🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 29: Lại quay về cuộc sống tẻ nhạt.

  Biên Nam về tới trường, gọi một tô mì lớn ở cửa tiệm gần cổng trường, cầm thêm lon coca, ngồi ven đường từ từ ăn.

Nếu nói vừa thi ba môn phối hợp cũng không sai, tính cả lúc đuổi theo ông già trộm đồ thì đúng là chạy bộ bơi lội đạp xe đều đủ cả, Biên Nam đấm đấm hai cái đùi, cảm giác mỏi nhừ như vừa huấn luyện xong.

Một tô mì lót bụng, cậu đổ một đầu mồ hôi, thoải mái thật.

Trong trường rất im ắng, ký túc xá cơ bản không có ai, Biên Nam đếm dọc một đường lên lầu, tính cả cậu cũng chỉ tầm năm người.

Ký túc xá của bọn họ vẫn trống không như thường lệ, vừa đẩy cửa, một mùi mồ hôi tan không hết đập vào mặt, như bị Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng đập vào mặt.

*Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng là loại chưởng pháp kỳ lạ bậc nhất do Dương Quá sáng tạo nên trong 16 năm chờ đợi Tiểu Long Nữ và cũng chỉ có mình Dương Quá sử dụng được.

Biên Nam lùi ra khỏi cửa phòng, nhưng vẫn có cảm giác bị chưởng phong đánh trúng.

"Cao thủ!" Cậu cau mày đi vào phòng lần nữa, liếc mắt trông thấy quần áo thể thao của Chu Bân mắc trên khung giường.

Thằng nhãi này về nhà mà không mang theo quần áo, mẹ nó sắp lười thành trăn nước rồi!

Biên Nam ném quần áo vào cái thau trong góc, đổ tiếp nửa thau nước rồi đậy nắp lại mới hóa giải được một chưởng này.

Cậu lao đi tắm, rã rời tay chân nằm xuống giường, khoảng thời gian trước khi chính thức đi vào giấc ngủ là khó chịu nhất, chẳng có sức làm gì nhưng lại không thể ngủ được.

Biên Nam nhảy xuống giường, lấy ra một chiếc di dộng mới chưa từng đụng đến trong tủ quần áo, gắn sim vào rồi vừa sạc vừa mở máy.

Tranh thủ nghiên cứu điện thoại mới, tải mớ phần mềm cần thiết.

Vừa khởi động máy, tin nhắn của Vạn Phi bung ra đầu tiên, đến tận mấy cái.

Sao mày tắt máy vậy.

Về nhà hả?

Mẹ mày, trả lời coi, có phải bị người ta bán lên núi rồi không.

Trên núi cần nàng dâu, mày lên đó làm gì!

Được rồi, lao động khỏe mạnh có thể trồng trọt.

Biên Nam nhìn tin nhắn cười nửa ngày, gọi lại cho Vạn Phi, hai người tán dóc chừng mấy phút.

Qua vụ việc vừa rồi, quan hệ giữa Hứa Nhị và Vạn Phi đã có tiến triển, nhỏ đồng ý đi ăn với Vạn Phi, nhận kẹp tóc Vạn Phi tặng.

Có mấy chuyện vụn vặt vậy thôi mà Vạn Phi kích động đến mức như cần uống thuốc trợ tim, lúc nói chuyện điện thoại cậu chàng hưng phấn kể cho Biên Nam nghe.

Biên Nam mừng thay cho Vạn Phi, tuy rằng cậu không hiểu cảm giác đó.

Trước đây cậu cũng từng tặng quà cho vài cô gái, mắc rẻ gì cũng có, nhưng chưa từng kích động vì người ta chịu nhận quà, mấy nhỏ có tặng quà lại cậu cũng không thấy có gì đặc biệt.

Yêu đương không phải đều thế sao, đi ăn trò chuyện tặng quà cho nhau, cậu vẫn luôn nghĩ như vậy, chẳng có gì thú vị.

Nhưng Vạn Phi thật sự khiến cậu mở rộng tầm mắt, còn chưa chính thức quen nhau mà đã như thế, đến khi cặp nhau thật thì mỗi ngày đều phải vác theo hộp cấp cứu à.

Nghe Vạn Phi hưng phấn nói xong, Biên Nam cúp điện thoại, mở một tin nhắn khác.

Một số lạ gửi cho cậu hai tin nhắn, cậu mở ra đọc.

Gọi cậu một tiếng Đại Hổ Tử, cậu dám mang đồ sạc pin cho tôi không?

Biên Nam ngẩn ra, đến khi kịp phản ứng đây là số của Khưu Dịch, cậu cười lưu lại, đặt tên Khưu đại bảo.

Lưu xong rồi đọc tin thứ hai, Biên Nam sửng sốt, ngồi bật dậy: "Gì đây?"

Mình thế mà lại quên xóa tấm hình này!

Biên Nam cầm điện thoại, không biết nên trả lời Khưu Dịch thế nào.

Tấm đó lần trước cậu về nhà chụp, sáng sớm Vạn Phi lên cơn động kinh, chụp tấm này gửi cho cậu, nói đỉnh thiên lập địa! (đại khái là buổi sáng nó dựng lên đó –)

Biên Nam cũng vừa rời giường, thuận tay chụp lại gửi Vạn Phi, "Ai dám tranh phong!"

Tấm hình ngốc xít này cậu gửi xong vẫn chưa xóa sao?

Biên Nam thoáng do dự, bấm gọi cho Khưu Dịch: "Đậu má! Rảnh rỗi lục lọi điện thoại của người ta làm gì, có bệnh hả!"

"Điện thoại này của tôi mà." Khưu Dịch cười nói.

"... Tôi chụp đùa với Vạn Phi thôi, cậu mau xóa ngay cho tôi." Biên Nam nói.

"Ờ," Khưu Dịch đáp lời, "Tôi đang định lưu lại làm điểm yếu của cậu."

"Làm điểm yếu con khỉ, hình không thấy mặt tôi, làm sao biết là ai." Biên Nam tặc lưỡi.

"Vết sẹo trên đầu gối rất rõ, còn là chữ thập nữa," Khưu Dịch nói, "Chúa phù hộ."

Biên Nam bị cậu ta chọc cười: "Thấy sẹo luôn à? Lúc đó tôi còn nhỏ, lùn quá nên té trúng một miếng thép chữ thập."

"Té ra dấu X, sau này có cơ hội nhớ té thêm một dấu ✓." Khưu Dịch bật cười.

"À, thứ hai cậu qua lấy đồ sạc pin đi." Thấy đồ sạc ném trên bàn, Biên Nam nói.

"Không gấp, tôi dùng đồ sạc vạn năng cũng được." Giọng Khưu Dịch rất nhỏ, chắc sợ ồn đến Khưu Ngạn đang ngủ.

Biên Nam nghe xong liền cười to: "Đừng, phải lấy chứ! Hay là cậu không dám qua bên bọn tôi?"

"Đâu phải chưa từng qua," Khưu Dịch cười cười, "Khi nào rảnh tôi qua, nhớ là cậu kêu tôi qua đấy, đừng hối hận."

"Tôi sợ cậu sao Khưu đại bảo," Biên Nam cười ha ha, "Cậu đừng để Phan Nghị Phong chặn đánh là được, nếu thế tôi không biết có nên ra tay cứu cậu không."

Biên Nam lăn qua lộn lại với di động mới hơn một tiếng, cuối cùng làm mình buồn ngủ luôn, cậu đeo tai nghe, mở mp3 đặt giờ nửa tiếng, nhắm hai mắt lại.

Một đêm không mộng, sáng hôm sau thức dậy vẫn giữ nguyên tư thế trước khi ngủ.

Chiều chủ nhật bắt đầu có người lục tục trở về ký túc xá, Vạn Phi trở về vẫn mang theo một đống đồ ăn mẹ mình làm như thường lệ.

"Bạn học Chu Bân! Giặt đống quần áo của mày ngay, hôm qua bốc mùi tao chạy cả dặm cũng không dám về!" Biên Nam ngồi trên giường mắng.

"Nếu không giữ lại cũng được," Tôn Nhất Phàm nhai khô bò, "Đợi Vương Ba đánh bài thua lại quỵt nợ không mua đồ ăn khuya thì nhốt nó trong tủ với bộ này."

"Rồi rồi tao giặt ngay giặt ngay..." Chu Bân xách thau chạy khỏi ký túc xá.

Cuộc sống vẫn giống như trước kia, không có gì thay đổi, cuối tuần mọi người quay về thì lại tụ tập tán dóc, buổi tối tiếp tục leo tường ra tiệm net chiến suốt đêm.

Tiếp theo là một tuần học hành và huấn luyện, nghỉ hè có giải đấu, không còn bao lâu nữa, hôm thứ hai ông Tưởng tỏ ý sẽ tăng lượng huấn luyện.

Biên Nam lại cảm thấy cuộc sống không khác gì trước kia có chút thay đổi.

Càng tẻ nhạt hơn.

Cậu hơi bị hâm mộ Vạn Phi, ít nhất bây giờ ngày nào Vạn Phi cũng tản ra hoócmôn "tôi muốn yêu đương".

Vừa nghĩ đến việc mình không cần tới nhà Khưu Dịch trình diện mỗi ngày, Biên Nam đột nhiên cảm thấy mất mát, giống như có một đống thời gian rảnh lại không biết nên dùng làm gì.

Lúc trước có thấy dư nhiều thời gian dữ vậy đâu!

Khưu Dịch về trường hai ngày, hai bên trường học không có động tĩnh gì.

Không khí rõ ràng khá căng thẳng, học sinh hai bên thỉnh thoảng đụng nhau đều giương cung bạt kiếm.

"Mày nói xem Khưu Dịch đang nghĩ gì?" Vạn Phi ngồi đối diện Biên Nam, vừa gặm đùi gà vừa suy tư, "Nếu người khác bị chặn đánh thì không nói, đằng này Thân Đào và Khưu Dịch lại rất thân... Giả sử tao bị đánh, mày đâu thể bình tĩnh ngồi yên như vậy đúng không."

"Hay là mày ra ngoài cho người ta chặn đánh thử xem." Biên Nam gục xuống bàn, không động một đũa đến đống đồ ăn trước mặt.

Đã lâu hai người bọn họ không ăn tối ở căn tin trường, hôm nay Biên Nam bị ông Tưởng hành hạ cả buổi chiều, lúc rời sân vận động hai chân như nhũn ra, mất cả hứng trèo tường ra ngoài tìm đồ ăn.

"Không phải nó sợ chứ? Biết Phan Nghị Phong tìm người bên ngoài nên không dám chọc?" Ngược lại Vạn Phi ăn rất ngon miệng, "Bây giờ không phải hai đứa mày thân lắm sao, gọi điện hỏi nó thử đi."

"Mày đúng là sợ thiên hạ chưa đủ loạn," Biên Nam đưa tay vỗ đầu Vạn Phi một cái, "Nếu hai đứa nó đánh nhau, tao bị kẹp ở giữa không khó chịu sao! Ngu ghê."

"Vậy mày về phe Khưu Dịch đi, dù sao Phan Nghị Phong cũng sắp đi rồi, không cần nể mặt nó." Vạn Phi thờ ơ nói.

"Vớ vẩn, trường Thể thao chỉ có mình Phan Nghị Phong chắc, nó tốt nghiệp người khác cũng theo hết à," Biên Nam lùa cơm, "Chỉ số thông minh của mày dùng hết trên người Hứa Nhị rồi, tốt xấu gì cũng nên để dành một chút phòng hờ chứ."

Thế nhưng chưa hết một tuần, bầu không khí căng thẳng quái dị giữa trường Thể thao và Vận tải đường thủy đã bị phá vỡ.

Sáng thứ năm, Biên Nam còn chưa rời giường, Tôn Nhất Phàm đi vệ sinh đập đầu trúng cửa, đánh thức cậu.

"Nghĩ quẩn hả mày." Biên Nam mơ mơ màng màng nói.

"Hừm..." Vạn Phi nằm trên giường rên một tiếng.

Ra ngoài chưa đến hai phút, Tôn Nhất Phàm đã tông cửa xông vào ký túc xá: "Dậy mau! Đừng ngủ nữa, ra cổng coi náo nhiệt."

"Náo nhiệt gì?" Vạn Phi lập tức tỉnh dậy.

"Phan Nghị Phong bị người ta khóa ngoài cổng chính!" Tôn Nhất Phàm hạ giọng nói rồi xoay người chạy mất.

"Hả," Biên Nam ngẩn người, nhảy xuống giường trừng Vạn Phi, "Nó mới nói gì?"  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...