Chương 28: MẶC QUẦN BƠI CHẠY TRÊN PHỐ
Biên Nam không hỏi Khưu Dịch định xử mình thế nào, dù sao trước đó cậu cũng từng nói, muốn đánh muốn đập muốn chụp bao bố thì tùy, cậu sẵn sàng chờ.
Biết đâu Khưu Dịch không định đánh cậu, bảo cậu dẫn Khưu Ngạn đi bơi hai ngày là đủ làm cậu mệt chết rồi.
Khưu Ngạn đúng là một bé trai tràn trề tinh lực, Biên Nam và Khưu Dịch nằm dưới ánh mặt trời đến độ miệng đắng lưỡi khô, chẳng còn tâm trạng hưởng thụ việc tắm nắng nữa, vậy mà nhóc vẫn cứ bơi qua bơi lại ở trong nước.
Khưu Dịch thật sự không thể nhịn được nữa, xuống nước túm nhóc xách lên bờ.
"Em chưa thấy mệt nha." Khưu Ngạn còn tiếc hùi hụi vừa đi vừa quay đầu lại nhìn sông.
"Đưa tay lên xem đi." Khưu Dịch ngồi trên tảng đá nhìn nhóc.
Khưu Ngạn giơ tay lên, đoạn cúi đầu giấu tay ra sau lưng.
"Tay em bị sao vậy? Trầy hả? Hay bị cá cắn?" Biên Nam kéo tay Khưu Ngạn qua xem thử, Khưu Ngạn nắm tay thành quả đấm, không nhìn ra có vấn đề gì, Biên Nam muốn mở tay nhóc ra thì nhóc lại siết chặt tay không cho cậu nhìn, cậu đành ôm Khưu Ngạn ôm qua một bên, nhỏ giọng nói, "Lén cho anh xem tí nào."
Khưu Ngạn hơi do dự, mở nắm tay ra, đầu ngón tay đã trắng toát, hiện đầy nếp nhăn lớn nhỏ.
"Anh hai em nói," Khưu Ngạn liếc nhìn Khưu Dịch, "Mấy cái nhíu nhíu này là do bị mất nước, mất nước thì không thể bơi nữa."
"Vậy đừng bơi," Biên Nam buồn cười, cầm ngón tay nhóc, "Bơi nữa là khô quắt bây giờ, chưa kể túi của anh bị ông già chạy như điện kia giật mất rồi, nước với đồ ăn cũng mất luôn, em cứ bơi tiếp lát nữa khát nước anh đâu có nước cho em uống, em xem anh hai em khát đến độ cả người trắng bệch rồi kìa."
"Anh ấy vốn trắng mà," Khưu Ngạn nhìn Biên Nam, "Thị lực của anh không tốt lắm nha."
"Ầy!" Bị con nít bóc trần, Biên Nam cảm thấy hơi mất mặt, nhưng lại vừa muốn cười, "Nhóc thúi này đáng ghét thiệt."
"Chúng ta không có đồ mặc rồi!" Khưu Ngạn đột nhiên kịp phản ứng, nhớ lại một chuyện hết sức nghiêm trọng, "Chúng ta về thế nào đây!"
"Mặc vậy về chứ sao, không có đồ chứ đâu phải không có quần mặc, ông già kia chưa hốt luôn giày là may lắm rồi." Khưu Dịch đi qua lấy túi chôn dưới tảng đá.
"Nhưng mà... nhưng mà..." Khưu Ngạn lấy tay bụm đũng quần của mình, "Đây là quần bơi nha."
"Ôi chú ý quá nhỉ," Biên Nam nhịn không được phì cười, thắt chặt dây quần bơi của Khưu Ngạn, rồi lại chạy sang bụi cỏ bên cạnh bứt một phiến lá to đưa cho Khưu Ngạn, "Em dùng cái này che mặt, người khác sẽ không biết em là ai."
"Ồ." Khưu Ngạn thoáng do dự, cầm lá cây che trước mặt mình.
Biên Nam bế Khưu Ngạn lên ghế sau xe đạp, trong quần bơi của Khưu Ngạn có nhét di động của Biên Nam và Khưu Dịch, còn nhóc vẫn giơ phiến lá che mặt mình.
"Xuất phát... như này hả?" Biên Nam nhảy lên xe, nhìn Khưu Dịch bên cạnh.
Khưu Dịch cũng nhảy lên xe, cúi đầu nhìn quần bơi của mình: "Xuất phát thôi, nếu không làm sao bây giờ, cứ vùi đầu đạp là được."
"Chúng ta có bị chụp ảnh không đây," Biên Nam đạp một cái, xe chạy về phía trước, "Không biết có ai báo với đài truyền hình có hai thằng con trai trần truồng đạp xe trên đường không nhỉ?"
"Chúng ta không phải trần truồng," Khưu Dịch sửa lời cậu, "Chúng ta có mặc quần."
Biên Nam kéo kéo quần bơi: "Thật ra tao vẫn muốn nói... mày cũng còn đỡ, quần của mày rõ ràng, tao mặc quần đen nhìn từ xa... giống như không có mặc gì vậy."
"Hai anh đổi cho nhau là rõ màu luôn." Khưu Ngạn ngồi đằng sau giơ lá cây nói.
"Anh không đổi!" Biên Nam buồn cười, thỉnh thoảng nhóc này phản ứng cũng nhanh ghê, "Anh không thèm cái quần tháng ba đầu xuân kia đâu."
Đoạn đường từ bờ sông về đến thành phố cũng tạm ổn, dọc đường toàn là đồng ruộng và thôn làng, không có người đi đường nào, thỉnh thoảng có vài chiếc xe chạy lướt qua, mặc dù có một chiếc từ đối diện lái tới, lúc chạy ngang qua hai người bọn họ có bấm còi, nhưng ít ra cũng chỉ là chuyện trong tích tắc, chưa gây áp lực gì lớn cho hai người.
Vào thành phố thì khác.
Đừng nói người và xe ngày càng nhiều, xe điện bình và xe đạp cũng bắt đầu tạo thành cục diện bao vây.
Biên Nam chưa bao giờ để ý ánh mắt của người khác, nhưng hình tượng bây giờ cũng làm cậu cảm thấy hơi xấu hổ, may mắn duy nhất là dáng người cậu không tệ.
Cậu liếc sang Khưu Dịch, Khưu Dịch vẫn bình tĩnh đạp xe.
Biên Nam đoán Khưu Dịch hẳn là người có sức chịu đựng cao lắm đây, bình thường lái chiếc xe màu xanh lục huỳnh quang là nổi bần bật rồi, hôm nay còn phối thêm quần bơi tong xuyệt tông, màu da và dáng người hợp lại, trông như sắp lên sàn catwalk vậy.
Hai người bọn họ dính chùm một chỗ chắc chắn là hai tên thần kinh nổi bật nhất trên con đường này ngày hôm nay.
"Tao đón taxi nha?" Biên Nam nhìn thấy xe taxi, "Tao thấy có người lấy di động chỉa về hướng chúng ta kìa."
"Đem hai chiếc xe đạp lên taxi được sao?" Khưu Dịch nhìn cậu một cái.
"Em khát nước." Khưu Ngạn ngồi đằng sau nói, vẫn còn giơ lá cây tựa vào lưng Biên Nam.
"Về nhà uống nước." Khưu Dịch trả lời đơn giản.
"Nếu không dừng ở đây đón taxi đi, đón hai chiếc là được." Biên Nam giảm tốc độ.
"Em muốn uống nước," Khưu Ngạn lại nhỏ giọng rên, "Em khát quá khát quá."
"Chúng ta sắp..." Biên Nam dừng xe ở ven đường, chân chống đất, quay đầu lại sờ đầu Khưu Ngạn, đang định nói sắp về đến nhà là uống nước được ngay thì nhìn thấy cặp môi bong da của nhóc, "Mua nước cho em."
"Để tôi mua cho." Thấy Biên Nam xuống xe, Khưu Dịch cản cậu.
"Mày bắt mắt quá, vào tiệm chắc hù chết người ta, tao đỡ nổi hơn." Biên Nam cầm ví, thấy ven đường có một tiệm tạp hóa nhỏ nên chạy chậm qua đó.
"Cho chai nước." Biên Nam ném tiền lên cái bàn trước mặt ông chủ, mở tủ lạnh lấy chai nước.
"Các cậu đây là..." Ông chủ cầm tiền, nhìn sang Khưu Dịch ở ngoài tiệm, "Người sắt ba hạng?"
Bạn thấy sao?