Chương 23: Ăn sủi cảo là nhân tiện, quá trình gói mới là lạc thú.
Khưu Dịch cầm một miếng vỏ sủi cảo đặt trong tay, dùng đũa xới thịt, sau đó thuần thục nặn hai cái, từ đầu đến cuối chỉ mất chừng hai ba giây, một viên sủi cảo tròn trịa thả xuống bàn.
"Biến," Khưu Dịch nói một câu, lại cầm lên một miếng vỏ sủi cảo, cũng trong hai ba giây đồng hồ, lại một viên sủi cảo thả xuống bàn, "Biến!"
Vạn Phi cầm vỏ sủi cảo ngớ người ra nhìn, quên cả việc gói luôn, Biên Nam chăm chú nhìn tay Khưu Dịch, ngón tay của Khưu Dịch rất dài, động tác gói sủi cảo rất đẹp, cậu nhìn hồi lâu mới nói một câu: "Có phải mày từng bán sủi cảo không?"
"Ừ, thật ra bóp một cái là được, tôi làm cho đẹp thôi," Khưu Dịch trả lời, ném sủi cảo đã gói cẩn thận lên bàn, "Biến!"
"Đừng biến..." Biên Nam vẫn cảm thấy Khưu Dịch rất chín chắn, bình thường đối xử với ai cũng có phần nghiêm túc, mỗi lần Khưu Ngạn bị dạy dỗ, ngay cả cậu cũng căng thẳng theo, bây giờ vừa thấy cái trò biến biến này, cậu chợt nghĩ Khưu Dịch cũng chỉ thế mà thôi, vẫn còn là một người rất trẻ con, cậu xếp từng viên sủi cảo cho ngay ngắn, "Mày từng bán sủi cảo thật sao?"
"Lúc cậu đi ra từ nhà tôi không thấy trên đường có một tiệm sủi cảo nhiều thịt đông bắc à?" Khưu Dịch tiếp tục nhanh tay gói sủi cảo.
"Tao thấy nè," Vạn Phi nói, tiếp tục gói sủi cảo, "Cái tiệm đầu phố phải không?"
"Ừ," Khưu Dịch gật đầu, "Tôi từng làm thuê ở đó, làm sủi cảo."
"Mày đúng là..." Biên Nam không biết nên nói gì, cúi đầu vụng về gói sủi cảo, "Giỏi lắm."
Có tốc độ của Khưu Dịch, vỏ sủi cảo nhanh chóng được gói hết, Khưu Dịch tiếp tục cán nốt đống bột còn lại, chờ mọi người gói xong sủi cảo, thịt vẫn còn dư một ít.
Khưu Dịch bảo Biên Nam vào phòng bếp lấy một ít bột năng, trộn chung với thịt, nặn vài cục thịt viên.
"Được rồi, luộc sủi cảo thôi," Khưu Dịch vỗ vỗ tay, "Cái này lát nữa nấu canh."
"Nước sôi rồi!" Khưu Ngạn vẫn canh giữ trong phòng bếp nấu nước, nước vừa sôi nhóc lập tức kích động chạy ra sân kêu to.
"Tới đây!" Biên Nam nhảy bật dậy, dỡ cả mặt bàn xuống, bưng vào phòng bếp.
Luộc sủi cảo tương đối dễ, trước đó Biên Nam đã tìm hiểu xem nên luộc sủi cảo như thế nào, sau khi để dành phân nửa sủi cảo làm điểm tâm sáng, cậu luộc hết sủi cảo cho hôm nay, trông khá là nhiều, cảm giác ăn không hết.
"Anh hai nói lấy một ít đem qua cho ông bà." Khưu Ngạn đứng ở một bên nói.
"Ừ," Biên Nam múc hai chén sủi cảo, "Để anh bưng qua, em dẫn đường đi."
Khưu Ngạn dẫn Biên Nam đi qua sân đến nhà ông bà cụ, Vạn Phi và Khưu Dịch mặt đối mặt ngồi dưới giàn nho, nhìn cái khung bàn không có mặt bàn.
"À thì..." Vạn Phi liếc nhìn Biên Nam, nói được câu mở đầu rồi ngừng.
Trông Vạn Phi có vẻ rất xấu hổ, coi bộ là định tranh thủ không có ai lén xin lỗi Khưu Dịch, Biên Nam nhe răng cười một cái với cậu chàng, bưng sủi cảo ra ngoài.
Vì Hứa Nhị, Vạn Phi đúng là cái gì cũng chịu làm, tuy cậu chàng mặt dày, nhưng ở phương diện cúi đầu nhận lỗi, da mặt lại rất là mỏng.
Biên Nam khẽ tặc lưỡi một tiếng, có chút cảm khái.
Vì tình yêu! Ôi chao!
Bây giờ cậu muốn tưởng tượng cũng tưởng tượng không nổi, vừa nghĩ tới tình yêu, cậu sẽ không kiềm được mà nghĩ đến bố mẹ, còn có dì Lâm bất đắc dĩ.
Mà mình chính là sản phẩm thừa thãi của cái gọi là "tình yêu thật sự" và "ôi chao tình yêu", vì thứ tình yêu thật sự chó má mà gánh nguyên tội trên lưng.
"Bà ơi!" Khưu Ngạn xoay người nhận chén trong tay Biên Nam, bưng vào nhà hàng xóm.
Biên Nam thu hồi mạch suy nghĩ loạn xạ của mình, cùng Khưu Ngạn đưa sủi cảo.
Vạn Phi đã gắn lại bàn, lấy sủi cảo ra xếp cẩn thận, coi bộ đã xin lỗi xong.
"Đi kêu bố đi." Khưu Dịch vỗ vỗ Khưu Ngạn, đứng dậy kéo ghế ngồi xuống.
"Để tao đi cho." Nhìn Khưu Ngạn đẩy xe lăn, Biên Nam cũng định vào theo.
"Không cần đâu," Khưu Dịch kéo cậu một cái, "Nó làm được mà, bình thường toàn là nó làm."
Khưu Dịch vốn định kéo tay Biên Nam, ai ngờ Biên Nam lại khoát tay, thế là Khưu Dịch nắm trúng tay cậu.
Biên Nam ngẩn ra, động tác này cứ như bạn thân tay trong tay ở nhà trẻ vậy, nhìn ngốc muốn chết, có lẽ Khưu Dịch cũng thấy như thế, hai người cùng lúc hất tay ra.
"Muốn kê chân không?" Biên Nam dùng chân móc cái ghế qua đây, đá xuống dưới mặt bàn.
"Ừ." Khưu Dịch nhìn thoáng qua bên dưới.
"Phật Sơn hữu ảnh cước!" Biên Nam kêu to một tiếng, làm bộ đá lên chân Khưu Dịch, sau đó dùng mũi giày đẩy chân bó thạch cao của Khưu Dịch lên ghế.
Trước đó Vạn Phi đã nghe nói bố Khưu Dịch không thể đi lại, nhưng khi nhìn thấy bố Khưu ngồi xe lăn từ trong phòng đi ra, cậu chàng vẫn hơi giật mình, vội vàng đứng lên cúi chào: "Chào chú, con là Vạn Phi, con là đại... Biên... bạn học của đại hổ tử."
"Ngồi đi ngồi đi, sao lại khách sáo như vậy," Bố Khưu cười nói, "Mấy đứa bận bịu nãy giờ rồi, mau ăn đi!"
"Thịt đều là anh Vạn Phi băm đó!" Khưu Ngạn gắp từng viên sủi cảo vào chén của bố, "Cái dẹp này là anh ấy gói, cái chỉ có hai nếp gấp là đại hổ tử gói..."
"Của anh đâu chỉ có hai nếp gấp," Biên Nam gắp một viên sủi cảo chấm vào giấm cắn một cái, "Ôi! Quá ngon."
Với Biên Nam mà nói, làm sủi cảo là một chuyện rất xa vời, trước đây cậu không cảm thấy sủi cảo và những món khác có gì khác nhau, nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ là do cậu chưa từng trải nghiệm cảm giác cùng mọi người bắt tay gói sủi cảo.
Ăn sủi cảo là nhân tiện, quá trình gói mới là lạc thú.
Đương nhiên cũng phải xem coi gói với ai, nếu bắt cậu ở nhà gói sủi cảo với Biên Hạo và Biên Hinh Ngữ, đó gọi là thụ hình (chịu phạt), còn là cực hình nữa chứ.
"Uống chút bia không?" Bố Khưu đột nhiên nói với Biên Nam, "Trong tủ lạnh có bia, chúng ta uống một chút không?"
"Được đó!" Vạn Phi lập tức tích cực hưởng ứng, "Sủi cảo thêm rượu càng uống càng hăng!"
"Con ngồi nói chuyện thôi," Biên Nam đứng lên chuẩn bị vào phòng lấy bia, "Con chỉ uống được một chai..."
"Trong tủ lạnh có coca," Khưu Dịch nói, "Nhị bảo cũng uống chung đi."
"Em đi lấy em đi lấy!" Vừa nghe lời này, Khưu Ngạn lập tức nhảy dựng lên chạy vào trong phòng, rồi ở trong phòng hô to, "Lấy mấy chai bia ạ?"
"Mỗi người một chai, uống xong lấy thêm." Khưu Dịch nói.
"Ồ!" Khưu Ngạn ôm chai coca trong tủ lạnh, thò đầu ra đếm số người trên bàn, "Một, hai..."
"Ba," Biên Nam giơ ba ngón tay với nhóc, "Lấy ba chai trước đi."
"Bốn người nha." Khưu Ngạn quay đầu lại tiếp tục đếm.
"Anh hai em không thể uống," Biên Nam quay đầu lại nhe răng cười với Khưu Dịch, "Đúng không, gãy xương mà uống bia sẽ ảnh hưởng tiến độ hồi phục."
Khưu Dịch nhìn cậu một cái: "Uống một chai chắc sẽ không..."
"Không được," Khưu Ngạn nghiêm túc kết thúc cuộc thảo luận này, ôm ba chai bia ra đặt lên bàn, "Cho anh uống một ly coca nè."
Thật ra trong số những người trên bàn, người thật sự có thể uống chỉ có mình Vạn Phi, Biên Nam chỉ uống được một chai, bố Khưu sức khỏe không tốt, chỉ mím môi uống chút bia và rượu đế, Khưu Dịch không có phần, không biết tửu lượng thế nào.
Tuy uống bia chỉ là uống cho có, nhưng bữa sủi cảo này ăn rất vui vẻ rất có không khí, khiến cho người ta cảm thấy thả lỏng.
Đêm đầu hè, ngõ hẻm, tứ hợp viện, ánh đèn vàng ấm áp dưới giàn nho, con muỗi thỉnh thoảng đốt lên đùi một cái, sủi cảo, bia, nhị bảo nói luôn mồm, bố Khưu không nói gì nhiều chỉ vui vẻ ngồi một bên, Vạn Phi vừa uống bia vừa hào hứng, còn có... Khưu Dịch thoạt nhìn vô cùng thuận mắt.
Biên Nam tựa vào ghế trúc, cầm chai bia ực một hớp, cảm thấy rất khoan khoái.
Sau khi cơm nước no nê, Biên Nam vào phòng bếp dạo một vòng, phát hiện sủi cảo còn thừa: "Sức chiến đấu của chúng ta dở quá!"
"Tao no lắm rồi!" Vạn Phi vỗ bụng hô to một tiếng.
Biên Nam xoa xoa bụng, lúc ra khỏi phòng bếp, bước chân cậu loạng choạng: "Nếu tao không uống bia thì còn ăn được thêm hai mươi cái nữa ấy chứ."
"Mày uống có nhiêu đó mà cũng gọi là uống bia?" Vạn Phi nhìn Biên Nam cười hô hố, quay đầu nói với Khưu Dịch, "Người anh em, chừng nào chân mày khỏe lại chúng ta uống một bữa đã đời luôn, vừa nhìn mày là biết uống được rồi, con lai nhất định phải uống được."
"Ừ." Khưu Dịch gật đầu, cậu và Khưu Ngạn chia nhau một chai coca, bây giờ trong bụng toàn là hơi.
Bạn thấy sao?