qua phòng bố.
Khưu Ngạn nhắm mắt nằm trên giường, Khưu Dịch đến gần nhìn, lông mi nhóc giần giật.
"Nhị bảo." Khưu Dịch sờ mũi nhóc.
"Em mới tiểu xong, chưa ngủ lại được." Khưu Ngạn mở mắt.
"Anh thấy quà của em rồi," Khưu Dịch cười hôn lên trán nhóc một cái, "Cảm ơn em, anh rất thích, đã đổi dùng."
"Thật không?" Mắt Khưu Ngạn sáng lên, "Đại hổ tử nói anh nhất định sẽ thích."
"Thật mà," Khưu Dịch nói, "Đại hổ tử dẫn em đi mua hả?"
"Vâng ạ, là anh ấy chọn đó," Khưu Ngạn ngượng nghịu nói, "Em vốn định mua đồ ăn."
"Muốn ăn gì ngày mai anh mua cho em," Khưu Dịch vỗ mặt nhóc, "Ngủ đi."
Trở lại giường, Khưu Dịch nằm xuống, đưa tay tắt ngọn đèn nhỏ kẹp ở đầu giường, hai giây sau lại bật lên, sau đó lại tắt, sau khi tắt mở lặp đi lặp lại vài lần, cậu dùng cùi chỏ huých lưng Biên Nam: "Này."
Biên Nam ngủ thẳng cẳng, Khưu Dịch ngẫm nghĩ, chống tay kéo Biên Nam thành nằm ngang, nói nhỏ bên tai cậu: "Cảm ơn cái đèn nhé."
Biên Nam chép miệng, nhíu mày ngủ tiếp.
Khưu Dịch nhìn cậu một lúc, tắt đèn, dang rộng tay, nhắm mắt lại.
Đêm nay Biên Nam rất yên ổn, không giương nanh múa vuốt như trước, để cho Khưu Dịch thư thái ngủ thẳng đến lúc gà hàng xóm gáy.
Khưu Ngạn dậy rất sớm, nghe tiếng động thì có vẻ nhóc đang ở trong sân dọn dẹp bát đũa tối qua.
Khưu Dịch muốn rời giường bảo nhóc để đó mình dọn cho, kết quả vừa ngồi dậy, chân Biên Nam đột nhiên giật giật, không đợi cậu quay đầu, Biên Nam đã bật dậy y như bị ai đâm một dao.
"Cậu..." Khưu Dịch bị Biên Nam dọa sợ, quay đầu thấy Biên Nam đang nhìn mình chằm chằm, "Làm gì vậy?"
"... Chào buổi sáng." Biên Nam nói, sau đó nghiêng người nhảy thẳng xuống giường, lượn hai vòng trong phòng cầm quần áo khoác vội lên người.
"Cậu có việc gấp à?" Khưu Dịch không hiểu gì nhìn cậu.
"Không, à có," Biên Nam gãi đầu, "Có, có chút việc."
"Quần mặc ngược kìa." Khưu Dịch chỉ quần cậu.
Biên Nam cúi đầu kéo quần nhìn một chút, vội vàng cởi ra mặc lại, lúc xoay người với tay lấy balô thì chân va trúng mép bàn: "A!"
"Hôm qua cậu đâu có đụng trúng đầu," Khưu Dịch nhìn bộ dạng đầu óc choáng váng của Biên Nam, "Làm gì vậy?"
"Tôi phải đi, có việc," Biên Nam đeo balô, "Hôm qua tôi uống nhiều quá..."
Khưu Dịch kịp phản ứng thì ra cậu vì chuyện tối qua, vừa định mở miệng nói không sao, Biên Nam đã bước đi tới cửa, "Tôi uống say quá không nhớ gì."
Lời của Khưu Dịch nghẹn ở cổ.
Người ta uống say không nhớ gì, vậy không cần an ủi.
Lúc Biên Nam chạy đến trong sân, Khưu Ngạn đang ôm bánh kem để lên bàn, vừa thấy cậu đi ra, nhóc lập tức nhào qua: "Đại hổ tử!"
Bạn thấy sao?