🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 34: THÁI ĐỘ LẠNH NHẠT

Ông Tưởng dẫn đội, Biên Nam theo sau đội ngũ cùng vào đường dành riêng cho vận động viên, nghe thấy phía trước có người nhỏ giọng hỏi một câu: "Mẹ nó có phải Khưu Dịch không?"

"Ừ nó đó," Người kia cũng nhỏ giọng trả lời, còn quay đầu liếc Biên Nam, "Nó chạy tới đây làm gì?"

Vạn Phi đi đằng trước Biên Nam, nhịn không được đẩy người kia một cái: "Để ý nhiều như vậy làm gì, người ta đến xem thi đấu không được à, cổ vũ cho đối thủ của mày chẳng hạn!"

"Có ai ăn nói như mày không..." Người kia dở khóc dở cười lắc đầu đi về phía trước, sắp sửa thi đấu rồi, mọi người đều căng thẳng, cũng không còn ai nghĩ xem tại sao Khưu Dịch lại tới đây.

"Vốn dĩ là vậy mà, bộ mày mong anh đại Vận tải đường thủy đến cổ vũ mày hả," Vạn Phi cười hô hố, khoác tay lên vai Biên Nam, nhỏ giọng nói bên tai cậu, "Dẫn bạn nhỏ kia tới cổ vũ mày đúng không?"

Biên Nam cười cười, nhìn ngôi sao năm cánh bằng nhựa màu đỏ đang nắm trong tay, vừa rồi Khưu Ngạn đưa cậu, nói đây là phần thưởng cho việc đạt trọn điểm trong kỳ thi cuối kỳ, tặng cậu làm bùa may mắn.

Sau khi vào khu thi đấu, trận đấu của Biên Nam còn một lát nữa mới bắt đầu, cậu cầm đồ đạc chuẩn bị vào sân.

"Hứa Nhị đến chưa?" Biên Nam thấy Vạn Phi cứ liếc đông liếc tây mãi, chỉ sợ Hứa Nhị lại cho cậu chàng leo cây, thế thì Vạn Phi chắc chắn sẽ đấu thua nữa.

"Đến rồi," Vạn Phi cười mà lông mày cong vút, chỉ khán đài đối diện, "Ở đối diện, áo vàng."

Hôm nay khán giả rất đông, một năm trong thành phố nhiều lắm chỉ có hai cuộc thi lớn, giới mộ điệu ở các nơi tới rất đông, Biên Nam mất nửa ngày mới tìm được Hứa Nhị trong đám đông.

"Hôm nay mày phải trổ hết tài nghệ, đừng có như lần trước." Biên Nam cười nói, ánh mắt đảo qua bên cạnh, trông thấy Khưu Dịch và cả bạn nhỏ Khưu Ngạn ngồi ngay ngắn bên cạnh cậu ta.

"Mày kệ tao, chú ý tư thế phát bóng và đánh trái tay nữa," Vạn Phi nghiêm túc vỗ vai Biên Nam, "Đánh trái tay!"

"Đại hổ tử kìa!" Khưu Ngạn nhỏ giọng nói, túm cánh tay Khưu Dịch, kích động chỉ vào Biên Nam đang đi tới bên sân.

"Ừ." Khưu Dịch vỗ tay nhóc.

Khưu Dịch không có hứng thú với tennis, bình thường chưa từng xem thi đấu trên TV, đi xem trực tiếp thế này là lần đầu tiên, cậu vốn định xem cho vui thôi, ai ngờ bị Khưu Ngạn túm một cái, tự dưng lại thấy căng thẳng theo.

Biên Nam mặc quần áo thể thao màu trắng, ngược lại rất bình tĩnh, nắng hôm nay hơi gắt, cậu đội mũ, khuôn mặt bị che bởi bóng mờ dưới vành nón, chỉ có thể thấy rõ cằm và đôi môi mím lại.

"Anh hai," Khưu Ngạn đưa ống nhòm nhỏ cho Khưu Dịch, "Anh nhìn nè."

"Nhìn gì?" Khưu Dịch cầm ống nhòm xem thử, Biên Nam đang kiểm tra vợt, kéo kéo bao cổ tay màu đen, đột nhiên quay đầu nhìn lên khán đài bên này.

Khưu Dịch vội trả ống nhòm cho Khưu Ngạn.

"Anh ấy đang nhìn em hả?" Khưu Ngạn liều mạng vẫy tay với Biên Nam bên kia.

"Cậu ấy không thấy em nổi đâu..." Khưu Dịch sờ đầu nhóc, chỉnh lại nhúm tóc quăn dựng đứng trên đỉnh đầu nhóc.

Trận đấu bắt đầu, Biên Nam phát bóng trước.

Cậu cầm vợt vỗ bóng xuống đất mấy cái, giữ bóng hai giây, ném lên không trung, thân thể hơi nghiêng về phía sau, nâng vợt đập bóng bay ra ngoài.

Trong sân rất yên tĩnh, tiếng bóng đập bình bịch có thể nghe rõ mồn một.

Đối phương đón bóng, đánh bóng sang đường biên ngang ở đầu kia, tốc độ của Biên Nam rất nhanh, sải chân vài bước đã đi tới, trở tay đánh bóng lại.

Cú trả bóng này rất đẹp, góc độ rất hiểm, dừng ngay cạnh đường biên, đối phương có cố đỡ thì bóng cũng không qua lưới.

Trong sân vang lên tiếng vỗ tay, Khưu Ngạn cũng cố sức vỗ mấy cái.

Khưu Dịch nhìn một hồi cũng không hiểu mô tê gì, đành đặt tầm mắt lên người Biên Nam.

Tuy rằng hai người từng ẩu đả, nhưng Khưu Dịch chưa từng nhìn thấy dáng vẻ Biên Nam khi huấn luyện hay thi đấu, trạng thái này hoàn toàn khác so với lúc đánh nhau, tự tin mà thong thả.

Tốc độ chạy qua lại và lực đập bóng của Biên Nam khiến Khưu Dịch hơi bất ngờ.

Trước đây chỉ thấy dáng người Biên Nam không tệ, bây giờ nhìn cơ thể cậu cong thành hình cung lúc nhảy lên đập bóng cùng với động tác lưu loát đẹp mắt khi vung mạnh vợt về trước, Khưu Dịch không biết nên dùng từ gì hình dung.

Lấy được điểm đầu tiên, Biên Nam dựng vợt trước mặt mình giữa tiếng vỗ tay, xuyên qua lưới vợt nhìn khán đài bên này.

Khưu Ngạn kích động đứng dậy giơ tay qua đầu vỗ hăng say: "Đại hổ tử thắng rồi!"

"Ừ." Khưu Dịch không biết động tác kia của Biên Nam là vô tình hay cố ý, cũng vỗ tay theo.

"Anh ấy lợi hại lắm đúng không!" Khưu Ngạn đắc ý nhìn anh mình.

"Ừ, rất lợi hại." Khưu Dịch cười gật đầu, lấy chai nước trong balô đưa cho nhóc, Khưu Ngạn vui sướng giống như mình đánh thắng vậy.

Thời gian đổi sân ở set đầu rất ngắn, Biên Nam lấy khăn lau mồ hôi xong lại trở vào sân.

Khưu Dịch ôm Khưu Ngạn, nói nhỏ: "Anh đi WC, em ngồi đây xem đi."

"Vâng ạ." Khưu Ngạn ôm chai nước trả lời, mắt vẫn nhìn chằm chằm Biên Nam.

Khưu Dịch rời khán đài, ra khỏi sân tennis, đến hành lang bên ngoài, đứng trước cửa sổ cuối hành lang, châm một điếu thuốc.

Ngoài cửa sổ là đường chạy, ánh mặt trời rọi xuống trông hơi chói mắt, Khưu Dịch chống lên cửa sổ nhả một hơi khói, xuất thần nhìn làn khói biến đổi màu sắc đậm nhạt trên ban công.

Hút thuốc xong trở lại khán đài, Khưu Dịch nhìn điểm số, hòa.

Khưu Ngạn tựa vào người Khưu Dịch rối rít thở không ra hơi giải thích cho anh mình nửa ngày, đại hổ tử sơ xuất một lần, nhưng sẽ lấy lại điểm ngay thôi...

"Ừ." Khưu Dịch gật đầu đáp.

"Anh không đi WC đúng không," Khưu Ngạn nhìn Khưu Dịch, "Anh đi hút thuốc hả?"

"Đi WC xong hút một điếu." Khưu Dịch lấy kẹo cao su ra nhai.

"Bố nói nếu phát hiện anh hút thuốc nữa sẽ đập gãy chân anh, nhường cho anh cái xe lăn của bố..." Khưu Ngạn nhỏ giọng nói.

"Không cần nhường, mua cái mới luôn," Khưu Dịch cười véo mặt nhóc, "Xem trận đấu của em đi."

Trận đấu này không tính là quá kịch liệt, Biên Nam và đối thủ chêch lệch thực lực rõ ràng, dù Khưu Dịch mù tịt về tennis, nhưng qua nửa trận cậu đã đoán được Biên Nam sẽ thắng rất thoải mái.

Thể lực và tốc độ phản ứng của Biên Nam đều vượt trội đối thủ, độ mạnh của động tác không kém gì so với ban đầu, đánh tới cuối động tác vung vợt vẫn đẹp như cũ.

Khưu Ngạn một mực nhìn chằm chằm diễn biến trên sân, nhóc chăm chú như vậy khiến Khưu Dịch cảm thấy hơi bất ngờ.

Vật nhỏ này không thích nhiều thứ lắm, giống như đa số trẻ con cùng lứa, thời gian nhóc chuyên chú với bất cứ chuyện gì không dài.

Khưu Dịch vẫn cảm thấy Khưu Ngạn chỉ nhất thời nổi hứng muốn học tennis, chắc chưa tới nghỉ hè sẽ quên béng chuyện này, không ngờ nhóc có thể ngồi hai ba tiếng ở khán đài đội nắng xem thi đấu tennis như hôm nay, ngay cả WC cũng không đi, điều này thật sự làm cho Khưu Dịch có cái nhìn khác về nhóc.

Chẳng qua chưa thể xác định đây là hứng thú với tennis, hay là hứng thú với đại hổ tử...

Hai tiếng sau, trận đấu kết thúc, Biên Nam thắng 3 set.

Khưu Ngạn hưng phấn đến mặt đỏ bừng, tay vỗ cho đỏ rần, Khưu Dịch nắm tay nhóc chuẩn bị đi: "Về chưa? Xem đã ghiền rồi nhỉ?"

"Em muốn đợi đại hổ tử ra..." Khưu Ngạn kéo anh mình không chịu rời chỗ.

"Cậu ấy chưa xong đâu, em muốn nói chuyện thì để khi khác đi." Khưu Dịch nhìn xuống sân, Biên Nam vừa lau mồ hôi xong, đang đội khăn trên đầu dọn dẹp túi đựng vợt.

"Anh hai..." Khưu Ngạn nhíu mày kéo dài giọng năn nỉ.

"Ầy." Khưu Dịch bất đắc dĩ, đưa di động cho nhóc, "Vậy em ra ngoài gọi hỏi xem cậu ấy có rảnh không."

Khưu Dịch đưa Khưu Ngạn ra cửa sau sân vận động chờ Biên Nam, cửa này cách sân thi đấu tennis một khoảng xa, không dễ chạm mặt học sinh trường Thể thao.

Chừng mười phút sau Biên Nam từ đằng xa chạy tới, trên mặt còn nhễ nhại mồ hôi, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

"Thấy sao!" Biên Nam chạy tới đập tay với Khưu Ngạn.

"Giỏi lắm!" Khưu Ngạn nói.

"Bùa may mắn của em linh nghiệm thật." Biên Nam móc ngôi sao năm cánh trong túi ra lắc lắc.

"Chắc rồi!" Khưu Ngạn cười tít mắt.

Biên Nam lau mồ hôi, nhìn sang Khưu Dịch, chậm rãi đi tới: "Còn tưởng cậu không có thời gian dẫn nó tới chứ."

"Đúng lúc rảnh rỗi." Khưu Dịch nói.

"Ừ." Biên Nam cười, cười xong mới phát hiện mình không tìm thấy câu gì thích hợp để nói tiếp.

Thái độ của Khưu Dịch khác hẳn lúc dựng ngón cái với cậu ở cổng trước trận đấu, giống như trở về thái độ lạnh nhạt lúc gọi điện hôm đó vậy.

Trạng thái này khiến cho Biên Nam cảm thấy hơi lúng túng, cậu không biết tại sao mới không gặp nhau chưa bao lâu mà hai người lại biến thành tình trạng khó hiểu này.

"Tôi nói này," Biên Nam gãi đầu, "Cậu không có chuyện gì chứ? Cậu..."

"Bọn tôi phải đi rồi," Khưu Dịch ngắt lời cậu, "Buổi chiều tôi phải dạy kèm, trễ nữa sẽ không kịp."

"Má," Bị ngắt lời như vậy, Biên Nam nhất thời nổi giận, vừa nhận được điện thoại của Khưu Ngạn là cậu vứt ông Tưởng chạy tới đây ngay, kết quả lại như thế đấy, "Vậy đi mau đi."

Nói xong hai người không ai động đậy, Khưu Dịch dường như cũng xấu hổ, qua hai ba giây mới hắng giọng một cái: "Các cậu được nghỉ chưa?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...