Chương 24: QUAN TÂM
"Thì vậy đó," Thấy Khưu Dịch không trả lời, Biên Nam nhất thời có hơi xấu hổ, "Tao không có ý gì khác, tao cũng không có nhiều tiền, tao chỉ muốn..."
"Cảm ơn," Khưu Dịch cắt lời cậu, "Thật sự cảm ơn."
"Không cần khách sáo vậy đâu," Biên Nam vuốt vuốt tóc, đợi một hồi thấy Khưu Dịch không nói nữa, cậu đành hỏi lại một câu, "Cảm ơn xong chưa? Vậy mày có cần không?"
Khưu Dịch nở nụ cười, cầm ly trà nhấp một ngụm: "Không cần, nhưng thật sự rất cảm ơn cậu."
"Không cần mà cảm ơn cái gì," Biên Nam cũng rót cho mình một ly, đầu cậu còn hơi choáng, một nửa trà đều đổ xuống bàn, "Tao chỉ lo bọn họ lại tới nữa thì biết làm sao, đâu phải lần nào cũng có xã hội đen tới đòi nợ cùng lúc."
"Thiếu nợ trả tiền là chuyện thiên kinh địa nghĩa," Khưu Dịch nhìn trà trong ly, "Bọn họ cũng không thể cứ như vậy mãi, dù sao vẫn là họ hàng."
"Cái này mà họ hàng gì!" Biên Nam hạ thấp giọng, quay đầu nhìn phòng tắm một chút, Khưu Ngạn còn ở bên trong vừa hát vừa tắm, cậu tặc lưỡi một tiếng, "Tính tình của nhị bảo đúng là y như cún nhỏ, nhớ ăn không nhớ đánh."
"Đại hổ tử!" Khưu Ngạn tắm xong ôm quần áo đi ra, vừa liếc mắt liền trông thấy Biên Nam ngồi dưới giàn nho, nhóc mừng rỡ hô to một tiếng, vừa chạy vừa nhảy nhào qua, "Không phải anh về rồi sao!"
"Ừ, đi tới đầu hẻm thấy có bán dưa hấu nên mua một quả, muốn ăn không?" Biên Nam bế nhóc lên đùi, sờ sờ trán nhóc, "Sao mới tắm xong lại đổ mồ hôi đầy đầu rồi."
"Tại hát đó!" Khưu Ngạn trả lời thật vang dội.
Khưu Dịch ở bên cạnh giơ ngón trỏ để ngay khóe miệng: "Mọi người đi ngủ hết rồi."
"Em hát đó." Khưu Ngạn hạ giọng nói nhỏ bên tai Biên Nam.
"Em muốn ăn dưa hấu?" Khưu Dịch thấy ánh mắt của nhóc dán chặt vào quả dưa hấu.
"Ăn được ạ?" Khưu Ngạn nhỏ giọng hỏi, "Em muốn ăn một miếng."
"Ăn đi." Khưu Dịch gật đầu.
Biên Nam đứng dậy vào phòng bếp lấy dao, dưới sự hướng dẫn của Khưu Ngạn, cậu lấy ra một con dao chặt dưa dài chừng một xích (37 cm) trong ngăn tủ.
"Đù, nhà mày còn có cái này hả?" Biên Nam cầm dao trở lại bên bàn, "Dữ dằn nha, mày dùng cái này đánh..."
Nói được phân nửa, Biên Nam nhớ tới Khưu Ngạn còn bên cạnh, vội vàng ngậm miệng lại.
"Bệnh thiệt," Khưu Dịch lấy ấm trà ra, "Cậu dùng cái này bao giờ chưa?"
"Chưa, không dám dùng, cái này khoa trương quá," Biên Nam lắc đầu, cầm dao khoa tay múa chân trước quả dưa, "Cắt ngang hay cắt dọc?"
"Anh không biết cắt dưa hấu hả?" Khưu Ngạn gục xuống bàn, có hơi kinh ngạc.
"Không biết, em tưởng ai cũng như anh hai em cái gì cũng biết à..." Biên Nam lại múa một phát, "Em lấy mặt ra, anh sợ cắt trúng em."
"Thôi để tôi." Khưu Dịch thở dài.
Biên Nam đưa dao cho Khưu Dịch, lại kéo cả ghế lẫn Khưu Dịch nhích sang cạnh bàn: "Má, mày nặng thật."
"Không phải cậu nói thêm hai người như tôi cũng cõng nổi sao?" Khưu Dịch cười cười.
"Mày ở nhà làm mèo gần một tháng, tăng cân rồi hiểu không." Biên Nam vịn quả dưa hấu.
Khưu Dịch cắt nửa quả dưa hấu, lấy một miếng cho Khưu Ngạn, Khưu Ngạn thoả mãn gặm miếng dưa hấu mọng nước.
"Được rồi, rửa mặt đánh răng lên giường ngủ đi." Khưu Dịch vỗ đầu nhóc.
"Vâng ạ," Khưu Ngạn rửa mặt xong chạy vào trong phòng, "Em ngủ phòng bố hả?"
"Cậu..." Khưu Dịch nhìn Biên Nam một cái.
"Không cần không cần không cần," Biên Nam vội xua tay, "Lát nữa tao về, sáng mai còn phải thi."
"Ồ," Khưu Ngạn gật đầu, vẫy vẫy tay với Biên Nam, "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon." Biên Nam đi qua ôm nhóc hôn một cái.
Lúc ngồi xuống ăn dưa hấu, Khưu Dịch lại hỏi cậu lần nữa: "Cậu về trường nổi không?"
"Tao không có say thật mà, chỉ hơi choáng thôi, tao uống một hớp là lại bị vậy," Biên Nam thở dài, chỉ vào mặt mình, "Mày nhìn gương mặt đẹp trai của tao đây có giống người say không?"
"Tối quá không thấy rõ," Khưu Dịch cắn một miếng dưa hấu, "Có vẻ giống lắm."
"Mày đủ rồi nha, tao chỉ hơi đen thôi, làm gì đến mức không thấy rõ!" Biên Nam có chút khó chịu, cậu cảm thấy da mình là màu lúa mì khỏe mạnh, đẹp trai khỏi bàn.
"... Tôi nói đèn không đủ sáng." Khưu Dịch nhìn cậu một cái.
*黑 vừa là đen vừa là tối, Biên Nam tưởng Khưu Dịch nói mình đen quá còn ý bạn Dịch là tối quá.
Biên Nam khựng lại, cắn một miếng dưa hấu rõ to, ậm ờ nói: "Má mày!"
Mùa hè ngồi dưới giàn nho ăn dưa hấu, cảm giác rất tuyệt vời, nếu dưa hấu đông lạnh thì càng tuyệt, hai người không nói nữa, vùi đầu gặm hết nửa quả dưa hấu.
Khưu Dịch ôm bụng, lúc này thật sự ăn quá no.
"Căn nhà này của mày," Biên Nam vào nhà lấy khăn giấy, vừa lau miệng vừa nhỏ giọng hỏi, "Là của ông mày để lại hả?"
Khưu Dịch cầm khăn giấy, Biên Nam lại lần nữa thay đổi ấn tượng của mình dành cho cậu ấy, hồi chiều trong sân loạn như vậy, không ngờ Biên Nam lại chú ý tới câu nói tầm thường đó.
"Ừ, trước đây bố tôi mua lại từ tay ông." Khưu Dịch cúi đầu chùi tay.
"Đưa tiền rồi mà bọn họ còn lớn lối vậy sao?" Biên Nam hạ thấp giọng.
"Bởi vì quá hời," Khưu Dịch cười cười, "Chỉ đưa năm mươi ngàn, cũng không có hiệp nghị gì, bây giờ nếu nhà này bị phá bỏ và di dời, trị giá không ít tiền."
"Hèn chi," Biên Nam ném vỏ dưa hấu vào thùng rác, lau bàn, "Tao đây có tính là lắm mồm hỏi nhiều không?"
"Tính." Khưu Dịch nở nụ cười.
"Tao về đây," Biên Nam xoay người về phía Khưu Dịch cười hai tiếng, lần này xoay người quá nhanh, cậu cảm thấy hơi choáng, vội vàng khom lưng chống lên tay vịn của Khưu Dịch, "Mày muốn tao giúp mày đi vệ sinh rửa tay gì đó không?"
Nhìn gương mặt Biên Nam nhích tới trước mắt mình, Khưu Dịch không lên tiếng, tuy rằng không đủ sáng, nhưng ở khoảng cách này vẫn có thể thấy rõ gương mặt của Biên Nam , Khưu Dịch cứ cảm thấy Biên Nam sau khi nốc một chai bia và Biên Nam bình thường thoạt nhìn không giống nhau.
Nói say thì không hẳn, nhưng đột nhiên vì một chai bia mà cả người cởi mở hẳn, thuận mắt hơn nhiều so với bình thường
"Vậy..." Khưu Dịch tựa lưng vào ghế suy nghĩ một chút, còn chưa nói hết câu đã bị Biên Nam cắt ngang.
"Đi vệ sinh đúng không!" Biên Nam vui vẻ, "Cả đêm uống coca ăn dưa hấu mà."
"Cảm ơn." Khưu Dịch bất đắc dĩ chuẩn bị đứng lên.
Biên Nam đỡ Khưu Dịch dậy, Khưu Dịch nhảy hai bước thì ngừng, cả đêm ngồi một chỗ không nhúc nhích, bây giờ đột nhiên đứng lên, chân hơi bị tê, chân bị thương còn rấm rứt khó chịu.
"Sao vậy?" Biên Nam vừa đỡ Khưu Dịch vừa hỏi, lại nhìn xuống chân cậu ta.
"Chậm thôi." Khưu Dịch nhíu mày.
"Vậy mày đứng đây trước đi," Biên Nam buông tay chạy tới nhà vệ sinh, "Tao giải quyết cái đã."
Lúc chạy đến cửa nhà vệ sinh suýt trượt chân ngã dập mặt, cậu đá khung cửa một cái: "Hù chết ông."
Đi vệ sinh xong cậu ung dung chạy về, Khưu Dịch đã nhảy vài bước về phía WC.
"Coi bộ gấp quá ha?" Biên Nam vỗ vỗ bụng Khưu Dịch.
"... Cũng được." Khưu Dịch có chút không biết nói gì.
"Qua đây, anh đỡ cưng nhảy." Biên Nam đi vệ sinh xong nên tâm trạng rất vui vẻ, cậu đỡ Khưu Dịch đi tới WC.
Đi được hai bước, Biên Nam cảm thấy không ổn, có lẽ do chân chưa hết tê, Khưu Dịch nhảy rất chậm.
"Lề mề quá, thôi để tao chịu lỗ vậy." Biên Nam khom lưng, cánh tay nhấc chân Khưu Dịch lên.
Khưu Dịch hết hồn, còn chưa kịp kêu tiếng nào, chân đã không còn chạm đất, Biên Nam bế cậu lên, Khưu Dịch nhịn không được mắng một câu: "Cậu bị điên hả!"
"Nhị bảo nói, không được nói tục!" Biên Nam hớn ha hớn hở ôm Khưu Dịch chạy tới cửa nhà vệ sinh rồi thả xuống.
"Một chai bia mà khiến cậu lên cơn như vậy thật đúng là kỳ tích!" Khưu Dịch đẩy Biên Nam ra, nhảy vào trong.
"Tao sợ mày nhịn không nổi thôi! Tao có ném mày vào đâu," Biên Nam tặc lưỡi một tiếng, lại bổ sung thêm câu nữa, "Nhưng mà mày nặng thật đó, nặng hơn cả Vạn Phi."
"Vậy cậu ôm Vạn Phi đi." Khưu Dịch ở bên trong tức giận nói.
"Ôm ngán rồi." Biên Nam cười.
Khưu Dịch đi vệ sinh xong, nhìn bộ dạng hưng phấn của Biên Nam, đoán chừng là đang chờ bế mình trở vào nhà.
"Tôi còn muốn rửa mặt," Khưu Dịch vịn khung cửa, "Cậu về trường đi."
"Không cần tao giúp hả?" Biên Nam xoay người sang chỗ khác xách túi lên, "Tao đi đó?"
"Đi mau đi." Khưu Dịch phất tay một cái.
"Vậy tao đi đây," Biên Nam ném túi lên lưng, "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon." Khưu Dịch nói.
Bạn thấy sao?