🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 27: ĐI BƠI BỊ TRỘM ĐỒ

  Ngạt thở khi bị ấn xuống nước với khi đang nghịch nước đột ngột phát hiện mình bị chìm, cảm giác hoàn toàn khác nhau.

Đặc biệt là khi lời chưa nói xong đã trực tiếp biến thành bong bóng.

Biên Nam vừa thổi bọt khí vừa sặc nước, sặc đến mức từ trán đến ót khó chịu như bị xốc ngược, nuốt phải mười muỗng mù tạc.

Cậu vội vàng muốn đạp đáy sông để đứng dậy, nước nơi này hẳn là chỉ tới ngực, nhưng cả hai chân đều trượt.

Má!

Một tuyển thủ tennis tài năng lại sắp chết đuối ở nơi nước chỉ tới ngực!

Còn tên huấn luyện viên ngốc nghếch kia lại không biết qua cứu!

Khốn kiếp!

Khưu Dịch nhìn Biên Nam xẹt qua trước mặt mình, tư thế dưới nước của Biên Nam rất đúng chuẩn, thân thể thẳng băng, cộng thêm màu da lúa mì khỏe mạnh dưới ánh mặt trời và dáng người rắn chắc cân đối, trông như cao thủ bơi lội vậy.

Ai ngờ chưa được hai mét đã chìm nghỉm.

Khưu Dịch đợi mấy giây, phát hiện Biên Nam không có ý định trồi lên, lúc này mới vội vàng bơi tới, túm cánh tay cậu, nâng cằm cậu lên.

"Mẹ —— nó!" Biên Nam hét một tiếng, bắt lấy cánh tay Khưu Dịch, vừa lau mặt vừa ho khù khụ, hồi lâu sau mới quay đầu lườm Khưu Dịch, "Mày dạy người ta thế hả! Tao suýt chết đuối rồi nè!"

Hai mắt Biên Nam đỏ bừng, Khưu Dịch hơi áy náy, đưa tay vỗ vỗ mặt cậu: "Tôi chỉ chậm có hai giây thôi, tôi tưởng cậu có thể đứng lên chứ."

Vỗ xong không ai lên tiếng, lát sau Biên Nam mới bật cười, thuận tay đẩy đầu Khưu Dịch: "Có phải mày dỗ nhị bảo quen rồi không?"

"Anh hai ——" Khưu Ngạn từ giữa sông trồi lên, giơ một viên đá lớn trong tay, "Em tìm được một viên bảo thạch nè!"

"Giỏi lắm!" Khưu Dịch lên tiếng, "Ném đi rồi mò thêm viên nữa."

"Anh không xem thử hả!" Khưu Ngạn đạp nước hai tay giơ viên đá bơi tới, "Bảo thạch thật đó, không giống mấy cái trước đâu!"

"Để anh xem nào." Thấy Khưu Dịch không mấy hứng thú với viên "bảo thạch" này, Biên Nam chìa tay nhận viên đá trong tay Khưu Ngạn.

Chỉ là một viên đá bình thường, mặt trên có một ít đường vân trắng, ném lên bờ sông là có thể dung nhập giữa muôn nghìn viên khác.

Khưu Ngạn đứng không tới đáy, nhóc ôm cánh tay Biên Nam bám trên người cậu, mong chờ hỏi: "Bảo thạch đúng không anh!"

"Bảo thạch đúng rồi!" Biên Nam gật đầu khẳng định, đưa viên đá đến trước mặt Khưu Dịch: "Xem này, bảo thạch hoa văn."

Khưu Dịch mấp máy môi không biết nên nói gì, Biên Nam nhét viên đá vào túi sau quần bơi của mình, ôm lấy Khưu Ngạn, "Mò nữa xem còn viên bảo thạch nào khác không."

"Vâng ạ!" Được khích lệ, Khưu Ngạn hưng phấn chuẩn bị tiếp tục bơi ra ngoài.

"Cậu bơi nữa không?" Khưu Dịch nhìn Biên Nam.

"Bơi chứ," Biên Nam hất đầu, lau nước trên mặt, "Tao nói này huấn luyện viên Khưu, mày quá thiếu chuyên nghiệp, tao mới bơi được một mét mà mày đã buông tay, mày cố tình phải không?"

"Tôi không theo kịp cậu, hay là cậu thử bơi ngược dòng đi," Khưu Dịch nhìn xuống nước một chút, "Cậu tính mang bảo thạch bơi chung à?"

"Không mang," Biên Nam móc viên đá ném vào trong nước, "Chắc chưa tới ba phút nó đã quên viên bảo thạch này."

"Cậu lừa con nít như vậy sao?" Khưu Dịch cười.

"Vậy cũng đỡ hơn mày không thèm để ý tới nó, nó đang hưng phấn mà mày không chịu phối hợp gì cả," Biên Nam tặc lưỡi, "Nhị bảo chắc muốn có một người anh như tao lắm."

"Cho cậu đó, dẫn nó đi đi, phiền chết tôi." Khưu Dịch trầm mình xuống, sải cánh tay ra, chân đạp nhẹ trong nước, thân thể nhanh chóng lủi đi.

Biên Nam đứng yên không nhúc nhích, thấy Khưu Dịch đã bơi ra rất xa, cậu mới học theo Khưu Dịch đạp chân.

Nhưng mà nương theo quán tính chỉ lướt được một mét, lực cản từ dòng nước khiến cậu dừng lại, tiếp đó lại chìm xuống.

Lúc này cậu đã có kinh nghiệm, nhanh chóng rụt chân đạp xuống đáy, sông ở đây không sâu, tốt xấu gì mình cũng 1m86, đứng thẳng chắc...

Ủa! Đáy đâu?

Biên Nam ngụp trong nước, chửi thầm một câu, địa hình quỷ gì mà lại đạp không tới đáy!

Đang giãy dụa nghĩ xem hay là đầu tiên học bơi đứng cho tốt thì một bàn tay đưa đến trước mặt cậu.

Lần này huấn luyện viên phản ứng nhanh đấy! Biên Nam vội túm lấy, Khưu Dịch kéo cậu khỏi mặt nước.

"Mẹ nó chỗ sâu chỗ cạn là thế quái nào!" Biên Nam vừa nổi lên mặt nước đã mắng to.

"Sông này trước kia từng bị đào cát, có hố." Khưu Dịch kéo cậu lùi về một đoạn.

Biên Nam liếc Khưu Dịch một cái, tuy biết Khưu Dịch nói đáy sông có hố, nhưng sao nghe cứ như đang móc mỉa mình.

"Nếu không cậu bơi kiểu này đi," Khưu Dịch rút tay khỏi tay Biên Nam, ngón tay nâng cằm cậu lên, "Tôi thấy cậu cũng hiểu động tác cơ bản rồi."

Mất đi sự chống đỡ từ Khưu Dịch, Biên Nam vội vàng vừa quạt tay vừa đạp chân, cằm bị Khưu Ngạn nâng lên, cảm giác hệt như thằng ngốc.

"Tay và chân chuyển động cùng một lúc, tay quạt, chân đạp," Khưu Dịch khẽ nghiêng người ra sau, một tay nâng Biên Nam, một tay quạt nước, chân thỉnh thoảng đạp một cái, mang Biên Nam đi về phía trước, "Khỏi lo cho cái đầu, tôi đảm bảo sẽ không để cậu bị sặc."

"Tao sặc hai lần rồi mày." Biên Nam cố gắng đạp chân, đồng thời quạt hai tay.

"Lúc quạt nước nhớ hạ tay xuống một chút, như vậy sẽ không dễ chìm," Đầu ngón tay Khưu Dịch ngoéo cằm cậu một cái, "Đừng ngẩng cao quá, sau này biết bơi rồi thì không cần nâng đầu, lấy hơi là được."

"Đừng gãi cằm tao, ngứa." Biên Nam tặc lưỡi.

Biên Nam không sợ nước, sau khi uống hai lần cậu cảm thấy sặc nước cũng chẳng sao, vả lại dù gì cũng là dân trường Thể thao, khả năng điều phối cơ thể và sức lực vốn tốt sẵn, Khưu Dịch dẫn cậu qua lại mấy vòng trong nước, cậu đã có thể bơi được.

"Tôi bỏ tay ra đây." Khưu Dịch nói.

"Ừ," Biên Nam đạp đạp nước, cơ thể nhích tới trước một đoạn, "Tao thấy tao có thể khiêu chiến độ khó cao hơn."

"Như vầy nè!" Khưu Ngạn đột nhiên xông ra bên cạnh Biên Nam, vùi mặt xuống nước song song với cơ thể bơi một đoạn, "Thế này bơi nhanh hơn!"

"Ừ!" Biên Nam học theo bộ dạng của nhóc để đầu nằm ngang, bơi thử vài cái, lúc lấy hơi có hớp phải một ngụm nước, cậu tiếp tục cố gắng, lần thứ hai lấy hơi lại hớp thêm ngụm nữa.

"Về nhà coi chừng tiêu chảy." Khưu Dịch vẫn luôn đứng bên cạnh cậu.

"Mày im miệng đi." Biên Nam bận đạp chân quạt tay đến mức không muốn cãi lại.

"Thả lỏng," Khưu Dịch vỗ lưng cậu một cái, "Để nước nâng cậu lên."

Biên Nam rất thông minh, hay nên nói là thông minh ở phương diện vận động. Nửa tiếng sau, tuy cậu tự đánh giá "sao tao thấy mình như bò sát", nhưng trên thực tế cậu đã có thể bơi qua bơi lại nhẹ nhàng trong nước, xuôi dòng ngược dòng gì cũng vèo vèo.

"Thấy sao!" Biên Nam bơi mấy vòng rồi dừng bên người Khưu Dịch.

Khi muốn đạp xuống đáy sông để đứng thì lại đạp trúng khoảng không, cậu đành đưa tay ấn vai Khưu Dịch, muốn mượn lực vịn một chút.

Khưu Dịch cũng không đứng tới đáy, Khưu Dịch cũng đang bơi đứng, Biên Nam đột ngột ấn một cái làm cho Khưu Dịch chìm thẳng xuống.

Biên Nam vội buông tay, sợ Khưu Dịch nổi nóng kéo mình xuống theo nên bơi sang nơi khác, tìm chỗ đứng được mới quay đầu lại, thế nhưng không thấy Khưu Dịch trồi lên, cậu hoảng sợ: "Khưu đại bảo! Huấn luyện viên Khưu! Khưu Dịch! Mày đừng làm tao sợ!"

Nước phía sau đột nhiên đẩy về phía Biên Nam, mặc dù bây giờ bơi lội chỉ là chuyện nhỏ với cậu, nhưng độ linh hoạt trong nước vẫn cần cơ hội bồi dưỡng, điều đó Biên Nam tự hiểu.

Vậy nên dù biết người tới nhất định là Khưu Dịch, Biên Nam cũng không quay đầu lại nghiên cứu xem Khưu Dịch từ đâu nhô ra, mà là trực tiếp nín thở.

Khưu Dịch vọt lên từ mặt nước sau lưng cậu, tông thẳng vào người cậu, nhấn cậu xuống nước.

Biên Nam đang đắc ý âm mưu của Khưu Dịch không thành công, ai ngờ Khưu Dịch cũng lặn xuống theo, một tay ấn vai cậu, một tay vòng ra sau giật ngược quần bơi của cậu.

Biên Nam giống như món đồ chơi bị Khưu Dịch ném lộn mèo trong nước.

Nước lập tức ào vào mũi.

Chờ cậu sặc nước xong đứng dậy được thì Khưu Dịch đã lủi ra xa vài mét.

"Mày giỏi lắm!" Biên Nam bịt mũi chỉ vào Khưu Dịch, "Mẹ nó chơi người ta mà cũng độc đáo như vậy!"

"Lần sau phải nhớ lúc này nên đẩy khí ra," Khưu Dịch cười nói, "Nước sẽ không vào được..."

"Anh hai!" Khưu Ngạn đột nhiên vừa bơi đứng vừa chỉ lên bờ.

Biên Nam và Khưu Dịch cùng quay đầu lại, trông thấy một ông già đứng trên bờ, thoạt nhìn giống như thôn dân vùng phụ cận.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...