Chương 25: ĐÃI CẬU MÓN CƠM CHIÊN TRỨNG
Khưu Dịch tháo thạch cao xong, xỏ giày Biên Nam mua về thử một chút, rất vừa vặn.
"Thích màu này không?" Biên Nam khom lưng nhìn giày, "Còn có một cái màu xanh lục huỳnh quang nữa, nếu mày không thích màu này thì đi đổi cái huỳnh..."
Khưu Dịch liếc mắt nhìn Biên Nam, Biên Nam cũng nhìn trở lại: "Thế nào, không phải mày thích màu xanh lục huỳnh quang sao, xe đạp cũng sơn màu xanh."
"Vậy cậu mua cho tôi đôi vớ đỏ là có ý gì?" Khưu Dịch đứng lên đi xuống dưới lầu, "Không phải nên mua cho tôi đôi vớ xanh sao?"
"Không có màu xanh, xanh đỏ loè loẹt dù gì cũng chung một cạ, tao cảm thấy màu đỏ đáng mừng lắm, chúc mừng mày rốt cuộc có thể đi lại bình thường," Biên Nam đi theo sau Khưu Dịch vỗ tay bôm bốp, "Chúc mừng chúc mừng, nhiệt liệt chúc mừng."
Khưu Dịch hơn một tháng không dùng hai chân bước đi, từ phòng khám tới cửa bệnh viện mất cả buổi, một mực cúi đầu nhìn chân của mình.
"Sao vậy? Đầu nặng quá hả, nãy giờ chưa thấy nâng lên." Biên Nam đứng ở ven đường hỏi.
"Không phải, cảm thấy không quen lắm," Khưu Dịch cười cười đứng thẳng dậy, "Cho tôi mượn di động của cậu một chút, gọi điện thoại cho nhị bảo."
"... Ờ," Biên Nam liếc Khưu Dịch, nửa ngày sau mới lấy di động trong túi quần ra, "Chà, mày cao cỡ tao luôn à?"
Khưu Dịch không để ý đến cậu, bấm điện thoại hỏi Khưu Ngạn viết bút lông xong chưa, nói cho nhóc biết nửa tiếng nữa hai người bọn họ sẽ trở về.
"Ây," Biên Nam xoay quanh Khưu Dịch một vòng, cuối cùng đứng mặt đối mặt với Khưu Dịch, nhìn chằm chằm Khưu Dịch thêm chốc lát, "Hình như đây là lần đầu tiên tao với mày đứng nói chuyện với nhau như vậy ha?"
"Thế à?" Khưu Dịch nhìn xung quanh một chút, băng qua con đường đối diện, "Bên kia có một trạm xe bus."
"Uầy, đây cũng là lần đầu tiên đi bộ mà không cần phải dìu mày, không quen lắm mày ạ!" Biên Nam tặc lưỡi hai tiếng.
Nếu tính luôn lần đầu tiên Khưu Dịch dùng côn cảnh sát đập cậu, hai người bọn họ coi như đã quen biết một học kỳ, nhưng trong thời gian đó ngoại trừ sóng vai ngắn ngủi khi khiêu khích đánh nhau, hơn một tháng còn lại cả Biên lẫn Dịch đều chưa từng đứng thẳng.
"Cậu còn có sở thích này sao?" Khưu Dịch đưa cánh tay tới trước mặt Biên Nam, "Vậy cậu dìu tôi đi, chưa đã ghiền thì có thể cõng tôi, tôi không ngại đâu."
"Có tin tao cho mày một chưởng bay về bệnh viện bó thạch cao cánh tay không." Biên Nam vỗ lên cánh tay Khưu Dịch một cái, phát ra tiếng giòn vang.
Khưu Dịch không để ý đến cậu, đi tới trạm xe nhìn tuyến xe.
"Đón taxi đi, trời nóng như vậy mà chen vô xe bus làm gì," Biên Nam lười biếng tựa vào biển quảng cáo, đột nhiên phát hiện chỗ cánh tay Khưu Dịch bị mình vỗ một cái lưu lại bốn dấu đỏ, cậu lại gần nhìn thử, "Má, tao có dùng sức đâu."
"Bây giờ còn đau này." Khưu Dịch xoa xoa dấu đỏ.
"Vớ vẩn," Biên Nam lại lùi về, "Tại mày trắng quá thôi, tao đánh nhẹ hều, chọt một cái chắc cũng hiện dấu nốt, mày phải giống tao nè, mẹ tao tát tao một cái phất luôn cả ống tay áo mà chẳng để lại dấu ngón tay nào..."
"Mẹ cậu đánh cậu hả?" Khưu Dịch quay đầu lại.
"Từng đánh một lần." Biên Nam cười ha ha.
"Mẹ nào?" Khưu Dịch hỏi.
"Còn mẹ nào nữa, mẹ ruột ấy, mẹ của Biên Hinh Ngữ tao gọi là dì," Biên Nam cười cười, "Gọi người ta là mẹ không thấy ngột ngạt à."
"Xe tới rồi." Khưu Dịch kéo cậu.
"Có phải xe bus máy lạnh không..." Biên Nam bất đắc dĩ nhìn lướt qua xe bus, mắt lập tức trợn lớn, "Đón taxi đón taxi, kiểu này chen gì nổi!"
"Không đón," Khưu Dịch kéo Biên Nam đi về phía cửa xe, "Tôi muốn đứng một chút, lâu rồi không được đứng."
"Đậu... má," Biên Nam bị một bác gái chen chúc đẩy sang một bên, sau đó còn bị đạp hai cú, "Bà thím lợi hại ghê!"
Biên Nam rất ít khi ngồi xe bus, toàn là đón taxi, nếu không chú Ngô sẽ đưa cậu, hơn nữa trạm này không phải trạm lớn, chẳng ai thèm xếp hàng, toàn xô đẩy chen lấn loạn xạ, cậu cảm thấy mình sắp không tìm được cửa xe ở chỗ nào rồi.
Biên Nam bị Khưu Dịch vất vả lôi lên xe, cậu kề sát sau lưng Khưu Dịch, cảm thấy mình nóng như thiêu đốt.
Khưu Dịch đột nhiên với tay ra sau sờ mông Biên Nam một cái, Biên Nam sửng sốt: "Đừng sờ bậy."
"Nghĩ hay quá," Khưu Dịch quay đầu nhìn Biên Nam, tay lại mò mẫm tới túi quần của cậu, móc di động của cậu ra cầm trên tay, thấp giọng nói, "Cất trong túi quần lát nữa mất luôn giờ."
"Mày nói xem mày có bệnh không, cứ đòi trải nghiệm cuộc sống đi thẳng cho bằng được." Biên Nam lau mồ hôi.
Bệnh viện cách nhà Khưu Dịch chừng mười trạm, sau khi qua ba trạm, hai người bọn họ bị đẩy từ trước cửa xe ra cửa sau, chỉ có người lên chứ chẳng có người xuống, Biên Nam cảm thấy bình thường mình huấn luyện cũng chưa cực như vậy.
"Nè," Cậu chọt chọt hông Khưu Dịch, "Mày có thể quay lại không, mặt tao hướng về ót mày thật là mất tự nhiên."
Khưu Dịch do dự một chút, vất vả xoay người lại: "Cậu với tôi mặt đối mặt không thấy mất tự nhiên à?"
Biên Nam ngả đầu ra sau, Khưu Dịch vừa xoay người lại, hai người bọn họ trông như mặt đối mặt định làm trò mờ ám gì vậy, Biên Nam sắp sửa đếm được Khưu Dịch có mấy cọng lông mi luôn rồi, cậu thở dài: "Anh ơi em xin anh hai chúng ta xuống xe đi."
"Ừ." Khưu Dịch nghiêng mặt sang chỗ khác lên tiếng.
Đến trạm xe dừng lại, hai người bọn họ chen lấn như đánh nhau ở cửa sau để xuống xe.
"Tao —— Má nó!" Biên Nam giũ giũ cổ áo một hồi, rồi lại kéo kéo quần, "Sao mà nhiều người vậy chứ! Chen chật cứng!"
"Cuối tuần mà, cậu..." Khưu Dịch nhìn Biên Nam mà buồn cười, "Mời cậu ăn đá bào nhé."
"Để tao mời," Biên Nam nhìn thấy một tiệm nhỏ bên cạnh, "Chúc mừng mày cuối cùng đã quay về cuộc sống hai chân."
Hai người vào trong tiệm gọi hai dĩa đá bào, Biên Nam vùi đầu ăn mấy muỗng lớn rồi mới tựa vào ghế, ngửa đầu thở một hơi thật dài: "Ai, khỏe lại rồi."
"Cậu đi xe bus bao giờ chưa?" Khưu Dịch ăn một muỗng đá bào.
"Hỏi thừa, đương nhiên đi rồi, chỉ là ít đi thôi, trời nóng như vậy tao không rảnh chen đâu," Biên Nam lau mồ hôi trên trán, "Mày thì bình thường đều lái xe hả?"
"Ừ, thật ra tôi đã quên hôm nay là cuối tuần, bình thường không có đông như vậy..." Khưu Dịch cũng nóng đến độ mồ hôi nhễ nhại.
"Lát nữa đón taxi về đi," Biên Nam lấy di động ra nhìn đồng hồ, "Nhị bảo chắc sốt ruột lắm rồi."
"Ừ." Khưu Dịch cúi đầu chậm rãi ăn đá bào.
"Ê, hỏi mày chuyện này," Biên Nam nhìn di động, "Điện thoại di động của mày đâu?"
"Rớt bể rồi." Khưu Dịch trả lời rất đơn giản.
"Sao mà rớt bể?" Biên Nam ngớ người.
"Hỏi Vạn Phi ấy." Khưu Dịch cắn muỗng nhìn cậu một cái.
"Thật sự là lần đó rớt bể?" Biên Nam ngậm một ngụm đá lúng búng nói.
"Ừ, chứ không phải hôm đó cậu đòi nợ đập bể đâu." Khưu Dịch cười cười.
"Biến đi." Biên Nam đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng, lâu như vậy Khưu Dịch chưa mua cái mới, có phải là do điều kiện kinh tế không cho phép không?
Cậu ăn sạch đá bào trong dĩa, do dự một lúc lâu mới lấy di động của mình ra đặt lên trước mặt Khưu Dịch: "Hay là..."
"Không cần." Khưu Dịch cắt lời cậu.
"Di động cũ thôi, đâu phải mua cái mới cho mày," Biên Nam lại đẩy di động qua, "Tao còn một cái di động nữa, bố tao không tìm được chỗ cho tao tiêu tiền, sinh nhật hằng năm đều tặng tao một cái di động, tao còn một cái chưa dùng đây."
Thấy Khưu Dịch không trả lời, cậu tặc lưỡi một tiếng: "Mày đó, sao lằng nhằng thế hả."
"Rồi rồi rồi, không lằng nhằng nữa," Khưu Dịch phất tay một cái, "Lấy thẻ sim của cậu ra đi."
Biên Nam lập tức cầm di động, lấy thẻ sim ra.
"Không xóa gì bên trong hết sao? Hình ảnh tin nhắn WeChat gì gì đó." Khưu Dịch hỏi.
"Cũng chẳng có gì cả, mày thấy không vừa mắt thì xóa đi." Trong di động của Biên Nam không có bí mật gì, ngoại trừ thỉnh thoảng chơi game, chụp một tấm xí hổ của Vạn Phi, thì không còn gì khác nữa.
"Được rồi." Khưu Dịch cầm di động bỏ vào túi quần.
"Đúng rồi, cái kia..." Biên Nam suy nghĩ một chút, "Biên Hinh Ngữ... Lần trước tao về nhà, nó hỏi tao số điện thoại của mày, nó nói không liên lạc được với mày."
"Ồ," Khưu Dịch lên tiếng, "Vậy tôi khởi động máy xong chắc giật chết máy luôn quá."
"Mày và Biên Hinh Ngữ..." Biên Nam nhịn không được hỏi một câu.
"Không có quan hệ gì hết." Khưu Dịch trả lời ngay.
"Ai hỏi mày quan hệ gì, tao cũng không đánh mày vì nó đâu," Biên Nam gõ bàn, "Tao muốn hỏi hai người quen nhau thế nào."
"Tôi dạy thêm cho bạn của nhỏ." Khưu Dịch nói.
"Còn gì nữa không?"
"Thế cậu nghĩ còn gì?"
"Không biết," Biên Nam cười ha ha, đứng lên nhảy hai cái, "Đi thôi!"
Hai người đón chiếc xe, vừa tới đầu hẻm đã nhìn thấy Khưu Ngạn và một bạn nhỏ đang đứng nói chuyện dưới tàng cây.
Lúc hai người từ phía sau đi tới, Khưu Ngạn đang rất đắc ý khoe Bumblebee trong tay với bé trai kia: "Cánh tay có thể giơ lên vầy nè."
Bạn thấy sao?