Chương 22: CÙNG NHAU GÓI SỦI CẢO
Hai người trợn mắt trừng mày hung dữ nói xong lời thoại, trong sân thoáng cái lặng ngắt như tờ.
Mấy người này vừa nhìn là biết không phải côn đồ chuyên nghiệp, chỉ là dân chúng bình thường và bạn bè bình thường của dân chúng bình thường, nếu so thái độ lưu manh thì tuyệt đối không hơn được Biên Nam và Vạn Phi.
Để tăng thêm độ căng thẳng, Biên Nam vác gậy đi đến trước mặt Khưu Dịch, đập một phát lên cái ghế sát bên cạnh cậu ta, hung tợn nói một câu: "Hôm nay không trả tiền tao không đi!"
"Không đưa tiền thì không ai được đi hết!" Vạn Phi với tay kéo Khưu Ngạn vào trong sân, đá một cú lên cửa sân, "Bọn tao cũng đâu dễ chịu gì, trời nóng muốn chết mà phải chạy tới chạy lui, ngoài đầu hẻm còn có một đám anh em đang chờ! Nếu hôm nay không lấy được chút gì, bọn tao không có tiền chúng mày cũng đừng hòng yên ổn!"
Vừa nghe ở đầu hẻm còn có người chờ, một gã đàn ông nhíu mày: "Bọn tao cũng đến đòi tiền!"
"Tao mặc kệ, chúng mày muốn đòi tiền hay không chả liên quan đến tao," Biên Nam đặt mông ngồi xuống ghế, cây gậy trong tay gõ gõ xuống đất, "Tao chỉ cần biết chúng mày là họ hàng nhà nó, nó không có tiền, tao đòi chúng mày!"
"Có nói lý không vậy! Chưa nghe thế bao giờ!" Người đàn bà rít lên, dợm bước đi về phía cửa sân.
"Thì bây giờ nghe rồi." Vạn Phi chậm rãi bước tới giữa sân lườm gã đàn ông nọ, nửa vô tình nửa cố ý chừa một đường để đi ra cửa sân.
"Về trước đi," Gã đàn ông cau mày, "Loạn xà ngầu! Chọc thêm một đống phiền toái!"
Mấy kẻ đang cắm cọc trong sân giật giật, bắt đầu đi về phía cửa sân.
"Muốn chạy hả?" Biên Nam cầm gậy đứng lên.
Không ai trả lời cậu, sau khi đám người kia chạy biến khỏi sân mới nghe được tiếng chửi rủa vọng ra từ trong hẻm.
"Trả tiền đây chạy cái gì!" Biên Nam nhập vai rất tốt, vung gậy quất vào giàn nho bên cạnh.
Giàn nho lung lay ầm ầm.
"Ê." Khưu Dịch ở sau lưng cậu kêu một tiếng.
"Gì!" Biên Nam xoay người cầm gậy chỉ vào Khưu Dịch.
"... Tỉnh lại đi," Khưu Dịch ngẩng đầu nhìn giàn nho, "Đập hư cậu sửa phải không?"
"Tao đâu có dùng sức," Biên Nam tặc lưỡi, ném gậy qua một bên, vịn giàn nho đang lắc lư, đột nhiên quay đầu nhìn ra sau Vạn Phi, "Nhị bảo!"
"Đại hổ tử!" Khưu Ngạn vẫn đứng trong góc lau nước mắt, lúc này mới dám khóc ra tiếng, vừa khóc vừa chạy qua bên này, "Anh ơi --"
"Đừng khóc..." Biên Nam khom lưng dang tay ra.
Khưu Ngạn dụi nước mắt lướt qua người cậu nhào vào lòng Khưu Dịch: "Anh ơi --"
Vạn Phi thấy mà buồn cười, cười đến không khép miệng lại nổi.
"Này!" Biên Nam kêu một tiếng.
"Đại hổ tử --" Khưu Ngạn xoay người nhào vào lòng Biên Nam.
"Đừng khóc đừng khóc," Biên Nam vội ôm lấy nhóc, "Không sao, bọn họ đi rồi, ban nãy anh không phải tới đòi tiền anh hai em thật đâu, diễn kịch thôi em hiểu không?"
Khưu Ngạn khóc rất thương tâm, hẳn là bị dọa không nhẹ, Biên Nam xoa xoa lưng nhóc, hạ giọng hỏi Khưu Dịch: "Chuyện gì vậy?"
"Lát kể cậu nghe," Khưu Dịch quay xe lăn lại, "Cậu giúp tôi dỗ nhị bảo, tôi vào nói chuyện với bố một chút."
"Ừ." Biên Nam bế Khưu Ngạn, lau nước mắt trên mặt nhóc.
Khưu Ngạn khóc đến độ mắt mũi đỏ hoe, nhìn tội nghiệp đến mức Biên Nam đau lòng không chịu nổi, ôm rồi cũng không biết nên làm gì, chỉ đành liên tục xoa đầu Khưu Ngạn.
"Tóc em..." Khưu Ngạn vừa nấc vừa nói, "Bị rối."
"Bị rối thì chải lại thôi." Biên Nam buồn cười, giờ này mà còn nghĩ tới rối tóc.
"Tóc em... xoăn..." Khưu Ngạn tiếp tục nức nở, "Bị rối... chải... đau lắm..."
"Vậy không xoa nữa không xoa nữa," Biên Nam ôm nhóc ngồi xuống, "Không rối."
"Anh Nam," Vạn Phi ngồi xuống bên cạnh cậu, "Mấy người đó ra ngoài chắc sẽ phát hiện đầu hẻm không có anh em của chúng ta..."
"Thì sao," Biên Nam không quan tâm, hạ thấp giọng, "Bọn họ cũng đâu phải xã hội đen thật sự, chỉ đến đòi tiền thôi, dám quay lại cự với chúng ta sao?"
"Có cự cũng ếu sợ! Nhưng mà chuyện gì thế này..." Vạn Phi quay đầu nhìn vào trong nhà, "Họ hàng kiểu gì không biết."
"Có gì lạ đâu, mày cho là ai cũng thích xem thời sự như nhà ngoại mày à..." Biên Nam thở dài, họ hàng của Khưu Dịch đúng là khiến người ta giật mình.
Nếu cậu và Vạn Phi không tới, chuyện này Khưu Dịch phải giải quyết sao đây?
"Phi em," Biên Nam nghĩ nghĩ, vỗ vai Vạn Phi, "Biết băm thịt không?"
Vạn Phi ngẩn người: "Còn muốn gói sủi cảo? Đã thế này rồi..."
"Gói chứ, sao lại không gói," Biên Nam nâng mặt Khưu Ngạn hôn một cái, "Đã thế này thì sao, gói sủi cảo rất có không khí, có gì không vui cứ nhét vào gói lại."
"... Được rồi." Vạn Phi gật đầu.
Khưu Dịch ngồi ở mép giường, bố Khưu vẫn nhắm mắt nằm trên giường, không nói lời nào cũng không động đậy.
Khưu Dịch cũng ngồi yên, im lặng cùng với bố.
Mấy phút sau, bố Khưu thở dài: "Có phải đại hổ tử còn ở ngoài không?"
"Phải," Khưu Dịch trả lời, "Đang chơi với nhị bảo."
"Nếu không mai con lấy tiền đưa chú ba..." Bố lại thở dài.
"Trước đó con đã nói tháng mười sẽ trả một phần, chú ấy cũng đồng ý rồi," Khưu Dịch vỗ vỗ tay của bố, "Bây giờ tới đây quậy không phải vì tiền, nếu không chú hai cũng sẽ không đi theo."
"Bọn họ tới vì nhà." Bố Khưu quay đầu vào tường.
"Bố đừng quan tâm những chuyện này," Khưu Dịch cử động cánh tay, "Nằm một lát chờ ăn cơm đi, hôm nay gói sủi cảo."
"Khưu Dịch," Bố Khưu mở mắt nhìn cậu, "Con..."
"Không mệt, không cực," Khưu Dịch cười, "Bố hỏi mấy lời này nhiều lần lắm rồi."
"Nhị bảo thế nào?" Bố Khưu đổi đề tài.
"Khóc một hồi là xong thôi, có đồ ăn thì quên ngay ấy mà, bố cứ yên tâm," Khưu Dịch di chuyển xe lăn, đẩy về phía cửa, "Bố nhắm mắt nghỉ ngơi chút đi, khi nào ăn con sẽ gọi."
Lúc trở ra sân, Khưu Dịch nhìn thấy Biên Nam và Vạn Phi đang chen chúc trong bếp, Khưu Ngạn thì cầm một chậu bột chạy ra từ phòng bếp.
"Anh hai!" Khưu Ngạn thấy anh mình thì kêu lên, trên mặt đã không còn nước mắt, lau rửa rất sạch sẽ, nhưng khi nói vẫn mang theo giọng mũi, "Gói sủi cảo nè!"
"Đặt lên bàn đi," Khưu Dịch chỉ cái bàn nhỏ dưới giàn nho, "Bật đèn lên."
Khưu Ngạn đặt chậu xuống, chạy đến cạnh cửa nhón chân bật công tắc, bóng đèn treo dưới giàn nho sáng lên.
"Ô, nơi này còn có đèn à?" Biên Nam đi ra nói, "Trước giờ không thấy bật, bật đèn tự nhiên thấy đống này chắc gói được hai ngàn cái."
"Đèn hư, hôm nay mới thay," Khưu Dịch nhìn chày cán bột trên tay Biên Nam, "Còn chưa nhào bột nữa à."
"Tao lấy đưa mày đó," Biên Nam ném chày cho Khưu Dịch, quay đầu nhìn vào bếp, "Tao có dẫn theo trợ thủ, tao cũng không ngờ Vạn Phi biết băm thịt đấy, mày sướng rồi."
"Cậu ta tới làm gì, có chuyện sao?" Khưu Dịch hiểu rất rõ, Vạn Phi đâu thể nào không có việc gì mà chạy tới nhà mình.
"Cái đó hả," Biên Nam ngồi xuống lấy một dúm bột cầm chơi, đợi Khưu Ngạn chạy vào bếp mới nhỏ giọng nói, "Nó tới vì chuyện kia, chuyện đánh mày ấy..."
"Đến cho tôi đánh à?" Khưu Dịch nói.
Biên Nam vẩy bột lên thạch cao trên chân Khưu Dịch, "Nó là tòng phạm... Ầy, nó tới xin lỗi, mày nể mặt chút, muốn đánh thì đánh, nhưng đừng đánh vào mặt."
"Thôi, tôi không tính toán với cậu ta," Khưu Dịch thổi mớ bột trên thạch cao xuống, "Tôi tính hết lên đầu cậu."
Bạn thấy sao?