🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 31: Khưu Dịch nhờ tôi nhắn với cậu...

  Từ nhỏ đến lớn Biên Nam đã thấy trong TV vô số lần, nhân vật chính nhân vật phụ quần chúng bình phông vân vân bị người ta chụp bao bố kéo vào hẻm nhỏ, nhét cốp xe, ném xuống sông...

Nhưng cậu không ngờ mình cũng có ngày gặp phải chuyện này, mình chỉ ra ngoài mua đồ ăn thôi mà!

Nào ngờ lại bị chụp bao bố!

Còn là bao thức ăn gia súc!

Mùi tanh ói!

Biên Nam giãy dụa muốn lấy bao thức ăn gia súc xuống, cậu thật sự không chịu được cái mùi này.

Nhưng tay cậu vừa đưa lên đã bị người ta bẻ ngoặt ra sau, tiếp theo cổ tay mát lạnh, một sợi xích quấn quanh tay cậu, cạch một tiếng khóa lại.

Ngay sau đó có người kéo mạnh miệng bao, cái bao chụp xuống tới tận tay cậu.

Mẹ nó!

Biên Nam cảm thấy chuyện này cũng dữ dằn quá rồi, trăm phần trăm là do Khưu Dịch làm, chỉ có kẻ tìm đủ trò trêu người ta dưới nước mới nghĩ ra trò này thôi!

"Biết chơi thật đấy!" Cánh tay Biên Nam bị người phía sau giữ chặt không cử động được, mắng xong câu này cậu không nói gì nữa, cái bao vừa khít người, mở miệng nói chuyện sẽ đụng trúng bao.

Lũ đánh lén đại khái có ba bốn người, Biên Nam có thể ước lượng từ tiếng bước chân, nhưng từ nãy đến giờ vẫn không ai lên tiếng.

Đoán chừng bên phải đằng trước có người, cậu định nhấc chân đá, ai ngờ chưa chi đã bị người ta thụi một cái vào bụng.

"Má..." Biên Nam gập người, cú này không nặng không nhẹ, vừa đủ để cậu thấy buồn nôn, nói không ra hơi.

Không đợi cậu tỉnh lại, có hai thằng nhấc tay cậu lên lôi cậu vào trong hẻm, cậu lảo đảo bị đẩy đến bên tường.

Biên Nam không thấy thứ gì đằng trước, đánh thì không được lại chẳng thể nghe tiếng đoán vị trí, chỉ có thể tựa vào tường im lặng theo dõi... à không, im lặng nghe diễn biến.

Chẳng qua động tác tiếp theo khiến cậu trở tay không kịp.

Có người đến gần cậu, đầu tiên vặn vai cậu, nhấc đầu gối thúc vào bụng cậu, độ lực vẫn không nặng không nhẹ nhưng đủ để làm cậu đau gập người.

Tiếp theo, Biên Nam cảm giác được vai, lưng, cánh tay, đùi bị đấm đá liên tục.

Tay cậu bị khóa sau lưng, trừ việc gập lưng xuống, ngay cả tránh cũng không biết nên tránh kiểu nào.

Đối phương xem cậu như bao cát mà đánh đấm một trận, mỗi cú đều tránh chỗ hiểm, nhưng đồng thời cũng đảm bảo đủ độ đau.

Đánh đến hai ba phút vẫn chưa chịu dừng tay.

"Khưu Dịch mẹ nó cậu có bệnh hả!" Biên Nam hét một tiếng.

Đối phương không lên tiếng, đá mông cậu một cái, rồi lại bổ một chưởng lên vai cậu.

Biên Nam lắc lư, tựa vào tường, vai đau không chịu nổi, cậu cắn răng: "Rồi rồi muốn đánh thì đánh đi... đừng đánh mặt."

Vừa nói xong, đối phương đột nhiên ngừng lại, bàn tay cách bao thức ăn gia súc mò lên đầu cậu, rồi sờ lên mặt cậu, sau đó vỗ mặt cậu một cái.

"... Ông nội cậu Khưu Dịch!" Biên Nam thật không còn gì để nói, toàn thân bị đánh vừa đau vừa nhức lại còn bị như vậy.

"Là tao," Rốt cuộc có người mở miệng, "Tao đến dạy dỗ mày một chút."

Giọng này đích thực không phải của Khưu Dịch, Biên Nam nhận ra đây là giọng của Thân Đào.

Cậu tựa vào tường phun một cái vào trong bao, không biết có phải vụn thức ăn gia súc rớt vào miệng rồi hay không: "Mày mới gãy xương sườn được hai hôm mà đã đi đánh người? Mày là siêu nhân à! Khưu Dịch đâu, mở miệng coi!"

"Khưu Dịch không có tới." Thân Đào nói.

"Dóc tổ, mày khỏi gạt tao, chắc chắn là Khưu Dịch, lúc đá tao còn dùng chân trái, đùi phải không dám dùng sức nhiều!" Biên Nam nói, xoay người huơ huơ tay bị khóa sau lưng, "Cái kiểu khóa này chẳng phải như thằng Phan Nghị Phong à!"

Thân Đào không nói gì.

"Đánh xong chưa!" Biên Nam hét, "Mở ra coi! Chân ông đau cần xoa bóp."

Có người đi tới vặn vai cậu xoay người cậu áp vào tường, cách bao thức ăn gia súc, Biên Nam chẳng nhìn thấy ai, nhưng không hiểu sao cậu vẫn cảm giác được là Khưu Dịch.

"Có lời nhắn với cậu." Người kia mở miệng, quả nhiên là Khưu Dịch.

"Biết ngay là cậu mà," Biên Nam tặc lưỡi, "Nhắn giúp ai, nói đi."

Khưu Dịch hắng giọng một cái, "Khưu Dịch nhờ tôi nhắn với cậu..."

"Cái gì?" Biên Nam ngẩn ra, làm trò gì đây?

"Khưu Dịch nói ngày mai mời cậu ăn cơm chiên trứng, hỏi cậu có tới không." Khưu Dịch nói.

"Hả?" Hồi lâu sau Biên Nam mới hiểu Khưu Dịch đang nói gì, "Đậu má đã thế này rồi mà còn muốn giả bộ?"

"Vậy cậu có tới không?" Khưu Dịch cách lớp bao vỗ vỗ mặt cậu.

"Này đừng vỗ nữa toàn là vụn thức ăn gia súc!" Biên Nam vội lùi ra sau tránh né, "Tới tới tới tới! Ông đây tới nói cho nhị bảo biết anh hai nó đánh ông!"

"Vậy tôi sẽ nói cho nhị bảo, chân anh hai nó bị đại hổ tử đánh gãy." Khưu Dịch nói.

"... Cậu được lắm," Biên Nam nhích lên trước huých vai Khưu Dịch, "Mở khóa!"

Khưu Dịch như đang lục lọi người mình, lát sau quay sang hỏi Thân Đào: "Chìa khóa đâu?"

"Không phải chứ!" Biên Nam nhịn không được kêu lên, tựa vào tường cọ tới cọ lui, muốn kéo bao ra nhưng không thành công, "Lấy bao ra trước đi!"

Không ai để ý tới cậu, chỉ nghe tiếng Thân Đào lục lọi trên người, một lát sau mới nói: "Chỗ tao nè."

"Mở đi." Khưu Dịch nói.

Thân Đào đi tới bên người Biên Nam, ngay lúc Thân Đào mở khóa cho cậu, Biên Nam nghe thấy tiếng bước chân chạy nhanh tới đầu hẻm.

Sau khi tay được giải phóng, cậu lập tức kéo cái bao trên đầu xuống, thấy bóng người thấp thoáng nơi đầu hẻm quẹo đi mất.

Quay đầu nhìn người đứng cạnh mình, Thân Đào và một người cậu không biết tên, hai người này hay đi cùng Khưu Dịch.

"Khưu Dịch đâu!" Biên Nam nhìn Thân Đào.

Thân Đào phất tay: "Đã nói cậu ta không có tới."

"Mẹ nó có phải Vận tải đường thủy mở lớp đóng kịch chuyên nghiệp cho đám thần kinh không!" Biên Nam mắng một câu, cũng không nhiều lời với Thân Đào, xoay người đuổi ra đầu hẻm.

Khưu Dịch chạy rất nhanh, xem ra chân không dám đá người nhưng bỏ chạy thì không thành vấn đề, chưa bao lâu đã mất hút.

Biên Nam đứng bên đường không biết có nên đuổi tiếp không, cậu ngây người vài giây, lấy điện thoại di động ra.

Đang định bấm gọi Khưu Dịch thì một chiếc xe đạp từ bên kia đường lao tới, lúc lướt qua người Biên Nam, màu xanh lục huỳnh quang dưới ánh đèn đường vẫn chói mắt như trước.

"Cậu..." Biên Nam chỉ vào Khưu Dịch không biết nên mắng hay nên xông tới.

Khưu Dịch không dừng xe, lao nhanh về trước như chạy trốn, cậu quay đầu nhìn Biên Nam, nhếch khóe miệng, sau đó xoay đầu lại đạp tiếp, biến mất ở đầu đường.

Lúc Biên Nam xách túi đồ ăn về ký túc xá, Vạn Phi đang chuẩn bị thay quần áo.

Thấy Biên Nam về, Vạn Phi ném quần áo lên giường chạy qua: "Mẹ mày, sao lâu thế, tao tưởng mày bị bắt rồi chứ, đang định đi... Người mày có mùi gì vậy?"

"Cầm đi," Biên Nam liếc Vạn Phi, treo túi đồ ăn lên ngón tay cậu chàng, mở tủ lấy quần áo, "Tao đi tắm."

"Không phải là... xảy ra chuyện gì chứ?" Vạn Phi kéo cậu lại, đến gần hít một hơi, "Đây có phải là..."

"Câm miệng!" Biên Nam trừng mắt, "Coi chừng tao đánh mày!"

Biên Nam vào phòng tắm ngửi quần áo, không biết là mùi thức ăn cho gà hay cho heo.

Cậu ném quần áo qua một bên, mở nước chúi đầu dưới vòi sen.

Những chỗ bị đánh được xối nước lạnh, lúc này mới có cảm giác, bắt đầu nhoi nhói đau.

Không đến nỗi như đánh lộn bị thương, nhưng cũng không kém ngã cầu thang là bao.

"Mẹ nó." Biên Nam nhỏ giọng mắng, sờ chỗ bị đá trên mông, chắc bầm luôn rồi.

Mắng xong lại thấy buồn cười, thế là chống tường cười ha ha nửa ngày.

Thật ra cậu biết Khưu Dịch sẽ tới tìm cậu, tên Khưu Dịch này, thù dai hay không thì không biết, nếu không có ý định tìm cậu thì chẳng nói đâu, nói rồi nhất định sẽ làm.

Biên Nam tặc lưỡi, từ lần đầu tiên nói với Khưu Dịch "muốn tính sổ à, tao chờ mày", cậu đã nghĩ đến nhiều tình cảnh Khưu Dịch tìm mình gây sự thế nào và cách đối phó ra sao.

Mặc dù chụp bao bố là chính miệng cậu nói.

Nhưng tuyệt đối không nghĩ rằng.

Khưu Dịch sẽ thật sự dùng chiêu này.

"Ấu trĩ!" Biên Nam bóp một đống sữa tắm lên người, chà xát một trận.

Không biết Thân Đào nghĩ gì về việc anh đại của bọn họ dùng cách trêu người thế này đến trả đũa kẻ thù ở trường Thể thao.

Biên Nam mình mẩy toàn là bọt xà phòng đứng dưới vòi sen, ngày mai tới ăn cơm chiên trứng?

Đánh một trận rồi mời người ta ăn cơm chiên trứng...

Chuyện này chỉ có Khưu Dịch làm được!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...